Đột nhiên, một tiếng vang giòn tan nổ tung trong tâm trí Lăng Viêm.
Lăng Viêm vốn đang đắm chìm trong cảm giác khoan khoái vô cùng tận kia, lập tức bị tiếng động này làm cho tỉnh táo lại.
Chuyện gì thế này?
Lăng Viêm vội vàng mở mắt, nhưng trước mắt lại là một mảng đen kịt, bản thân dường như vẫn đang bị những đám mây đen bao phủ.
Mây đen lưu chuyển, tựa như suối chảy, không ngừng tuôn trào vào trong da thịt hắn. Năng lượng vô tận ấy khiến Lăng Viêm thoải mái đến mức gần như không nhịn được muốn rên rỉ. Kiểu tu luyện thoải mái và hưởng thụ nhường này, là điều mà bất cứ người tu tiên nào cũng nằm mơ cũng muốn có được.
Thế nhưng, tiếng động đó là gì? Lăng Viêm trầm tư.
"Chẳng lẽ dược hiệu của Thăng Hoa Đan đã hết rồi sao?" Lăng Viêm chợt nhớ đến Thăng Hoa Đan, Vân Hoa phu nhân từng nói, một khi dược hiệu qua đi, nhất định phải đến chỗ bà ta tập hợp.
"Hỏng rồi! Lỡ mất thời gian rồi!"
Lăng Viêm thầm kêu một tiếng, vội vàng lấy y phục ra mặc vào người, sau đó phá mây mà ra. Thế nhưng, vừa mới thoát khỏi đám mây, Lăng Viêm mới kinh ngạc phát hiện, mây đen ở nơi này vậy mà đã vơi đi một mảng lớn! Bầu trời trắng xóa vô tận lộ ra, chỉ còn sót lại một mảnh mây đen nhỏ bao bọc lấy Lăng Viêm, cùng với những đám mây đen khác ở khoảng cách không biết bao xa.
"Hấp thụ được nhiều như vậy sao?" Lăng Viêm dừng bước, nâng đôi tay lên, có chút kinh ngạc. Không biết từ lúc nào, ba ngày đã trôi qua như vậy.
Lăng Viêm dùng sức nắm chặt nắm đấm, khẽ thúc đẩy năng lượng trong cơ thể và năng lượng đang tụ lại khắp nơi.
Bất thình lình!
Giống như một tia lửa bén vào đống củi khô, toàn thân Lăng Viêm lập tức bắt đầu sôi sục. Vô số luồng khí khó mà hình dung bắt đầu lao về phía trái tim Lăng Viêm. Nơi đó dường như xuất hiện một vòng xoáy, điên cuồng xé toạc ngũ tạng lục phủ của hắn, tuy nhiên, những năng lượng kia cũng bị trái tim hút lấy sạch sẽ...
"A a a a!"
Lăng Viêm phát ra từng tiếng gầm thấp không thể kiềm chế. Cuối cùng, hắn đã được trải nghiệm thế nào gọi là xé lòng xé phổi.
Đây chính là "Huyền Tâm Biến".
Tuy nhiên, theo lượng năng lượng tiến vào trái tim ngày càng ít đi, năng lượng khắp cơ thể dường như đã được sắp xếp ổn thỏa, cơn đau đớn của Lăng Viêm cũng dần dần tiêu tan.
Vô số ảo diệu bắt đầu sinh ra từ hư không xung quanh trái tim Lăng Viêm. Những tia lửa va chạm giữa các quy tắc khiến đại não, trái tim, mạch máu và mọi thứ của Lăng Viêm bắt đầu trở nên hư ảo...
Vút!
Phía sau lưng Lăng Viêm, đột nhiên nở rộ hàng chục đạo hoa quang. Hoa quang lấy hắn làm trung tâm, bắn ra bốn phương tám hướng như hoa rơi, vô cùng uy nghiêm và trang trọng.
Theo sự bay tán của hoa quang, Lăng Viêm chỉ cảm thấy thân tâm, hồn phách, sức mạnh của mình đều có một sự thăng hoa chưa từng có.
Sự thăng hoa này, cả đời Lăng Viêm chỉ mới trải qua một lần, đó chính là khoảnh khắc bước vào Thần Tiên cảnh!
Cảm giác ấy vừa như kích động, lại vừa như đạm mạc, vừa là đại hỷ, lại vừa là đại bi, bất lực, sầu muộn, vui sướng đến điên cuồng, mọi cảm xúc đối lập đều đồng loạt trào dâng.
Ảo diệu của tâm, khó mà diễn tả, một trái Huyền Tâm, mới chính là tâm ta...
"Phàm Tiên nhị cảnh! Huyền Tâm Biến!"
Lăng Viêm vui sướng mở mắt, trong lòng chấn động điên cuồng.
Dường như vẫn chưa tin tu vi của mình đã xảy ra biến chất, trong lúc kiểm tra thân thể, hắn không quên nhìn vào bảng thuộc tính của mình...
Đúng thật là Phàm Tiên nhị cảnh, Huyền Tâm Biến.
Vậy mà nhanh chóng tiến vào cảnh giới thứ hai như vậy! Đây phải là tốc độ kinh người cỡ nào?
Thần Tiên cảnh khác với Ngũ Cảnh Thập Biến, sự gian nan và khốn khổ khi tu luyện căn bản không thể so sánh với Ngũ Cảnh Thập Biến được.
