Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5752 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 167
di vong thần điện.

❊ ❊ ❊

Tạp Nhĩ Mạc Lạp gia tộc là một gia tộc thần kỳ, thời điểm ở thế giới cũ, gia tộc này có một kỹ năng thiên phú phi thường khoa trương, mỗi khi người khác hỏi vấn đề bọn hắn, ở trong đầu bọn họ sẽ tự nhiên sinh ra đáp án, cho nên nghiêm khắc mà nói, Tạp Nhĩ Mạc Lạp gia tộc cũng không phải là gia tộc tối uyên bác, bọn họ chỉ là gia tộc vô cùng am hiểu trả lời vấn đề mà thôi.

Loại kỹ năng này của bọn họ theo ý nghĩa nào đó mà nói, kỳ thật là có điểm vô cùng tương tự như Vô Tự Thiên Thư.

Nhưng vào lúc này, lại có một chút ngoài ý muốn nho nhỏ.

Đầu heo nhân vừa mở miệng, vốn đã nghĩ sẽ nói ra đáp án, nhưng bỗng nhiên phát hiện trong đầu trống trơn, thế nhưng không có hiển xuất ra đáp án, mồ hôi lạnh trên trán hắn đã tuôn xuống, âm thanh nhất thời trầm xuống thấp: " Ta...ta không biết."

Những lời này vừa mới nói xong, hắn nhất thời phảng phất như già nua mười tuổi, nếp nhăn trên mặt chợt trong nháy mắt rõ ràng.

Tiểu Tiểu lắp bắp kinh hãi: " Bỏ đi bỏ đi, hay là không hỏi nữa."

" Không, nhất định phải hỏi!" Đầu heo nhân nói: " Vừa rồi tuyệt đối là ngoài ý muốn, lại tiếp!"

Tiểu Tiểu có chút khó xử nhìn Tiểu Khai, Tiểu Khai nhìn nàng gật gật đầu, vì vậy hắn nói: " Tốt lắm, ta hỏi lại ngươi a, ta bao nhiêu tuổi rồi vậy?"

Lần này đầu heo nhân nhanh chóng nói ra đáp án: " Ngươi là Sáng Tạo Giả của tân thế giới của Diệt Thế Chi Môn, dựa theo tân kỷ nguyên mà tính, ngươi chỉ có hai tháng tuổi."

Tiểu Tiểu nhíu mày nói: " Còn kỷ nguyên cũ thì sao? Ta còn muốn biết trước kia ta có thân phận gì, vì sao lại tới nơi này, chuyện tình trước kia, ta đều đã quên hết sạch sẽ rồi."

Lời này thốt ra, Tiểu Khai có chút khẩn trương, Tiểu Tiểu ngày xưa, tuyệt đối là hắc ám và bi thảm, hắn thật sự không muốn Tiểu Tiểu tiếp xúc với chuyện ngày xưa.

Người đầu heo đầu đầy mồ hôi, run run nói: " Ta...ta không biết." Lời vừa ra khỏi miệng, hắn phác thông đặt mông ngã ngồi trên mặt đất, xem ra thâm tâm bị thương tương đối nghiêm trọng.

Tiểu Khai ở bên cạnh thật ra cũng đã nghĩ ra, đầu heo nhân này mặc dù được xưng là chuyện gì cũng biết, nhưng dù sao cũng chỉ mới vừa xuất thế, đạo hạnh còn kém rất xa, mà cấp bậc của Tiểu Tiểu thật sự lại rất cao, nói như thế nào cũng gần tới Sáng Thế Thần, đó chính là Sáng Thế Giả, cho nên nàng mặc dù vô tâm đưa ra vấn đề, có lẽ cũng phải cần có quyền hạn cực cao mới có thể biết được đáp án, chính vì như vậy, đầu heo nhân có lẽ không thể hiểu được, nếu vẫn tiếp tục hỏi tới, phỏng chừng vị Tạp Nhĩ Mạc Lạp gia tộc truyền nhân này thật sự sẽ xong đời.

