Vụ Án Mạng Hoàn Hảo

Lượt đọc: 2239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHẢN PHÉ

Có một tiệm ăn nhỏ nằm về phía bắc văn phòng nơi tôi làm việc.

Tôi tới tiệm vào lúc 21g30. Tôi chưa bao giờ ăn tại đây nên không ai biết tôi, kể cả chủ quán, hầu bàn hoặc khách quen. Tôi còn cẩn thận đeo kiếng gọng đồi mồi, mặc áo khoác và đội chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp gần đến mắt.

Đến 22 giờ tôi trả tiền ăn, rời quán. Sợ xe hơi bị nhận diện, tôi đi xe buýt. Xuống xe, vừa đi bộ đến văn phòng, tôi vừa quan sát xem thử có kẻ nào đáng nghi đang theo dõi tôi hay không, nhưng không, không một ai…

Văn phòng yên tĩnh và tối thui. Chùm chìa khoá của tôi có thể mở được cổng chính và cửa vào mé sau. Một tay cớm có thể đặt câu hỏi kẻ nào lại mở cửa đi vô Công ty Norton Electronics vào lúc hơn 10 giờ đêm, nhưng một khi đã lọt qua cổng chính thì chẳng có gì đáng lo nữa.

… Và thế là tôi bước vô phòng của ông Norton, giám đốc hãng, nơi mới khi sáng ông ta bỏ vô ngăn kéo bàn 5.000 đô-la. Tôi cần số tiền này, để trả nợ do thua bài và trả góp để xe hơi khỏi bị tịch thu.

Tôi bấm chiếc đèn pin nhỏ, vừa đủ lọt ra khe sáng, dò đường tiến đến gần chiếc bàn. Tôi rút chìa khoá ngăn kéo (chìa khoá giả tôi làm hồi tháng trước, khi ông Norton đi ăn trưa bỏ lại trên bàn. Ông vốn tin cậy cả 22 nhân viên trong hãng, thường nói: “Hãng là một gia đình. Tôi tin các bạn.”). Tay tôi run run khi nghĩ thầm biết đâu ông Norton đã đổi ổ khoá, và tự nhiên tôi đâm hoảng. Nhưng chìa khoá vô ngọt xớt … Và đây là 5.000 USD nằm thành từng bó 1.000 đô. Tôi vừa định cầm tiền bỏ vô túi áo khoác thì có tiếng động phía ngoài cửa và ánh điện ngoài hành lang bật sáng. Tim tôi đập liên hồi. Tôi đứng chết lặng như trời trồng, quên cả bỏ tiền vô túi. Vài giây sau có tiếng chân bước vô cùng lúc với mùi nước hoa sực nức quen thuộc.

Chỉ một người trong công ty xài thứ nước hoa này. Cửa phòng bật mở và Penny Orlando, nữ thư ký của ông Norton, đứng trước mặt tôi!

Cô nhìn tôi, đôi mắt mở rộng, môi hơi hé. Rồi cô nhìn xuống ngăn kéo bàn, nhìn bó tiền nơi tay tôi. Cô lên tiếng:

— Jack, anh… đang làm gì vậy?

— Không… có gì đâu…

— Trông anh hơi lạ, lại vào giờ này… Có phải… tiền của ông Norton?

Tôi có ba cách chọn: Khử Penny – nhưng tôi không phải tên giết người và chẳng hề chuẩn bị chút nào cho việc này; nói láo, chối tuốt tuột – nhưng tôi không biết nói láo ra sao; và cuối cùng trâng tráo nhận tội.

Cô ta là nhân chứng duy nhất, tôi bỗng nghĩ ra. Một thư ký tầm thường. Còn tôi là trưởng phòng kinh doanh của công ty. Người ta sẽ tin ai? Penny hay tôi nào?

Tôi đóng ngăn kéo, khoá lại và nhìn Penny:

— Cô không thấy gì hết. Vậy đó.

Mặt cô đỏ lên, môi dưới run run:

— Nhưng, anh không thể làm vậy, Jack.

— Tôi chưa bao giờ đến đây, Penny. Và cô không hề trông thấy tôi.

À, mà cô làm gì ở đây, vào giờ này?

— Tôi quên một lá thư cần gởi ngay trong đêm nay.

Có lẽ cô ta nói thật. Penny là mẫu người luôn nói thật. Đáng tin. Có trách nhiệm.

— Nhưng anh không định lấy tiền chớ?

— Có đấy. Tôi cần tiền.

— Jack, nếu vậy, tôi gọi cảnh sát.

— Sao? Cứ gọi đi. Ai mà tin cô. Chính cô lấy tiền rồi đổ vấy cho tôi!

