Không biết từ lúc nào, trên tay Lăng Viêm đã cầm một tấm lệnh bài. Tấm lệnh bài đen kịt, phía trên khắc họa một đầu lâu sống động như thật. Một chút ma khí quỷ dị âm sát tỏa ra, hơi lạnh thấu xương cuộn trào trong bụng Hắc Sinh Thú, chỉ trong chớp mắt, Hắc Sinh Thú đã cảm thấy bụng mình sinh ra luồng hàn ý cuồn cuộn.
Lăng Viêm trực tiếp thôi động ý niệm, rót vào trong tấm lệnh bài này.
Trong nháy mắt, Lăng Viêm cảm thấy trái tim mình như vừa liên kết, nắm giữ được thứ gì đó... hơn nữa, sự liên kết này được truyền tới từ chính tấm lệnh bài này.
"Thiên Ma đại nhân!" Giọng nói cung kính vô cùng của Nhiếp Hồn vang lên trong lòng Lăng Viêm.
"Mau tới đây!" Lăng Viêm không chút chậm trễ, vội vàng nói.
"Xin đại nhân mở thông đạo truyền tống trên Tướng Quân Lệnh, Nhiếp Hồn sẽ lập tức thông qua không gian đường hầm, tiến vào nơi đại nhân đang ở!"
Nhiếp Hồn ở đầu kia dường như cũng cảm nhận được thời khắc nguy cấp của Lăng Viêm lúc này. Hắn đã bị Lăng Viêm liên kết với Huyễn Tâm Chủng Tử, nếu Lăng Viêm không che giấu cảm xúc của mình, Nhiếp Hồn Tướng Quân tự nhiên có thể cảm nhận được một phần. Lập tức, Nhiếp Hồn Tướng Quân cũng dứt khoát đáp lời.
Lăng Viêm nghe vậy không chút do dự, thân hình nhanh chóng lùi lại phía sau. Một mặt hắn ra lệnh cho Hỏa Nhất cùng đám Liệt Dương Kỳ Lân công kích dữ dội hơn, mặt khác tiếp tục thôi động đường hầm không gian trên Tướng Quân Lệnh.
Đột nhiên, Lăng Viêm cảm thấy Tướng Quân Lệnh trong tay nóng lên, như thể vừa được kích hoạt. Sau khi run rẩy vài cái, nó thoát khỏi tay Lăng Viêm, lơ lửng trước mặt hắn. Tiếp đó, từng vòng ký hiệu đen kịt tràn ra từ tấm lệnh bài, xoay tròn trong không trung rồi tổ hợp thành một cánh cổng hình tròn, trông vô cùng quỷ dị.
Lăng Viêm nhìn chằm chằm vào những "cự lãng" đang ập tới, mùi chua hôi thối kinh tởm từ những con sóng đó tỏa ra.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc này, những "cự lãng" kia đột nhiên biến mất, như một vũng nước đọng, trực tiếp đổ ập xuống vách thịt và mạch máu trong cơ thể Hắc Sinh Thú. Ngay sau đó, hàng chục huyết nhân đang lao đến cũng tan biến không dấu vết...
Mọi thứ gió lặng mây dừng, không hề có một chút dấu hiệu nào, đột ngột dừng lại... kết thúc ngay lập tức.
Lúc này, Lăng Viêm cảm nhận rất rõ ràng, bốn phương tám hướng dường như đang rung chuyển nhẹ.
Đường hầm không gian trước mặt đã thành hình, khí tức mạnh mẽ như đập nước vỡ bờ, bắt đầu điên cuồng tràn ra ngoài.
Luồng khí tức này, Lăng Viêm vô cùng quen thuộc!
Đường hầm không gian bắt đầu thò ra một bàn tay trắng bệch, không chút huyết sắc. Bàn tay đó thon dài, tinh xảo nhưng móng vuốt lại cực dài, trông trắng bệch quỷ dị. Bàn tay này đang cố gắng hết sức xông qua đường hầm không gian. Dù tay đã thò ra ngoài nhưng thân hình dường như vẫn bị năng lượng nào đó kìm hãm. Thế nhưng, sức mạnh kinh người đó không ngừng giằng xé đường hầm, tựa như có ý muốn xé rách không gian.
"Là... là... là đại nhân của Ma Giả Liên Minh sao..." Giọng nói run rẩy không ra hình thù gì của Hắc Sinh Thú vang lên trong trái tim cách chỗ Lăng Viêm không xa.
Lúc này, đường hầm dường như không thể ngăn cản sinh linh đang cố gắng phá vỡ hạn chế kia. Dần dần, Nhiếp Hồn Tướng Quân đã bước ra khỏi đường hầm không gian, đứng ngạo nghễ trước mặt nó.
Toàn thân hắn khoác giáp đen kịt, tay cầm một lá đại kỳ, sau lưng là vô số quỷ quái lơ lửng như u hồn. Mái tóc dài che khuất hơn nửa khuôn mặt khiến hắn càng thêm phần bí ẩn. Đôi mắt còn lại lúc nào cũng lộ ra hung quang đáng sợ. Tuy nhiên, khi đối diện với Lăng Viêm, hắn lại thu liễm hung quang đi vài phần. Nhiếp Hồn Tướng Quân không thèm để ý đến lời của Hắc Sinh Thú, trực tiếp cầm lá cờ, quỳ một gối xuống, lớn tiếng hô với Lăng Viêm: "Nhiếp Hồn Tướng Quân, bái kiến Thiên Ma đại nhân!"
