"Vũ Dực, lần này ngươi có thể thuận lợi đả thông bí cảnh, ngươi đã lập đại công." Hạ Hoàng vô cùng mừng rỡ. Bí cảnh dưới lòng đất của Hoàng lăng Đại Vũ Quốc đã tồn tại từ lâu, hoàng thất từng nhiều lần tập hợp cao thủ thiên hạ để phá giải nhưng đều thất bại, lần này cuối cùng họ đã thành công, kho báu trong bí cảnh đã ở ngay trước mắt.
"Hạ tiền bối, ta cũng chỉ là nhận lời ủy thác của trưởng bối. Mục đích chuyến đi lần này là tìm kiếm một món thần khí đã thất lạc của Vũ tộc, nếu như nó ở trong bí cảnh, xin hãy cho phép ta mang về cho Vũ tộc, còn những bảo vật khác, ta tuyệt không lấy một món."
"Không vấn đề gì. Hoàng thất Đại Vũ ta đứng vững trong thiên hạ tám ngàn năm, trải qua vô số sóng gió, sừng sững không đổ, lấy chữ tín để giữ gìn cương thổ. Đã hứa điều gì thì tất sẽ thực hiện, chưa bao giờ thất tín với người, lần này cũng không ngoại lệ."
"Hạ Hoàng, chúng ta quân tử nhất ngôn." Vũ Dực giơ tay vỗ tay, lập lời thề dưới ánh mặt trời.
"Quân tử nhất ngôn!" Hạ Hoàng lập tức hứa hẹn.
"Thiếu tộc trưởng, chúng ta cùng vào thôi."
"Được!" Vũ Dực khí thế hừng hực, bước vào trong thông đạo.
"Đến rồi!" Vũ Thần phất tay, lập tức rời đi.
"Đại nhân, một nửa tài sản trong bí cảnh là của ngài, tại sao ngài lại để bọn họ vào?" Tố Nga tò mò hỏi.
"Tính toán không phải như ngươi nghĩ đâu, tổn thất đều là tài sản của Anh Chiêu Vương chứ không phải ta. Hơn nữa, với chút thực lực đó của bọn chúng mà muốn đi ngang trong bí cảnh, e là không dễ dàng như vậy đâu." Vũ Thần tựa lưng vào ghế dài, hưởng thụ sự hầu hạ của hai đệ tử Anh Chiêu Vương.
"Ngài nói cũng phải, bọn chúng mạnh nhất cũng chỉ là cấp Truyền Thuyết, không tu Thần pháp, không chịu nổi một đòn, trong bí cảnh chỉ cần một món thần vật tùy tiện cũng đủ lấy mạng bọn chúng." Tố Nga lập tức nịnh nọt, nếu lỡ làm hắn phật ý, người xui xẻo chính là hai sư tỷ muội các nàng. Trong lòng nàng cũng có oán trách, Anh Chiêu Vương làm thế này thật quá không ra gì, phái đến giám sát Vũ Thần chẳng khác nào nộp mạng.
Thực tế, Anh Chiêu Vương chính là cố ý, mục đích là đẩy hai đệ tử không quan trọng này đến bên cạnh hắn để làm tê liệt ý thức, tiêu hao tinh khí, xóa bỏ sự đề phòng, đồng thời kéo dài thời gian để tiện hành sự.
Vũ Thần hiểu rõ như lòng bàn tay, sao có thể không biết, nhưng hắn chẳng hề bận tâm. Chỉ cần bọn chúng không phá hỏng chuyện tốt của hắn, còn việc tự tìm đường chết thì cứ để bọn chúng tùy ý xoay xở. Những lợi ích đã đạt được đương nhiên phải giữ, sở dĩ hắn ở lại bí cảnh không rời đi là để bồi dưỡng vị Nữ Đế tương lai, chuẩn bị cho mai sau, chứ không phải vì rảnh rỗi không có việc gì làm.
---❊ ❖ ❊---
"Được rồi, có một việc cần giao cho hai người các ngươi làm!"
"Đại nhân có việc gì, cứ việc phân phó." Tố Nga lên tiếng trước, Lộ Oánh cũng không cam lòng tụt hậu, trước khi Anh Chiêu Vương trở về, chỉ có thể nhẫn nhịn, nghe theo lệnh hắn.
"Lấy hết đồ đạc trong nhẫn trữ vật của các ngươi ra đây!" Vũ Thần vung tay, "Ta muốn làm một việc lớn."
"Vâng, đại nhân!" Tố Nga không chút do dự, bảo vật thực sự đều đeo trên người, vật phẩm trong túi trữ vật tuy trân quý nhưng so với việc giữ mạng thì không phải là không thể vứt bỏ.
"Hai người các ngươi hãy thả bảo vật trong túi trữ vật vào trong bí cảnh, để bọn chúng đi tìm kiếm, tiện thể thiết lập vài trận pháp, đừng để bọn chúng có được quá dễ dàng."
"Vâng, đại nhân." Tố Nga khẽ gật đầu, kéo Lộ Oánh nhanh chóng rời đi.
Vũ Thần khẽ cười, không hề sử dụng thủ đoạn đặc biệt nào lên người hai nàng để giám sát hay khống chế. Hợp đồng đã ở trong tay, bất kỳ trò vặt nào cũng chỉ là tự chuốc lấy phiền phức.
