"Diệp Thanh nhị trưởng lão đã đại chiến với Huyết Ma Hoàng - vị hoàng đế tối cao của Huyết Ma Tông tại nơi này, đánh vỡ vô số vết nứt ma giới, ma khí cuồn cuộn trào dâng. Ta cần phải ở lại đây để bố trí phong ấn cho Trận pháp diệt ma. Đến lúc đó, khí thế và áp lực cường đại từ khắp nơi sẽ nổi lên, thực lực các ngươi còn nông cạn, hãy mau trở về Trường Sinh Điện, chờ đợi tin tức!"
Giọng nói sang sảng, trầm hùng thanh minh, truyền khắp cả Trận pháp diệt ma.
"Tuân lệnh Tiêu sư huynh, chúng ta xin cáo lui!"
Tất cả đệ tử không ai là không hành lễ cáo lui. Trước mặt tinh anh của môn phái, ai dám có ý kiến gì chứ?
Dứt lời, các đệ tử không chút chần chừ. Mấy vị chân truyền đệ tử bắt đầu thi triển pháp thuật, từng đạo ánh sáng từ trong tay họ bắn lên không trung, phóng về phía xa xăm.
Một đạo hào quang mạnh mẽ được tế ra, ánh sáng như một con đường lớn, thẳng tắp nối liền tới Trường Sinh Điện ở phía chân trời xa.
Một tên nội môn đệ tử bước lên con đường ánh sáng, cả người lập tức hóa thành một đạo bạch quang, trong nháy mắt truyền tống đi theo đại lộ. Chỉ trong chớp mắt, mấy trăm người này không một ai ngoại lệ, đều đã bước lên con đường ánh sáng đó.
Lăng Viêm có chút thấp thỏm. Nói thật, sau khi bản thân lên con đường ánh sáng, cậu chẳng có cảm giác gì, chỉ thấy cảnh tượng trước mắt chợt lóe lên, ngay sau đó đã đứng ở trước cửa lớn của Trường Sinh Điện rồi.
"Pháp thuật truyền tống lợi hại thật đấy. Ít nhất cũng phải mười vị cao thủ Hồn Phách Cảnh từ lục biến trở lên, hoặc là một món bảo bối cấp thượng phẩm địa khí mới có thể thi triển ra được đạo truyền tống này... Chậc chậc... Không tệ... Không tệ..."
Vừa bước xuống đại lộ, trong lòng Lăng Viêm liền vang lên tiếng nói của "Huyễn Long".
"Ồ? Lúc đó Tiêu Kiến Ly ở đó, ngươi liền lập tức ẩn giấu bản thân, sao đến nơi cao thủ như mây như Trường Sinh Điện này, ngươi lại không còn sợ hãi nữa?" Lăng Viêm khẽ cười hỏi.
"Trong đám đệ tử nội ngoại môn của Trường Sinh Điện chẳng có cao thủ gì cả, hơn nữa nơi này cách xa khu vực hội tụ những cao thủ kia, tự nhiên không cần phải lo lắng quá mức."
"Thế sao?"
Lăng Viêm lắc đầu, "Huyễn Long" này rốt cuộc cũng coi như là một kẻ yêu nghiệt, phàm việc gì cũng cẩn thận, nhưng lại không phải là quá mức cẩn trọng.
Lần ra ngoài này thu hoạch được khá nhiều, Lăng Viêm cũng lười trở về chỗ ở của mình, trực tiếp đi về phía ngọn núi thường ngày vẫn hay luyện tập, nơi có khá nhiều yêu ma.
"Phía trước có phải là ngoại môn ký danh đệ tử Lăng Viêm không?"
Lăng Viêm chưa đi được mấy bước, một tiếng quát nhẹ đã lọt vào tai cậu. Âm thanh sau khi lọt vào đại não của Lăng Viêm, lại bắt đầu quấy nhiễu tư duy của cậu, chấn cho cậu đầu váng mắt hoa.
Tiếng quát này e là đã dùng tới kỹ pháp, nếu không với tu vi của Lăng Viêm, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Lăng Viêm ổn định tâm thần, quay đầu nhìn theo hướng phát ra âm thanh.
Ở đó, đang có hai nam hai nữ thong dong đi tới. Bốn người mặc Bạch Bào Hỏa Vũ Y, toàn thân tỏa ra hào quang bảy màu, đội tinh quan đeo nguyệt sức, những vòng sáng mờ ảo tỏa ra dưới chân họ. Khí tức hư ảo huyền bí phảng phất quanh người bốn người, đặc biệt là người nam đi đầu, các đệ tử xung quanh dường như ngửi thấy một mùi hương tiên cảnh thoang thoảng trên người hắn.
Nhìn con đường ánh sáng đang dần tan biến, bốn người này có lẽ là vừa mới xuống.
"Là... là đệ nhất chân truyền đệ tử — Trác Thiếu Phong!!"
Ngay lập tức có người thốt lên kinh ngạc.
"Bái kiến Trác sư huynh, chư vị sư huynh sư tỷ..."
Lập tức, những đệ tử muốn làm thân với bốn người này liền xúm lại, thành kính hành lễ.