Cho nên hắn chỉ có thể đả xóa đi, phương thức của hắn đơn giản nhưng lại thô bạo hữu hiệu, ôm đồm áo của đầu heo nhân, kéo cánh tay, hung hăng ném hắn ra ngoài: " Tự mình đi chơi đi."

Làm Khai Khải Giả của thế giới này, Tiểu Khai mặc dù thực lực không là gì, nhưng địa vị phi thường cao, đầu heo nhân bị hắn trảo trúng, lực lượng toàn thân đều vô hiệu, trực tiếp bị hắn ném vào trong hồ, thiếu chút nữa ngộp chết, hoàn hảo Lưu Manh Thỏ hiểu được ý người, chạy nhanh kéo hắn lên, hai động vật mới sinh ra bắt đầu rì rầm trò chuyện.

Tiếp theo Tiểu Khai lại bắt đầu vẽ tranh, lần này vẽ đương nhiên là hầu tử, thiên địa trọng khai thí luyện chi lữ ba chủng tộc, vốn là ba chủng tộc cao nhất của Diệt Thế Chi Môn, Tiểu Khai vẽ hầu tử vô cùng thư khoái, vẽ xong cũng không dám đặt tên là Đa Tình Công Tử, bởi vì hắn bỗng nhiên nhớ tới, ở thế giới bên ngoài còn có một người đáng sợ, tên là Chư Cát Thần Hầu, nếu nhớ không lầm, tên kia chính là cha của Đa Tình Công Tử.

" Đến tột cùng hắn làm sao lại chạy ra bên ngoài? Rồi làm sao lại tiến vào thần giới?" Tiểu Khai gãi gãi đầu, chết sống cũng không nghĩ ra điểm này.

" Ca ca, hầu tử này tên gọi là gì?" Tiểu Tiểu bắt đầu thúc giục.

" Tên của hắn..." Trong đầu của Tiểu Khai bỗng nhiên hiện lên một ý niệm, miệng nói nhất thời thông sướng: " Hắn gọi Tôn Ngộ Không, xước hào Mỹ Hầu Vương, cầm trong tay một cây Như Ý Kim Cô Bổng, có vạn phu không lo chi dũng, ánh mắt của hắn kim quang lòe lòe, có thể xem xuyên hết thảy chướng nhãn pháp..."

Tiểu Khai càng nói càng phô trương, đám hồ ly miệng lại càng há to, nhìn thấy Tiểu Khai, tựa như nhìn thấy một người ngoài hành tinh. Tiểu Tiểu không biết là có vấn đề gì, nghe được hưng phấn vô cùng, vỗ tay nói: " Hay quá, tên này thật là hay, ca ca ngươi thật lợi hại."

Nét mặt Tiểu Khai ửng đỏ, nhìn đám hồ ly cười hắc hắc, nghĩ thầm: " Vốn đúng là tân thế giới ma, không phải tất cả toàn bộ phải theo cái cũ làm ra, ta xem như thừa thế làm ra, cũ nát bỏ đi mà lập mới, có thể giải thích, hoàn toàn có thể giải thích ma."

Hắn vẽ xong hầu tử, một bút cuối cùng lại chậm chạp không chịu hạ xuống, Tiểu Tiểu ngạc nhiên nói: " Ca ca, ngươi làm gì?"

Tiểu Khai thì thào lẩm bẩm: " Không được, người này rất không hay, hay là phải lưu lại một vật." Hắn lại điểm màu vàng, trên đầu hầu tử cẩn cẩn thận thận vẽ một vòng tròn, giải thích: " Đây là Khẩn Cô Chú, nếu hắn không nghe lời, chúng ta chỉ niệm chú là hắn phải sợ."

Nói xong lời này, cuối cùng Tiểu Khai yên tâm lớn mật hoàn thành một bút cuối cùng, tâm an lý đắc nhìn hầu tử này từ không trung hạ xuống.

Hầu tử này so với đầu heo và thỏ tử kiêu ngạo hơn, vừa rơi xuống tới, liền quay cuồng một cái, sưu rút ra một cây gậy kim quang lòe lòe, đập xuống đầu Tiểu Khai, quát to: " Ăn lão Tôn một gậy!"