Ánh mắt hắn nhìn về phía thông đạo, đợt người đầu tiên đã vào, tiếp theo sẽ có đợt thứ hai, thứ ba. Lấy đây làm cơ hội, thu hút toàn bộ cao thủ đang ẩn náu tại Vũ Linh Giới tới, sau đó một lưới bắt gọn, loại bỏ phần lớn những biến số không xác định. Như vậy, khi thịnh thế giáng lâm, mọi thứ sẽ càng thú vị hơn.
Ba ngày sau, Tố Nga và Lộ Oánh lần lượt trở về phục mệnh.
"Đại nhân, theo lời ngài, bảo vật đã được thả xong hết rồi."
"Ừm, người nên đến cũng đã đến gần hết, người không đến thì cũng sẽ không tới nữa. Hai người các ngươi lập tức đi đến lối ra của thông đạo, phong tỏa nó lại, không cho bất kỳ ai ra vào."
"Vâng, đại nhân!" Tố Nga trong lòng kinh hãi, vị tiền bối trẻ tuổi trước mắt này tính toán quá sâu xa, khiến người ta nghe mà rợn cả tóc gáy. Những thiên kiêu, cao thủ Vũ Linh Giới tiến vào bí cảnh kia e là khó lòng sống sót rời khỏi nơi này.
"Đi đi, làm tốt công việc của mình, đừng để ta thất vọng."
Vũ Thần xé toạc không gian bằng một tay rồi bước vào, trong chớp mắt đã biến mất không dấu vết.
---❊ ❖ ❊---
Diệp Hân Mi may mắn tiến vào bí cảnh Hoàng lăng, vốn tưởng rằng trong bí cảnh nguy cơ trùng trùng, muốn tranh đoạt bảo vật là cử tử nhất sinh, nhưng thực tế lại không phải vậy. Phàm là người tiến vào, chỉ cần vận khí không quá tệ thì thu hoạch đều rất phong phú.
Trên gò đất thấp, một cây bụi nhỏ treo một quả Chu Quả màu sắc tươi sáng, Chu Quả sắp chín, tỏa ra mùi hương thoang thoảng. Diệp Hân Mi cực kỳ nhạy cảm với mùi vị, từ xa đã ngửi thấy mùi của nó nên đã tìm đến đây.
"Hái được rồi."
Xích Luyện Xà đột nhiên mở đôi mắt đỏ ngầu, thân rắn nhảy vọt lên, đớp thẳng vào cái cổ trắng ngần của Diệp Hân Mi. Diệp Hân Mi phản ứng chậm một nhịp, đợi đến khi nhận ra nguy hiểm thì đã quá muộn.
Vũ Thần bước ra từ hư không, một tay túm lấy đầu con rắn, thân rắn nhanh chóng quấn lấy cánh tay hắn.
"Diệp cô nương, lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ?"
"Ta rất khỏe, vừa rồi đa tạ ngài cứu mạng, sau này nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp." Diệp Hân Mi ôm ngực, vẫn còn kinh hãi, nếu bị Xích Luyện Xà cắn trúng, không chết cũng mất nửa cái mạng.
"Ta đã vô địch thiên hạ rồi, Diệp cô nương, tương lai định báo đáp thế nào đây?" Vũ Thần trêu chọc cười nói.
"Không ai dám tự xưng mình vô địch thiên hạ, Thần công tử không sợ cây to đón gió, trở thành kẻ địch của thiên hạ sao?" Diệp Hân Mi vội vàng chuyển chủ đề, đối phương rõ ràng là không có ý tốt, không thể dễ dàng tin tưởng.
"Không sợ, vì ta đã vô địch thiên hạ rồi, vô địch thật là cô đơn!" Vũ Thần buông ngón tay ra, Xích Luyện Xà lập tức chộp lấy cơ hội, cắn thẳng vào lòng bàn tay hắn.
"Thần công tử cẩn thận." Diệp Hân Mi lập tức nhắc nhở.
Xích Luyện Xà cắn trúng, nanh vuốt sắc nhọn đâm mạnh xuống.
"Không sao, chỉ là một con rắn nhỏ, không làm bị thương được ta đâu. Các người tiến vào bí cảnh cũng được ba ngày rồi, chắc Diệp cô nương cũng thu thập được không ít thứ tốt nhỉ!" Vũ Thần cười nói.
"Nếu Thần công tử muốn, ta đưa là được." Diệp Hân Mi đã nhìn thấu, trận chiến ba năm trước, Vũ Thần tỏa sáng rực rỡ, nàng tự nhận không phải đối thủ. Ba năm sau gặp lại, đã không thể nhìn thấu độ sâu của hắn, vẫn là nên bảo toàn bản thân thì hơn.
"À, ta không cần những thứ ngươi thu thập được, chỉ là lòng tốt nhắc nhở ngươi, lòng người khó lường, chớ nên dễ tin người quen."
"Đa tạ đã nhắc nhở, tiểu nữ biết rồi." Diệp Hân Mi hơi thở phào nhẹ nhõm. Nếu đối phương dùng sức mạnh, nàng cũng chỉ đành chịu.
"Nghiệt súc, cho ngươi cơ hội mà không biết trân trọng, nay lại quay sang cắn ta, chết không đáng tiếc." Vũ Thần khẽ cử động cánh tay, Xích Luyện Xà bị bao phủ bởi một ngọn lửa trắng, rất nhanh đã bị thiêu rụi, không để lại chút dấu vết.
"Đáng sợ thật." Diệp Hân Mi hít một hơi lạnh. "Thần công tử, ngài hiện tại là cảnh giới gì?"
"Không cảnh giới." Vũ Thần thản nhiên trả lời.