"Ngươi đang đợi ta." Vũ Thần hơi ngẩn ra, hắn không ngờ tới lại có người có thể dự đoán được sự xuất hiện của mình.
"Hai vị, mau mời vào!" Người phụ nữ nói với giọng vô cùng dịu dàng.
"Được." Vũ Thần xoa xoa mũi, trực tiếp bước vào. Điều quan trọng nhất là đại mỹ nhân trước mắt này không hề tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào đối với hắn, trong ký ức của hắn, cô ta rất giống với tinh linh.
"Mời ngồi." Người phụ nữ vô cùng khách sáo. Vũ Thần lại chẳng hề khách khí chút nào, đặt mông ngồi phịch xuống tấm thảm lông mềm mại.
"Nói đi, ngươi muốn ta giúp ngươi thế nào?"
"Ngươi thật thẳng thắn." Lâm Lang mỉm cười.
"Ngươi cũng thấy rồi đấy, Ngọc Lan Thành đã bị nguyền rủa, ta muốn ngươi giúp ta giải trừ lời nguyền đó."
"Vậy ta sẽ nhận được lợi ích gì?" Vũ Thần càng trực diện hơn, Lâm Lang bị câu nói của hắn làm cho nghẹn lời.
"Kho báu trong thành này mặc cho ngươi lựa chọn."
"Không không không, thành này đã thuộc về ta rồi."
"Ngươi đây là vô lý gây sự." Lâm Lang cố gắng khiến giọng điệu của mình trở nên dịu dàng hơn. Tiên tri từng dự ngôn, tương lai sẽ có một nam tử trẻ tuổi đến Ngọc Lan Thành, giải trừ lời nguyền, hồi sinh Ngọc Thụ. Cô ta cô độc một mình chờ đợi ở đây, mục đích chẳng phải là đợi ngày đó đến để hoàn thành nhiệm vụ mà Nữ Hoàng phó thác sao.
"Ta chỉ thông báo cho ngươi một tiếng thôi." Vũ Thần thản nhiên nói.
"Rốt cuộc ngươi muốn gì?" Lâm Lang cố gắng đè nén cơn giận của mình.
"Thứ duy nhất ở đây không thuộc về ta chính là ngươi, thứ ta muốn là ngươi." Lời nói của Vũ Thần vô cùng thẳng thừng.
"Ngươi quá đáng lắm!" Lâm Lang cuối cùng không nhịn được mà gầm lên với hắn.
"Mau quyết định đi, thời gian của ta rất quý giá." Vũ Thần đứng dậy, chuẩn bị rời đi. Hắn hiểu rất rõ, đối phó với những lão quái vật sống vô số năm, cách trực tiếp nhất chính là ngả bài. Dùng thủ đoạn khác hiệu quả rất thấp, hoàn toàn là tốn công vô ích, thuần túy là lãng phí thời gian.
"Ta đồng ý, ta đồng ý, nhưng ngươi nhất định phải hồi sinh Ngọc Thụ." Lâm Lang lại tăng thêm điều kiện.
"Được." Vũ Thần ngồi xuống lần nữa. Cơ Thần Nguyệt ngồi bên cạnh hắn không khỏi cạn lời. Ai nói đàn ông không háo sắc cơ chứ, vừa thấy phụ nữ xinh đẹp, điều đầu tiên nghĩ đến chính là muốn chiếm đoạt cô ta.
Vũ Thần lấy ra một bản Khế Ước Chi Thư, sau khi soạn thảo xong một phần nội dung, hắn đưa cho Lâm Lang.
Lâm Lang nhận lấy, từng điều từng chữ đều đọc không sót một chỗ. Vũ Thần rất kiên nhẫn, lặng lẽ chờ đợi, ngược lại Cơ Thần Nguyệt lại dần mất kiên nhẫn. Một bản khế ước đơn giản, nội dung không nhiều, vậy mà cô ta cứ lần lữa mãi suốt nửa ngày vẫn chưa xem xong.
Lâm Lang kiểm tra tỉ mỉ từ trong ra ngoài, không bỏ sót bất kỳ mắt xích nào. Bởi vì cô ta biết một khi Khế Ước Chi Thư bị giở trò, thì cô ta sẽ vạn kiếp bất phục, chuyện như vậy tuyệt đối không được phép xảy ra.