" ***, quả nhiên không ngoài sở liệu." Tiểu Khai cười lạnh cúi đầu, nhanh miệng niệm: " Ta muốn ăn não khỉ, ta muốn ăn não khỉ..."

Hầu tử này một bổng chỉ mới đánh ra một nửa, bỗng nhiên đầu đau nhức vô cùng, hét thảm một tiếng, đem kim cô bổng ném trên mặt đất, bắt đầu lăn lộn la hét.

" Ca ca, ngươi thật sự rất muốn ăn não khỉ hay sao?" Tiểu Tiểu tò mò đi tới.

" Đây là chú ngữ, chuyên môn đối phó hầu tử, Tiểu Tiểu, nàng phải nhớ kỹ." Tiểu Khai nghiêm túc nói: " Hầu tử này thật hung, bình thường muội nên chú ý một chút, ngàn vạn lần chú ý an toàn."

" Không cần phiền toái như vậy đâu." Tiểu Tiểu vẻ mặt vô tội, giơ lên một cái tát lăng không: " Ba" nhất thời đánh cho hầu tử hai mắt trắng dã, ở tại chỗ lắc lư, Tiểu Khai ngẩn ra: " Ca ca, ngươi xem, hắn dễ đối phó lắm nga."

Tiểu Khai một trận ác hàn, lúc này mới phản ứng, nàng là Sáng Thế Giả, mặc kệ hầu tử lợi hại thế nào, ở trước mặt hắn vẫn kém cỏi thật xa.

Một lần nháo như vậy, Tiểu Tiểu hứng thú đã phai nhạt, bảo Hồ Vân Vũ đem hầu tử đi, sau đó cùng Tiểu Khai ngồi xuống, hỏi: " Ca ca, ngươi tìm ta có chuyện gì?"

Tiểu Khai thở dài, đem lời của Trí Tuệ Thần nói lại một lần: " Nơi này của muội có công pháp gì cho ta luyện?"

" Hình như không có." Tiểu Tiểu vẻ mặt mê mang: " Ta nhớ rõ chúng ta một mực sáng tạo, cái gì cũng không tìm hiểu, nói gì ta cũng không cần tu luyện, ta muốn gì thì làm đó."

Mắt nàng bỗng nhiên sáng lên: " Nga, hay là công pháp của các tỷ muội?"

Tiểu Khai vui vẻ nói: " Đó là công pháp gì?"

" Hình như gọi là Vạn Hồ Hướng Tông." Tiểu Tiểu nói: " Các nàng mỗi ngày đều luyện, nhưng nơi này không ai bồi luyện cho mọi người, bọn họ chính mình cũng không biết luyện thành công hay chưa, các nàng muốn ta cùng bồi luyện, nhưng ta cảm thấy Vạn Hồ Hướng Tông rất yếu, tùy tiện không thèm luyện thôi."

Tiểu Khai thất vọng: " Không phải rồi."

Ánh mắt hắn vô vọng nhìn ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy một con Bích Thủy Thiềm Thừ nhảy vào hồ nước, trong hồ nước một trận rít gào, một con Hắc Thủy Tiên Giao xông ra, phun ra mấy bong bóng nước, lại ngụp trở xuống.

Tiểu Khai bỗng nhiên vừa động, đưa tay chỉ vào Hắc Thủy Tiên Giao: " Thứ kia là ai vẽ?"

" Nga, ngươi nói con cá lớn kia?" Tiểu Tiểu cười nói: " Nó không phải do chúng ta sáng tạo, là tự có thôi."

Tiểu Khai nhanh miệng truy hỏi: " Còn con ếch xanh kia? Còn có những chim chóc bảy màu, là ai vẽ?"

Tiểu Tiểu lắc đầu nói: " Ca ca, chúng ta vẽ gì cũng rất khó coi, những động vật xinh đẹp này không phải là chúng ta vẽ, là tự có."

" Tự có sao?" Tiểu Khai nhíu mày nói: " Không đúng, ta nhớ rõ lúc ta vừa tới, rõ ràng ngoại trừ tham ăn thú thì không có gì cả."