Cô tròn mắt nhìn tôi như không tin điều tôi vừa thốt ra và đứng thộn mặt. Tôi bỏ ra ngoài, vừa đi vừa nghĩ về điều Penny doạ. Giả sử cô gọi cảnh sát thật, hoặc gọi báo ông Norton, chưa biết chừng đã gọi rồi. Nếu vậy tôi sẽ bị cảnh sát đến bắt quả tang, hết đường chối. Nhưng nếu họ không tìm thấy tiền?

Một kế hoạch hình thành trong tôi, từ từ. Tôi tưởng tượng Penny nói hết với ông Norton. Nếu ông Norton tin cô ta, tôi tiêu đời. Nhưng nếu tôi không cất giữ tiền, thì người bị nghi vấn nhiều nhất lại chính là Penny. Và tôi có cách để dẫn dụ ông Norton theo chiều hướng này.

Tôi biết Penny rất ưa dùng loại nước hoa đặc trưng, để ngay trong hộc bàn của cô, phía ngoài phòng ông Norton, hộc bàn lại không khoá. Tôi đứng im, gần như không thở trong bóng tối của tiền sảnh, chờ Penny vừa ra tới sân là lẻn trở lại phòng của cô. Tôi dễ dàng tìm thấy lọ nước hoa trong hộc bàn, nhỏ vài giọt lên hai tờ giấy, nhẹ nhàng chuồi chiếc chìa khoá giả vào sâu trong hộc bàn của Penny.

Văn phòng im ắng và tối như một nấm mồ. Hình như có tiếng động mơ hồ, nhưng bóng tối cũng có tiếng động của nó, tôi thầm nhủ, cắn răng nhẹ nhàng trở qua phòng của tôi. Tôi mở ngăn kéo bên trái, dấu 1.000 USD gói trong tờ giấy tẩm nước hoa vô đó. Số tiền còn lại, tôi gói vô tờ giấy còn lại, để dưới đáy thùng rác.

Như vậy nếu ông Norton tin Penny và lục soát phòng của tôi, ông ta sẽ tìm ra 1.000 USD trong ngăn kéo, với mùi nước hoa của Penny. Nếu tìm tiếp trong thùng rác, phát hiện số tiền còn lại, cũng sặc mùi Penny nốt. Nhưng ít ai quăng tiền vô thùng rác, nên rất có thể ông ta bỏ qua chỗ cất giấu này, và tôi có cơ may kiếm được 4.000 USD, mà bao nhiêu nghi ngờ lại đổ hết lên đầu Penny!

* * *

Sáng hôm sau tôi đến công ty mà lòng ngổn ngang suy tính. Tôi cố ý tránh mặt Penny, hồi hộp chờ đợi. Đến gần 11 giờ trưa điện thoại của tôi reo vang: ông chủ gọi tôi lên phòng của ổng.

Ông Norton ngồi sau bàn giấy, nét mặt bồn chồn, và trên ghế bành phía trước là cô Penny. Tôi lại ngửi thấy mùi nước hoa của cô.

Vậy là cô ta đã báo hết với ông chủ. Ông Norton lên tiếng:

— Jack, vừa xảy ra một chuyện không hay…

Giọng ông hơi do dự. Tôi cố làm ra vẻ ngây thơ pha ngạc nhiên:

— Thật vậy sao? Có chuyện gì?

Penny và Norton trao đổi ánh mắt thật nhanh, rồi ông chủ hỏi:

— Jack, anh có chìa khoá hộc bàn tôi phải không?

— Hộc bàn của ông? Không. Sao vậy?

— Anh có mặt tại văn phòng công ty tối qua, khoảng 10 giờ rưỡi?

Tôi vẫn chối bai bải:

— Tôi? Ở đây? Tối qua? Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ông Norton nhìn ngay mặt tôi:

— Jack, có ai đó đã tới đây đêm qua, mở hộc bàn của tôi, và lấy mất 5.000 USD – Ông đứng dậy, bước lại gần tôi – Cô Penny có mặt ở văn phòng đêm qua, và cô ấy nói đã nhìn thấy anh làm việc đó!

Tôi phản ứng quyết liệt:

— Rất tiếc. Tôi không rõ tại sao cô Penny ghét tôi, nhưng cô nói láo. Tôi không thể mở hộc bàn của ông, dù tôi muốn. Tôi không hề có mặt tại đây. Và hơn hết, tôi không phải thằng ăn cắp.

— Anh có thể chứng minh được không?

— Tôi không việc gì phải chứng minh mình vô tội. Chỉ là ông nghe cô gái này buộc tội tôi. Rất có thể cô ta vừa ăn cướp vừa la làng, ai mà biết được!