Thế nhưng, mình vào Thần Tiên giới mới được bao lâu? Vậy mà đã tấn cấp rồi!
Có hậu vô lai giả hay không thì Lăng Viêm không biết, nhưng đã ở Thần Tiên giới được một thời gian, hắn hiểu rằng, tiền vô cổ nhân chắc là đúng rồi.
"Mây đen này lại có công hiệu như thế, quả thật là một sự ngạc nhiên lớn. Đợi sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần này, quay lại hấp thụ hết chỗ mây đen này, cũng không biết có thể trưởng thành đến mức độ nào nữa!"
Lăng Viêm thu lại tâm trạng kích động, nhìn những đám mây đen lẩm bẩm tự nói.
Thế nhưng, đúng lúc này, Lăng Viêm đột nhiên cảm thấy một trận rung động không rõ nguyên do.
Thẻ bài đệ tử nhân cấp của Lăng Không Kiến Ảnh Cung bên hông đột nhiên run lên vài cái.
"Đệ tử nhân cấp Lăng Viêm, vì sao còn chưa mau chóng quay về? Có phải gặp phải Nhiếp Hồn Yêu mạnh mẽ hay không?"
Giọng nói thanh tao dễ nghe của Vân Hoa phu nhân vang lên từ phía thẻ bài.
Sắc mặt Lăng Viêm cứng đờ, trong lòng thầm bảo không ổn, ngay lập tức, hắn vội vàng cầm thẻ bài lên, thúc đẩy ý niệm của mình: "Trưởng lão, đệ tử lập tức quay về!"
Nói xong, Lăng Viêm trực tiếp thúc đẩy Lưu Quang Đạo, lao về phía Vân Hoa phu nhân.
Lưu Quang Đạo rất khó điều khiển phương hướng và cự ly, người công pháp không mạnh thì khó mà kiểm soát chính xác phương hướng, nhưng với tu vi như Lăng Viêm, muốn điều khiển Lưu Quang Đạo hoàn toàn không khó.
Còn chưa đến gần Vân Hoa phu nhân, kết giới đã trực tiếp chặn Lăng Viêm lại. Không thể tiếp tục điều khiển Lưu Quang Đạo.
Lăng Viêm bất lực, thu Lưu Quang Đạo lại, giẫm lên mây đen, bước về phía lối vào ở trung tâm kết giới.
Lúc này, nơi đây đã tụ tập không ít đệ tử. Nhìn kỹ lại, Lăng Viêm mới phát hiện, tất cả đệ tử đều đã trở về, không ít người đang bàn tán về trải nghiệm của mình, còn Lăng Viêm thì lẻ loi một mình, đến muộn.
Dường như cũng chỉ còn mình Lăng Viêm là chưa quay về.
"Là Lăng Viêm!"
"Đến muộn như vậy, chắc chắn là gặp phải Nhiếp Hồn Yêu mạnh mẽ nào rồi? Nhưng Nhiếp Hồn Yêu bình thường thực lực cũng chẳng ra sao, ta nghĩ dù có mạnh hơn chút thì cũng chẳng đến đâu! Giết loại yêu ma này chẳng có gì là thử thách cả."
"Vị sư đệ này, lời ấy sai rồi. Trước đó ta và vài vị sư huynh đệ đã gặp một tên Nhiếp Hồn Thống Soái, tên Tham Quân kia thật lợi hại, pháp bảo tầng tầng lớp lớp, Kê Vũ sư đệ còn chịu thiệt, mọi người đồng tâm hiệp lực mới hạ gục được tên Tham Quân đó, nếu không thì thật sự không thể giành được hạch hồn Tham Quân cho Lăng Không Kiến Ảnh Cung chúng ta rồi!"
"Hiểm nguy đến thế sao? Những Nhiếp Hồn Yêu này sao dám càn rỡ như vậy?"
"Nhiếp Hồn Yêu vô số, gặp phải vài tên Nhiếp Hồn Yêu cấp cao thì khó rồi! Ha ha..."
"Ê, các vị đừng đoán mò nữa, ta nghĩ Lăng Viêm sư đệ chắc chắn thu hoạch được rất nhiều! Nếu không thì đã không chậm trễ quay về như vậy!"
Lăng Viêm dù không muốn nổi bật cũng không được, ai bảo hắn quá đặc biệt? Là đệ tử duy nhất ở đây bị đồn là dựa vào quan hệ mới vào được?
Vân Hoa phu nhân đứng cách Lăng Viêm không xa, hai tay nắm lại dưới bụng, những ngón tay thon dài đan vào nhau, gương mặt đạm mạc, mái tóc dài như tơ, đôi mắt phượng khẽ chuyển nhìn về phía Lăng Viêm, đôi môi đỏ mọng quyến rũ khẽ mở.
"Lăng Viêm, các đệ tử đều đã giao hạch hồn lên rồi, của ngươi đâu?"
Giọng điệu đạm mạc, không nặng không nhẹ của Vân Hoa phu nhân vang lên.
"À... cái này..."
Lăng Viêm lúc này mới chợt nhận ra... hình như lần này ra ngoài là có nhiệm vụ... hơn nữa, mình còn phải hoàn thành nhiệm vụ này.