Tiểu Tiểu sửng sốt, suy nghĩ hồi lâu mới nói: " Di, đúng rồi, trước kia đúng là không có thứ này nga, vậy ở đâu toát ra tới?"

Tiểu Khai vỗ tay một cái, hoắc đứng dậy: " Ta biết rồi, nơi này tuyệt đối còn có cái gì mà chúng ta không thăm dò được, nếu ta đoán đúng, nơi đây còn có rất nhiều sinh vật mới đúng!"

Hắc Thủy Tiên Giao, Bích Thủy Thiềm Thừ, mấy thứ này đương nhiên sẽ không trống rỗng toát ra, Tiểu Khai ý niệm đầu tiên đã nghĩ ở phía sau núi Linh Sơn, nơi đó cũng xuất hiện những động vật này, bọn chúng đều thông qua Mặc Tinh ấp trứng đi ra, mà Mặc Tinh đúng là một kho hàng gien hoạt động, nơi này đã xuất hiện mấy động vật này, vậy không hề nghi vấn, nơi này nên có một kho hàng gien hoạt động mới đúng!

Đổi câu nói, ở thời điểm một thế giới sụp đổ, kỳ thật cũng hoàn toàn không có tan rã, mà là giữ lại một ít nguyên sinh vật chủng trân quý, mà địa phương giữ lại những nguyên sinh vật chủng này, khẳng định là cất giấu bí mật tuyệt đại, nếu không, nó cần gì phải giữ lại nữa? Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://thegioitruyen.com

Tiểu Tiểu nhíu mày cẩn thận suy tư, suy nghĩ hồi lâu mới nói: " Ca ca...ta giống như nghĩ đến một chỗ."

Ở trước mặt Tiểu Khai, là một mảnh mặt nước thuần nhiên bích lục, màu nước xanh có chút yêu dị, ở chỗ sâu trong dưới mười thước cũng nhìn thấy rõ tinh tường, trong nước lại thật sạch sẽ, tìm không thấy một nửa sinh vật phù du hoặc là rong rêu đá sỏi, Tiểu Khai mới liếc mắt nhìn, nhịn không được hít sâu một hơi, sợ hãi nói: " Nhược Thủy!"

Đúng vậy, đây là vật chất có tính hủy diệt khủng bố nhất của Diệt Thế Chi Môn: " Nhược Thủy."

Tiểu Tiểu cười nói: " Nguyên lai nó kêu là Nhược Thủy, ta còn không biết đó, ca ca, địa phương chúng ta phải đi, chính là ở giữa phiến thủy vực này."

Tiểu Khai nhíu mày nói: " Như vậy làm sao đi?" Hắn phóng mắt nhìn lại, phiến thủy vực này khôn cùng bát ngát, căn bản nhìn không ra trung tâm ở đâu, muốn đến ngay trung gian, còn không biết có bao nhiêu lộ trình xa xôi.

" Đừng lo lắng, ta có biện pháp." Tiểu Tiểu đút ngón tay vào trong miệng, thổi một tiếng vào trong nước, lớn tiếng nói: " Uy, lão bằng hữu, đi ra tiếp khách đi."

Vốn một mảnh Nhược Thủy mênh mông, bỗng nhiên dưới chân truyền đến tiếng chấn động, phảng phất như vật khổng lồ gì đó ở dưới đáy đang ở chỗ sâu trong phiêu phù lên, Tiểu Khai cố nén trụ sự rung động trong lòng, trừng lớn ánh mắt nhìn lại, vừa nhìn thấy, nhất thời sợ tới mức hồn phi phách tán, thất thanh kêu lên: " Hắc Long!"

Hình thể màu đen từ dưới đáy nước Nhược Thủy trồi lên kia, còn không phải là Hắc Long hay sao?

" Ca ca ngươi cũng biết hắn gọi là Hắc Long nga." Tiểu Tiểu phủi tay cười nói: " Tên của hắn chính là ta hỗ trợ đặt đó, ta còn cấp cho phiến thủy vực này một cái tên thật hay, tên là Long Chi Không Gian."