Trác Thiếu Phong mỉm cười nhẹ với mấy người họ, gật đầu, nhưng khi quay mặt nhìn về phía Lăng Viêm, sắc mặt lại có chút không tự nhiên.
"Ừm."
Thần kinh Lăng Viêm căng lên như dây đàn. Cậu không hề ngờ rằng, những chân truyền đệ tử này lại tìm đến mình, mà còn là người đứng đầu trong số các chân truyền đệ tử! Trác Thiếu Phong!!
Cái tên Trác Thiếu Phong, cậu đã từng nghe qua vài lần, nhưng không ngờ hôm nay lại được gặp người thật.
Nghe đồn Trác Thiếu Phong là người có tư lịch lâu năm nhất trong số các chân truyền đệ tử, hiện nay đã tu luyện trong hàng ngũ chân truyền đệ tử hơn một trăm năm mươi năm, thực lực không rõ, nhưng có thể khẳng định, tuyệt đối là kẻ mạnh nhất trong số các chân truyền đệ tử. Người này có thực lực để thăng lên làm đích truyền đệ tử, nhưng rất kỳ lạ là hắn không chịu thăng cấp, mà vẫn tiếp tục làm chân truyền đệ tử của mình.
Những chuyện nghe đồn, Lăng Viêm không để tâm nhiều lắm. Nhưng dù thế nào đi nữa, hiện tại cậu chỉ là một ngoại môn ký danh đệ tử nhỏ bé của Trường Sinh Điện, với sự tồn tại mạnh nhất trong hàng ngũ chân truyền đệ tử này thì tám đời cũng không liên quan tới nhau. Một người ở trên trời, một người dưới đất, chưa nói đến địa vị, e là thực lực cũng chênh lệch quá xa.
"Mẹ kiếp, họ Lăng kia, Trác sư huynh đang hỏi ngươi đấy! Ngươi bị câm à?" Một tên nội môn đệ tử quát lớn vào mặt Lăng Viêm.
"Ngươi nói cái gì?" Lăng Viêm khẽ nhíu mày!
"Ta nói..." Tên nội môn đệ tử kia còn muốn gầm lên vài tiếng, nhưng đã bị Trác Thiếu Phong ngăn lại.
"Lâm sư đệ, ngươi lui xuống trước đi, ta có vài lời muốn đích thân hỏi người tên Lăng Viêm này!"
Trên mặt Trác Thiếu Phong bỗng hiện lên một tia lạnh lẽo... một tay đặt lên vai tên nội môn đệ tử họ Lâm kia, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Lăng Viêm.
Xem ra lại sắp có chuyện không yên rồi.
Tên nội môn đệ tử họ Lâm kia vội vàng gật đầu với Trác Thiếu Phong, nở nụ cười lấy lòng rồi lùi sang một bên.
Xung quanh không biết từ lúc nào đã dừng lại không ít đệ tử nội ngoại môn.
Cái tên Trác Thiếu Phong không phải là hư danh, hắn vừa xuất hiện tại cửa lớn Trường Sinh Điện đã gây chấn động một thời. Một nhân vật cao cường như vậy, đáng lẽ không nên nán lại lấy một giây, mà phải trực tiếp trở về nơi tu luyện của mình để bế quan mới phải. Nhưng hôm nay, dường như lại sắp xảy ra chuyện gì đó, hơn nữa đối tượng lần này... lại là Lăng Viêm... Tại sao lại nói là "lại" nhỉ?
Trác Thiếu Phong bước tới một bước, đối diện với Lăng Viêm.
"Vừa rồi trên trận pháp diệt ma, nể mặt Tiêu sư huynh nên ta không làm khó ngươi. Nhưng lần này, nhất định phải có một lời giải thích. Lăng Viêm, ta hỏi ngươi, việc Phương Ngọc Sơn sư đệ bị hủy hoại cảnh giới, tự diệt cuộc đời mình, có phải do ngươi gây ra không?"
Trác Thiếu Phong đột nhiên thay đổi sắc mặt, cả người như tảng băng, tỏa ra một luồng khí tức thấu xương bao bọc lấy Lăng Viêm, lời nói còn như mũi tên băng, khiến người ta như rơi xuống tận cùng cửu u!
Tự diệt?
Lòng Lăng Viêm run lên. Phương Ngọc Sơn e là kiếp này không còn duyên với "Vĩnh Sinh" nữa rồi, vậy mà lại chọn cách tự diệt, đó hoàn toàn là tự hủy hoại bản thân trong "Vĩnh Sinh".
Lăng Viêm không hề ngờ tới Phương Ngọc Sơn lại làm như vậy. Có bao nhiêu người sẽ từ bỏ trò chơi giành giật tuổi thọ này chứ? Hành động này của Phương Ngọc Sơn chẳng khác nào tự tay bóp chết sinh mạng của chính mình.
"Đó là cuộc quyết đấu sinh tử, nếu ta thua, ta cũng sẽ như vậy. Nhưng rất tiếc, ta thắng, hắn thua, chuyện này thì có gì mà phải nói."
Lăng Viêm cảm thấy chuyện có chút không ổn, cẩn thận nhìn xung quanh.