Sự thành kính của Nhiếp Hồn hoàn toàn không phải giả tạo. Dù sao, thứ hắn nuốt phải là vật kỳ diệu như Huyễn Tâm Chủng Tử. Thực ra Lăng Viêm không chắc chắn, trước khi Nhiếp Hồn nuốt Huyễn Tâm Chủng Tử, việc hắn đến gần và tôn mình làm Thiên Ma đại nhân có phải là để lợi dụng hay không? Nhưng bây giờ có thể nói, hắn sẽ không còn ý định hãm hại mình nữa, bởi uy lực của Huyễn Tâm Chủng Tử ngay cả Long Thần cũng phải kiêng dè...
"Thiên Ma đại nhân? Chẳng... chẳng lẽ..." Trí tuệ của Hắc Sinh Thú tuyệt đối không thấp, ít nhất nó có thể hiểu được qua vài câu ngắn ngủi này rằng Lăng Viêm có mối quan hệ vô cùng phức tạp với Ma Giả Liên Minh!
Thực lực của Nhiếp Hồn Tướng Quân hùng mạnh đến mức nào? Lăng Viêm và Hắc Sinh Thú chênh lệch một cấp bậc thực lực mà đã đánh đến mức long trời lở đất, vậy Hắc Sinh Thú và Nhiếp Hồn Tướng Quân chênh lệch bao nhiêu cấp bậc?
Giết nó? Chẳng qua chỉ như lấy mạng một con kiến mà thôi.
"Đứng lên đi, không cần đa lễ!" Lăng Viêm cười nhạt. Khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng hiểu được thực lực của Địa Tiên Nhiếp Hồn mạnh đến mức nào.
Cơ thể run rẩy bần bật của Hắc Sinh Thú chính là bằng chứng tốt nhất.
"Tuân lệnh, đại nhân!" Nhiếp Hồn Tướng Quân cẩn thận đứng dậy, sau đó nhìn Lăng Viêm, giọng nói có chút đạm mạc: "Đại nhân, có phải chính con chó nhỏ này đã mạo phạm uy phong của ngài?"
Con chó nhỏ??
Hắc Sinh Thú vừa nói Liệt Dương Kỳ Lân là con mèo nhỏ, lần này đến lượt chính nó bị người khác gọi là chó nhỏ.
Thời thế xoay vần.
"Nghe nói tâm đan của nó không tệ!" Lăng Viêm cười tàn nhẫn.
Nhiếp Hồn Tướng Quân gật đầu: "Với thực lực Phàm Tiên Huyền Tâm Biến của đại nhân, nuốt chửng nguồn sức mạnh của kẻ có thực lực Phàm Tiên Thương Sinh Biến, quả thực có thể tăng tiến không ít tu vi. Kẻ cấp bậc thấp giết chết sự tồn tại cấp bậc cao, sự tăng tiến thực lực cũng sẽ nhiều hơn! Đại nhân, chẳng lẽ..."
"Dù ta là Thiên Ma, nhưng ta không đủ sức giết chết kẻ có thực lực cao hơn mình một bậc, lại còn mạnh hơn mình vô số lần như nó!" Lăng Viêm hiểu rằng, ở bất cứ nơi đâu, thực lực mới là chân lý.
"Đại nhân, hãy để ta chế phục nó, còn đại nhân chỉ cần cướp đoạt toàn bộ sức mạnh của nó là được!" Nhiếp Hồn Tướng Quân rất biết ý nói.
Thế nhưng, lời nói không chút che giấu của hai người khiến Hắc Sinh Thú nghe mà tim đập thình thịch, trái tim to bằng cái lu của nó đập điên cuồng.
Hai người trực tiếp nói những lời như vậy ngay trong tim nó, luồng hàn ý tuyệt vọng này thật không thể dùng từ ngữ nào để hình dung.
"Ma... Ma Giả Liên Minh đại nhân, đây là hiểu lầm, tôi căn bản không biết ngài ấy là Thiên Ma đại nhân, nếu không, tôi tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn này!"
Hắc Sinh Thú đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, gan mật gần như vỡ vụn. Làm sao nó có thể ngờ được, Lăng Viêm lại triệu hồi ra một sự tồn tại mạnh mẽ đến thế?? Hắc Sinh Thú căn bản không thể dò xét thực lực của hắn, nhưng qua khí tức, nó cũng biết Nhiếp Hồn Tướng Quân đáng sợ đến mức nào! Sự tồn tại như vậy, muốn giết một Phàm Tiên như nó, còn đơn giản hơn bóp chết một con kiến!!
Địa Tiên ngũ biến Kình Thiên Biến! Nó làm sao có thể đắc tội nổi?? Huống chi, phía sau Lăng Viêm dường như đứng cả một Ma Tộc Liên Minh... Hắc Sinh Thú biết, hôm nay nó đã đá phải tấm sắt khó gặp nhất trong vạn năm ở Thần Tiên Giới.