Tiểu Khai chỉ cảm thấy đầu óc phát trầm, nhiệt huyết từng đợt, từng cơn dâng lên, Diệt Thế Chi Môn và thế giới bên ngoài, cư nhiên đồng dạng có một hắc long, cư nhiên cả biển rộng hắc long cư ngụ cũng tên là Long Chi Không Gian, không biết đây chỉ là trùng hợp, hay là có đại bí mật kinh thiên động địa gì, Tiểu Khai nhìn Nhược Thủy phía trước, nhịn không được nghĩ: " Hoàn hảo nước biển ở Long Chi Không Gian bên ngoài cũng không phải Nhược Thủy."

Chỉ đảo mắt, hắc long đã xông lên mặt nước, mang theo tiếng nước chảy đầy trời lộ ra đầu lâu, thở ra một hơi bọt nước, thân hình Tiểu Tiểu phất qua, bọt nước phảng phất như gặp phải vách tường vô hình, trái lại rơi trở về, chỉ thấy hắc long mở to miệng, một tràng âm tiết ói ra thật cổ quái như chuỗi xuyến, Tiểu Khai càng kinh ngạc, bởi vì thanh âm này, cùng con hắc long bên ngoài thật sự là quá giống nhau.

Tiểu Tiểu giữ chặt tay của Tiểu Khai, cười nói: " Ca ca, chúng ta đi tới đi."

" Muội có thể nghe hiểu hắn nói?" Tiểu Khai hồ nghi nói.

" Đương nhiên rồi, ta chính là Sáng Thế Giả nga." Tiểu Tiểu đắc ý nói: " Mặc dù ta chưa từng nghe qua ngôn ngữ này, nhưng hắn vừa nói, ta liền hiểu ngay."

Nàng hết lần này tới lần khác lại nói: " Bất quá ca ca ngươi nói, nơi này đích xác có rất nhiều nguyên sinh vật chủng, tỷ như hắc long, hắn không phải là ta sáng tạo, mà là vẫn đang ẩn núp trong Long Chi Không Gian, nếu không phải ta lần trước trùng hợp đi ngang qua nơi này, cũng sẽ không quen biết hắn."

Hai người bay qua lưng hắc long lộ trên mặt nước, đi đến trên đầu hắc long, nơi này vừa lúc có một chỗ bằng phẳng, hắc long vươn vài sợi râu rồng thật dài dựng đứng lên, vừa lúc vây quanh chỗ bằng phẳng này thật kín kẽ, thoạt nhìn giống như một cái nóc nhà, hai người tìm một chỗ thoải mái ngồi xuống, Tiểu Tiểu nhắc nhở nói: " Ca ca ngươi ngồi cho vững, hắc long đi rất nhanh."

Lời vừa nói ra, hắc long liền động, Tiểu Khai liền lập tức nhận thức ra cái gì tên là " tốc độ"

Tiểu Khai vẫn nghĩ thấy tốc độ của mình rất nhanh, ít nhất ở tại tu chân giới thì là số một số hai. Đợi khi tới ma giới, hắn mới phát hiện nguyên lai tam thiếu gia mới có tốc độ thế nào mới gọi là nhanh, có thể nhanh tới mức ngũ phẩm tiên nhân cũng không truy kịp tung tích của hắn.

Nhưng là bây giờ, hắn bỗng nhiên phát hiện, cùng hắc long khi xuất ra, tam thiếu gia giống như một đứa trẻ con mới học chạy.

Lỗ tai của Tiểu Khai rít đầy tiếng gió, tiếng gió vô cùng mãnh liệt, cơ hồ sắp làm điếc tai hắn, đây chính là vì có râu rồng ngăn trở. Cho nên thân thể của hắn, trong sự vận động kịch liệt bị đè ép như muốn cắt ra, từng lát mỏng, lát mỏng, lại nghiêm ti hợp phùng dán vào mỗi sợi râu rồng, phảng phất như biến thành người bằng phẳng.

Cũng không biết qua bao lâu, Tiểu Khai cảm giác như sắp hôn mê, rốt cuộc tiếng gió dừng lại, thanh âm Tiểu Tiểu thanh thúy ở bên tai vang lên: " Ca ca, tới!"