Penny đứng bật dậy, quắc mắt:

— Anh đang nói dối và anh thừa biết điều này. Jack, tôi đã nhìn thấy anh đêm qua, tại đây!

Không thèm để ý đến Penny, tôi ra vẻ thành thật nói với ông Norton:

— Ông hẳn sẽ rõ hơn câu chuyện thêu dệt của cô Penny nếu ông biết giữa chúng tôi…

Mặt Norton đỏ rần và ông cau mày chặn ngang, quay sang Penny:

— Cô cảm phiền cho chúng tôi một phút, được không Penny? Tôi muốn nói chuyện riêng với Jack.

Vẻ miễn cưỡng, Penny rời phòng, khép cửa. Tôi nhìn thấy mồ hôi trên trán Norton khi ông bảo tôi:

— Giữa anh và Penny đã xảy ra chuyện gì?

— Tôi mời cô ấy đi ăn tối. Hình như tôi đã có cử chỉ bậy bạ do uống hơi nhiều rượu, chỗ đàn ông nói thật với nhau. Nhưng tôi cũng dừng lại ngay khi cô phản đối. Tuy nhiên cô rất giận, doạ tống tôi vô tù… Tôi nghĩ cô ta muốn trả thù tôi.

Ông Norton im lặng một lát trước khi lên tiếng, vẻ mặt nghiêm trọng:

— Jack, tôi chưa biết tính sao. Tôi tin Penny, cô là người trong “gia đình”. Nhưng anh cũng trong “gia đình”, và cũng tin anh không kém. Tôi nghĩ cách tốt nhất để giải quyết là… chúng ta sẽ nhìn qua phòng làm việc của anh.

Tốt quá. Tôi nghĩ. Đúng phóc như kế hoạch. Nhưng tôi vẫn làm bộ:

— Phòng làm việc của tôi? Để làm gì?

— Nếu anh lấy số tiền ấy, tôi nghĩ anh không dại gì mang ra khỏi văn phòng sau khi bị cô Penny bắt gặp. Chỉ cần Penny gọi cảnh sát là bị bắt quả tang. Vì vậy nếu anh lấy tiền, và tôi nói chỉ nếu anh lấy, hẳn anh phải dấu đâu đó, trong phòng làm việc của anh.

Tôi làm ra vẻ bị xúc phạm và nổi giận:

— Hãy gọi cảnh sát tới, nếu ông cáo buộc tôi

— Tôi không cáo buộc ai cả, dù anh hay Penny. Cứ coi qua phòng của anh. Nếu số tiền không có trong đó, chúng ta sẽ nghĩ tiếp xem phải làm gì.

Và thế là chúng tôi cùng vô phòng làm việc của tôi.

Vừa bước vô phòng, ông Norton tiến đến bàn giấy của tôi. Tôi hồi hộp đưa ánh mắt theo dõi từng cử chỉ nhỏ của ông.

Tiền không có ở trỏng, cả tờ giấy gói tiền với mùi nước hoa của Penny cũng không. Tim tôi đập loạn xạ. Đã xảy ra cái quái quỉ gì? Norton thở ra. Ông nhìn quanh và bước lại thùng rác… Tôi bắt đầu đổ mồ hôi, nín thở chờ ông lôi từ trong đó ra gói tiền tôi cất giấu.

Nhưng ông không lôi ra gói tiền mà là chiếc chìa khoá ngăn kéo!

— Trông giống chìa khoá bàn của tôi!

Đầu óc tôi rối tung rối nùi. Sao vậy kìa? Norton đưa mắt nhìn khắp phòng, dừng lại nơi gắn máy điều hoà gắn trên cao. Ông như nói một mình:

— Một miếng lót máy hơi nghiêng.

Bao tử tôi muốn lộn ra ngoài khi ông trèo lên bàn, đưa tay rờ thử chỗ nghi vấn, lôi ra chiếc phong bì dầy cộm. Nhảy xuống sàn trở lại, ông mở phong bì: 5.000 USD nằm gọn gàng trong đó. Ông chủ nhìn tôi:

— Anh còn chối nữa không? Jack? Anh hãy ngồi im trong phòng để tôi gọi cảnh sát. Anh có cần luật sư không?

Tôi không trả lời ông vì còn đang mải nghĩ về những gì đã xảy ra làm đảo ngược kế hoạch của mình. Hẳn là Penny. Cô ta đêm qua đã rình tôi và bố trí lại màn kịch. Phải, tôi nhớ hình như đã nghe tiếng động mơ hồ trong văn phòng khi đang hành động. Phải…

(Phóng tác theo “Your Word Against Mine” của Malcolm McClintick)

« Lùi
Tiến »