"Ta ký." Lâm Lang đặt bút ký tên mình lên Khế Ước Chi Thư. Vũ Thần cầm lấy liếc nhìn một cái, rồi trực tiếp ấn bản khế ước lên người Lâm Lang.
"Ngươi!" Sắc mặt cô ta thay đổi hoàn toàn.
"Làm gì có sự công bằng thực sự, nhưng chuyện ta hứa với ngươi thì nhất định sẽ làm được, có chữ tín mới sống lâu được." Vũ Thần đứng dậy, đưa Cơ Thần Nguyệt bay lên không trung Ngọc Lan Thành.
Con mắt thứ ba hiển hiện. Vũ Thần trực tiếp móc nó ra, đặt lên trên Ngọc Thụ.
Sức mạnh nguyền rủa đáng sợ điên cuồng ùa vào trong Thần Chú Chi Nhãn, rất nhanh đã hấp thụ sạch sẽ toàn bộ lời nguyền trong cả thành phố.
Tiếp theo chính là hồi sinh Ngọc Thụ. Vũ Thần càng thêm cuồng bạo, cưỡng ép nhét Thần Chú Chi Nhãn vào trong cơ thể Ngọc Thụ.
Ngọc Thụ biến hóa nhanh chóng, từ màu xanh mực chuyển thành màu xanh biếc toàn thân, thân cây tỏa ra ánh sáng xanh lục rực rỡ.
"Ngọc Thụ đã hồi sinh, hai việc ta hứa với ngươi đều đã làm xong, bây giờ ngươi là người của ta rồi."
"Ta cần quan sát, xác định Ngọc Thụ có thể thai nghén ra Ngọc Nhân hay không đã, mới được."
"Tùy ngươi." Vũ Thần vung tay phóng ra vô tận Hắc Ma Khí, bao phủ lấy Ngọc Lan Thành!
"Ngươi muốn làm gì!" Sắc mặt Lâm Lang thay đổi tức thì.
"Ta đã nói rồi, Ngọc Lan Thành thuộc về ta, bây giờ ngươi cũng phải thuộc về ta, nếu ngươi giở trò, thì phải chịu sự trừng phạt của ta." Đối đãi với người phụ nữ đặc biệt như Lâm Lang, không thể ôn hòa được, vũ lực là lựa chọn tốt nhất. Môi trường đặc thù của Hắc Thủy Hồ, cộng thêm sự ngăn cách của Ngọc Thụ, hắn hoàn toàn có thể mạnh dạn cải tạo cả thành phố, khiến Ngọc Lan Thành xảy ra biến hóa long trời lở đất.
Sắc mặt Lâm Lang khó coi cực độ, cô ta không thể ngờ mình lại đích thân dâng Ngọc Lan Thành cho kẻ địch.
Cơ Thần Nguyệt tận mắt chứng kiến bản lĩnh thông thiên của Vũ Thần, trong lòng nảy sinh một ý nghĩ. Nếu cầu xin hắn giúp đỡ, có lẽ đã có thể giành lại tất cả những gì mình đã mất.
"Ngươi rất không cam tâm đúng không? Thật ra ngươi không cần phải như vậy, dù sao Ngọc Thụ cũng không hoàn toàn thuộc về ta." Vũ Thần cuối cùng cũng bố trí xong xuôi, nói với Lâm Lang.
"Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
"Ngọc Thụ có thể tự sinh ra sự sống mới, chúng sẽ được sinh ra trong Lâm Lang Không Gian. Chỉ cần ngươi toàn tâm toàn ý phụng sự ta, ta có thể cho ngươi mượn Ngọc Lan Thành sử dụng. Sau này đợi khi chúng đủ mạnh mẽ, có thể rời khỏi đây, đi đến thế giới bên ngoài xây dựng lại quê hương mới."
"Ngươi có lòng tốt vậy sao?" Lâm Lang cảm thấy hắn chắc chắn có mưu đồ khác.
"Ta là người tốt. Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ tốt Ngọc Lan Thành và Ngọc Thụ, đừng quên khế ước ngươi đã ký." Vũ Thần không tiếp tục lải nhải với cô ta nữa, đưa Cơ Thần Nguyệt rời khỏi nơi này. Trụ Địa Đạo ở đây hắn đã bố trí xong, Ngọc Thụ chính là Trụ Địa Đạo mà hắn thiết lập, hơn nữa nó còn khác biệt với tất cả các Trụ Địa Đạo khác, là một loại Ngọc Thụ đặc thù hội tụ sự sống, nguyền rủa, thai nghén và cái chết làm một.
Trở lại bên bờ Hắc Thủy Hồ, Vũ Thần dẫn Cơ Thần Nguyệt đi về phía một cánh rừng.
"Vũ Thần, ta muốn nhờ ngươi giúp ta." Sau một hồi do dự, Cơ Thần Nguyệt cuối cùng cũng nói ra. Cô hiểu rất rõ, trong mắt hắn, cô chỉ là vật thay thế của Đổng Uyển Nhi, chưa chắc hắn đã sẵn lòng vô tư trả giá cho cô. Lâm Lang là ví dụ điển hình nhất, cô ta chỉ là quân cờ trong kế hoạch của hắn.
"Được, nhưng ngươi phải nói cho ta biết Long Mạch ở đâu." Vũ Thần dừng bước, ánh mắt nhìn về phía trước.
"Ta tuyệt đối sẽ không phản bội tổ quốc của mình, đó là nhà của ta, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai hủy hoại nó." Ánh mắt Cơ Thần Nguyệt kiên định.
"Ai, sao ngươi cứ phải chấp niệm như vậy chứ, đừng để dục vọng quyền lực làm mờ mắt bản thân!" Vũ Thần khẽ thở dài.
"Nhưng ta chính là muốn nắm giữ tất cả." Cơ Thần Nguyệt thực sự rất không cam tâm.
"Vậy thì ngươi phải có thực lực đó mới được. Ta sẽ không dễ dàng ra tay với thế tục, như vậy sẽ mang lại cho ta không ít phiền phức. Ngươi chưa bao giờ suy ngẫm sâu sắc về thất bại của mình, ngươi có biết rốt cuộc mình thua ở đâu không?" Vũ Thần hỏi.
"Ta đã nghĩ rồi, nếu không phải vì thời gian này ta không có ở đó để họ nắm lấy cơ hội, thì ta không thể nào thua hắn được."
"Ngươi có từng nghiêm túc nghĩ xem, tại sao Nguyệt Vệ của ngươi lại đột ngột đầu hàng, còn cả Lý Hồng Tụ nữa, ngươi thực sự hiểu rõ về bà ta sao?" Vũ Thần hỏi.
"Chắc chắn là họ đã bị mua chuộc, Hồng Tụ là bậc trưởng bối ta kính trọng nhất, bà ấy luôn đứng về phía ta."
"Thế nên ta mới nói, ngươi quá ngây thơ. Mọi thứ của ngươi đều bị bà ta nắm giữ, nếu không có bà ta âm thầm cung cấp trợ giúp, ngươi nghĩ họ có thể ra tay trong chớp mắt sao? Còn những thế lực ủng hộ ngươi, họ là do một tay ngươi bồi dưỡng, ngươi có biết rõ gốc gác của họ không? Bây giờ ta giúp ngươi giết ngược lại, ngươi có thể giành lại tất cả. Nhưng nếu ta rời đi, ngươi nghĩ mình thực sự có thể hoàn toàn kiểm soát cục diện sao? E là không đâu, đến lúc đó sự phản công của họ sẽ chưa từng có tiền lệ, mà cuối cùng ta vẫn phải rời đi, thậm chí trong một thời gian rất dài cũng sẽ không xuất hiện nữa."
Lời nói của Vũ Thần đâm thẳng vào tim cô, lúc này Cơ Thần Nguyệt nghe xong cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Chẳng lẽ ta chỉ có thể dựa vào người khác mới có được mọi thứ mình muốn? Ta thực sự chỉ là một bình hoa, chỉ là công cụ dùng để làm vui lòng họ sao?"