Tiểu Khai đặt mông ngã ngồi, từng ngụm từng ngụm thở dốc, thở dốc nửa ngày mới lảo đảo đứng lên, đi xuống đầu rồng, bước lên trên mặt đất thật sự.

Gọi là mặt đất thật sự, kỳ thật chỉ có phạm vi mấy thước, mũi chân Tiểu Khai chỉ cách nửa thước ngay vách núi đen, hắn mang theo sự toàn tâm toàn ý chờ đợi, chậm rãi ngẩng đầu lên.

Trước mặt, là một phiến cửa lớn cao ngất trong mây màu đen, ngẩng đầu, mây mù liễu nhiễu, không nhìn thấy nóc, cúi đầu, vực sâu vô tận, không nhìn thấy đáy, cánh cửa này, cứ như vậy mà đường hoàng xỏ xuyên qua cả thiên địa.

Trên cửa, bốn chữ to bằng hoàng kim sáng lạn rõ ràng ánh nhập vào mắt Tiểu Khai: " Di Lạc Thần Điện."

" Đúng là nơi này rồi." Tiểu Tiểu nói: " Lần trước thời điểm ta tới nơi này, cư nhiên đã không thể mở cửa ra, ca ca ngươi cũng đã biết, ta là Sáng Thế Giả a, theo lý thuyết thế giới này bất cứ địa phương nào ta đều có thể tới, nhưng chỉ cánh cửa này, ta vô luận như thế nào cũng không thể mở ra, cho nên ta nghĩ, nếu ca ca muốn tìm công pháp, khẳng định là ở chỗ này."

Tiểu Khai nhìn kỹ lại, phiến cửa kia cũng cùng một độ cao với hắn, phảng phất như có một lỗ khóa rất nhỏ rất nhỏ, bởi vì màu sắc thập phần tương tự như cửa lớn, cho nên thoạt nhìn tương đối bí mật, Tiểu Khai quay đầu nói: " Tiểu Tiểu..."

" Lỗ khóa phải không?" Tiểu Tiểu trực tiếp cắt đứt lời hắn: " Ca ca, lần trước ta đã xem qua, đó đúng là lỗ khóa, nhưng trong tay ta không có chìa khóa gì a."

Tiểu Khai gật gật đầu, liền cau mày tự hỏi: " Nếu không chúng ta bay lên nóc xem thử đi?"

" Vô dụng, ta thử qua." Tiểu Tiểu chán nản nói: " Phiến cửa này đúng là xỏ xuyên qua thiên địa, vô luận như thế nào cũng không bay lên được đến nóc."

" Vậy bay xuống dưới?"

" Giống nhau, phía dưới cũng là không đáy, vĩnh viễn không phi tới đáy."

Tiểu Khai " nga" một tiếng, tay vô thức đưa vào trong lòng ngực.

Hắn tự thân công lực nông cạn, trường kỳ chỉ nhờ vào bảo bối hành tẩu giang hồ, mỗi khi gặp được khó khăn, liền có thói quen bắt đầu nghiên cứu pháp bảo. Tay hắn vừa sờ đi, Vạn Uẩn Bình vô dụng, lông khỉ không dám dùng, Phá Thư vô dụng, Tức Nhưỡng vô dụng, vảy rồng cũng không dám, Niết Bàn Tàn Phiến lại không biết dùng...

Ngón tay Tiểu Khai bỗng nhiên đụng đến một thứ, trong đầu nhất thời xẹt qua một đạo linh quang, hắn toàn thân chấn động mạnh, nhảy dựng lên: " Ha ha, ta có biện pháp rồi!"

Tiểu Tiểu Ngón tay Tiểu Khai bỗng nhiên đụng đến một thứ, trong đầu nhất thời xẹt qua một đạo linh quang, hắn toàn thân chấn động mạnh, nhảy dựng lên: " Ha ha, ta có biện pháp rồi!"hồ nghi nói: " Là biện pháp gì?"

Tiểu Khai nhanh chóng móc ra một thứ: " Muội xem, đây là cái gì?"

Tiểu Tiểu mở to hai mắt nhìn.

Ở trong tay Tiểu Khai, không ngờ lại là một cái chìa khóa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »