Vô Tự Thiên Thư

Lượt đọc: 5624 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 163
long chi lực lượng.

❊ ❊ ❊

Lúc này đây, thật sự là tránh cũng không thể tránh, vùng cổ của mấy Bí Hý này, có chiều dài không dài, góc độ cũng không cao, nhưng lại bao phủ cả huyệt động, đã sáng tỏ muốn một kích phải giết Tiểu Khai.

Tiểu Khai không nói hai lời, liền ném Vạn Uẩn Bình đi ra, quát: " Hấp cho ta!"

Tràng chiến đấu không hề lo lắng, chỉ tìm vài giây, đám Bí Hý đã xoát xoát bay vào cái chai, Vạn Uẩn Bình đã đựng đầy mãn mãn, rơi xuống trong tay Tiểu Khai.

" Hô…" Tiểu Khai nhẹ nhàng thư giãn tay chân: " Chiến đấu đã xong, Ngọc Hồ, chúng ta đi lấy sách."

Nhưng, cả huyệt động đã lay động lên.

" Chủ nhân, từ từ…" Ngọc Hồ khẩn trương nhìn chăm chú nước sông: " Giống như còn có thứ không đi ra."

Phảng phất là vì ấn chứng phán đoán của hắn, trong nước sông lại mọc lên rậm rạp vô số tảng đá tròn, sau đó chậm rãi tiêu sái lên đầu sông, mở ra ánh mắt sâu kín, ánh mắt phẫn nộ trừng Vạn Uẩn Bình trong tay Tiểu Khai! Text được lấy tại http://thegioitruyen.com

" Trời ạ!" Tiểu Khai vô ý thức lui ra sau vài bước: " Sao lại nhiều như vậy?"

" Ba!" Đám Bí Hý chỉnh tề ngửa mặt lên trời rống giận, sau đó đồng loạt tiến về phía trước từng bước, cả đại địa đều bị nặng nề của chúng chấn đến run lên.

" Ngươi…các ngươi không sợ chết hay sao?" Tiểu Khai nuốt ngụm nước bọt, trầm mặt mắng: " Chẳng lẽ các ngươi không sợ lại bị ta thu vào trong cái chai? Các ngươi không phải muốn khai chiến đó chứ?"

Tất cả đám Bí Hý lại ngửa mặt lên trời rống giận, sau đó lại xoát xoát tiến từng bước, ý tứ kia quả thật rõ ràng: ngươi muốn chiến, thì chúng ta chiến.

Tiểu Khai có chút trợn tròn mắt.

Ba cái chai của hắn, một đựng đầy Tức Nhưỡng, một đựng đầy Bí Hý, còn một chứa bốn con Hạn Bạt, bây giờ hắn đã không có dư thừa chai nào để đựng mấy con rùa đáng chết này nữa.

" Chủ nhân, có phải là không đủ ma khí?" Ngọc Hồ nói nhỏ: " Ta nhớ rõ chủ nhân ngài có một ma khí cao cấp phòng ngự, đã có thể ngăn trụ được Địa Ngục Ma Hỏa, thì miễn cưỡng cũng có thể ngăn trở được Bí Hý trùng chàng a."

Tiểu Khai sờ sờ viên thạch đản không hề phản ứng trong lòng ngực, cười khổ lắc đầu, âm thầm hạ định quyết tâm, lần này nếu còn sống đi ra ngoài, vô luận như thế nào cũng phải hảo hảo nghiên cứu thứ này một chút, tranh thủ biết rõ cách sử dụng nó.

" Chẳng lẽ không có biện pháp sao?" Ngọc Hồ ngửa đầu nhìn lên, khó xử nói: " Huyệt động này không có lối ra, chúng ta muốn chạy trốn cũng trốn không thoát a. Nếu không, ta thật ra có thể yểm hộ chủ nhân chạy trốn, dù sao thân thể ta chắc chắn, không sợ bị chàng."

Đám Bí Hý không để cho Tiểu Khai có cơ hội nghĩ biện pháp, bọn chúng lại hống lên, hơn mười cái đầu lại chàng đi tới, mấy con rùa này mặc dù bước đi thong thả, nhưng tốc độ của cổ thật sự là nhanh, ít nhất không kém cảnh giới của thất phẩm tiên nhân, nếu không phải Tiểu Khai luyện thành thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp, có lẽ một chút cũng trốn không thoát.

Trong phút chốc, trong huyệt động dày đặc đầu rùa, Tiểu Khai tránh trái tránh phải, luống cuống tay chân, theo những lúc tránh xuyên qua, chật vật đến rối tinh rối mù, Ngọc Hồ không còn cách nào đứng ở bên cạnh, muốn hỗ trợ cũng không biện pháp.

Rốt cuộc Tiểu Khai vấp phải một viên đá dưới chân, thân thể nhất thời lảo đảo về phía trước, một cái đầu rùa quỷ mị vọt tới, va chạm vào cổ của hắn.

Tiểu Khai trong lúc vô ý trảo một cái vào trong ngực, nhất thời cầm Vô Tự Thiên Thư chộp trong tay, thuận tay cản tới…

" Ba!" Trong huyệt động kim quang lóng lánh, một tiếng sét đánh tinh không động địa chuẩn xác đánh vào đầu con Bí Hý kia, nhất thời đánh cho nó " chi" hét thảm một tiếng, cái đầu rớt xuống, cổ dài không kịp thu hồi, còn đang nằm run rẩy trên mặt đất.

Đầu rùa đầy trời đột nhiên tiêu ẩn.

Miệng của Ngọc Hồ lại há tròn vo, lẩm bẩm nói: " Ma khí…lại là ma khí cao nhất…trời ạ!"

Tiểu Khai sửng sốt hồi lâu, nhìn Vô Tự Thiên Thư trong tay, lại nhìn con Bí Hý đang sùi bọt mép trên mặt đất, nhất thời hưng phấn, thần thái bay lên: " A ha, sao ta lại quên rồi, ta còn có một chiêu này a, đến đến đến, các vị, chúng ta lại đến đại chiến ba trăm hiệp!"

Trong tay hắn nắm bắt Vô Tự Thiên Thư đón Bí Hý trùng tới, đám Bí Hý ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, đôi mắt màu xanh lục nháy vài cái, rốt cuộc hạ quyết tâm, lại cùng chỉnh tề phát ra tiếng rống giận, quyết định: " Tiếp tục tuyên chiến!"

Không thể không nói, thượng cổ thần thú đúng là thượng cổ thần thú, trí thương tuyệt đối không thấp, bọn chúng phát hiện thứ đồ vật trong tay Tiểu Khai không thể chạm vào, cả đám hoàn toàn thay đổi chiến lược.

Vừa rồi tất cả đám Bí Hý đều tấn công ngay mặt, hận không được trực tiếp chàng xuyên bụng của Tiểu Khai, nhưng bây giờ, một khi phát hiện Tiểu Khai có pháp bảo hộ thân, bọn chúng liền chuyển qua thế công bên cạnh.

Đầu tiên, tất cả Bí Hý đều chậm rãi di động có quy luật, thẳng đến bố thành một cái vòng tròn thật to, rồi sau đó, bọn chúng tập kích từ sau lưng.

Tiểu Khai cầm Vô Tự Thiên Thư trong tay, giống như cầm một cái lưới chụp ruồi bọ, trái chụp phải chụp, đón lấy những cái đầu rùa đang rút cổ chụp loạn một trận, đúng là có thể làm hôn mê được vài Bí Hý, nhưng không thể không thừa nhận, đám Bí Hý này linh hoạt trình độ xa xa ngoài ý liệu của Tiểu Khai, thân hình bọn chúng đích xác vận động thong thả, nhưng cổ của bọn chúng, so với thân thể của Tiểu Khai còn muốn linh hoạt, túc túc dây dưa hơn mười phút, tránh khỏi tuyệt đại đa số công kích của Tiểu Khai.

" Tiếp tục như vậy, cũng không phải là chuyện tốt a." Ngọc Hồ lại bắt đầu buồn rầu: " Ma khí của chủ nhân thật là lợi hại, nhưng thân thủ của chủ nhân quá yếu, vừa mới bắt đầu còn hoàn hảo, bây giờ đám Bí Hý này chơi trò đánh lén, không phải là sau lưng chủ nhân hoàn toàn trống không a, thân thể Ma Luyện Sư vốn suy yếu, vạn nhất bị đánh lén, thì coi như xong rồi."

Miệng của hắn đúng thật là miệng quạ đen, vừa mới niệm thao xong, Tiểu Khai liền lộ ra sơ hở, một cái đầu rùa đã dùng thế như lôi điện xuyên qua phòng tuyến như chụp bọ ruồi của Tiểu Khai, " ba" một tiếng nặng nề đánh lên phía sau lưng Tiểu Khai!

" Mạng ta hết rồi!" Trong phút chốc, Tiểu Khai hồn phi phách tán.

" Ngao ô!" Trong cả huyệt động, truyền đến tiếng gầm gừ không phải của đám Bí Hý, một tiếng này hùng hồn như thế, biển rộng như thế, phảng phất như khí phách quân lâm thiên hạ, chấn đến lỗ tai mọi người ông ông điếc tai, trong tích tắc này, Ngọc Hồ phảng phất hoảng hốt nhìn thấy thứ gì đó khổng lồ đến bất khả tư nghị mà trong đời hắn chưa từng gặp qua, đang giơ lên chiếc đầu nặng vạn ngàn cân, há rộng chiếc miệng như đỉnh núi lớn, phát ra một tiếng rống giận rung động thiên địa!

" Phác thông!"

Hai chân Ngọc Hồ mềm nhũng, không tự chủ được quỳ xuống trên mặt đất.

Tất cả Bí Hý đều đình chỉ công kích, yên tĩnh phủ phục trên mặt đất, đem đầu và bốn chân đều súc vào trong chiếc mai, một lần nữa hóa thành viên thạch.

Thân thể bọn chúng, tất cả đều không thể khống chế mà run nhè nhẹ, phảng phất như vừa mới mạo phạm thần linh tối cao không thể mạo phạm.

Trong cả huyệt động, vạn lại câu tịch, cây kim rớt cũng có thể nghe.

Tiểu Khai rốt cuộc phục hồi tinh thần lại.

Qua một hồi hắn cảm thấy hết thảy cũng đã khác hẳn!

Trên người hắn tràn ngập lực lượng kỳ dị vô cùng vô tận, lực lượng này không phải là tiên linh khí, cũng khác hẳn hơi thở trên người Ma tộc, đây là một loại như biển cả, phô thiên cái địa, căn bản không thể dùng ngôn ngữ để hình dung ra lực lượng này.

Trong hoảng hốt, Tiểu Khai phảng phất như thấy Long Chi không gian màu bích lam khôn cùng bát ngát, mà chính mình lại phảng phất như hóa thân thành rồng, đang ở trong biển rộng tùy ý sướng du, lực lượng mênh mông trong cơ thể cơ hồ muốn phá tan dây trói ràng buộc trong thân thể, cắn nuốt mấy ngàn bình phương công lý biển gầm!

Hắn cúi đầu nhìn Ngọc Hồ, trong lòng không chịu khống chế toát ra một ý niệm trong đầu: " Con trùng nhỏ bé!"

Hắn lại cúi đầu nhìn đám Bí Hý, trong lòng không ngờ xẹt qua một tia sát ý, một ý niệm mơ hồ hiện lên trong não: " Tác phẩm thất bại, tạp chủng chỉ có được một trong vạn phần huyết thống của ta, ta nên giết chết bọn chúng, miễn cho bọn chúng phá hủy thể diện của ta."

Ánh mắt hắn màu đỏ, nhìn quanh bốn phía, dục niệm vô cùng bắt đầu suy nghĩ: "Không gian này…không gian mỹ vị…ta sẽ chậm rãi hưởng thụ nó…"

" Oanh long!" Một đạo cột sáng màu trắng chừng ba bốn thước từ trên đỉnh đầu Tiểu Khai phóng lên cao, cổ quang mang trắng mang theo khí thế hùng bá một đường xông lên, phá tan nóc động, phá tan sườn núi, phá tan vô số bùn đất, nham thạch, cơ quan, phong ấn, phá tan cả tòa đỉnh núi, xông lên bầu trời đêm!

Trong ranh giới ma giới rộng lớn vô ngân, có mấy người đồng thời mở mắt.

" Long thần lực thức tỉnh rồi! Truyền nhân của Long Thần đã đi tới Ma giới!" Vong Xuyên Chi Nguyên, Vong Xuyên Quân Hắc Long hoắc nhiên đứng lên: " Tê Bì Nhĩ Bá Cách, ngươi chờ, khi ta tìm được chủ thần hộ trì, nhìn ngươi còn lấy cái gì theo ta đấu!"

" Không hay! Đây rõ ràng là Long lực lượng, chẳng lẽ Hắc Long đáng chết này không ngờ đột phá?" Sắc mặt Tê Bì Nhĩ Bá Cách âm trầm như có thể ra được nước: " Lúc này đây…sự tình phiền toái rồi."

" Lại có một người, một người rất mạnh đản sanh rồi! Cách cục của ma giới năm đại cao thủ, xem ra sắp viết lại, đây thật sự là có ý tứ!" Ác Ma Thành Chủ cười ha ha chụp lấy tỳ nữ bên người, chỉ dùng một tay hung hăng cắm vào ngực cô ta, đào ra một trái tim đẫm máu: " Đã như vầy, ta cũng phải khẩn trương tu luyện a…"

Trung ương ma giới, Ma Tôn chậm rãi mở to mắt: " Tốt lắm, hy vọng ta trở về quê quán, có lẽ phải dừng trên người kẻ này rồi."

Trong huyệt động.

Đầu óc của Tiểu Khai như bị châm chích đau đớn, phảng phất như có một ý thức ở sâu trong đang hò hét: " Ngươi không phải Hắc Long, ngươi là Nghiêm Tiểu Khai, chủ nhân của Vô Tự Thiên Thư Nghiêm Tiểu Khai!"

Nghiêm Tiểu Khai…tên này thật quen thuộc…hắn là ai vậy?

" Vô Tự Thiên Thư có gì tốt? Làm người có thú vị gì? Làm người của Long tộc ta, tam giới chí tôn, cắn nuốt thiên địa, đó mới chính là nhân sinh khoái lạc chính thức a!" Thanh âm kia ở trong đầu long long quanh quẩn.

Tiểu Khai dùng sức lắc đầu, ý thức kia lại hò hét: " Tỉnh lại, ngươi còn có chuyện muốn làm, ngươi còn phải cứu Tiểu Trúc!"

Tiểu Trúc! Hắn nói Trì Tiểu Trúc! Toàn thân Tiểu Khai bị giật mạnh rùng mình một cái, bị lực lượng mênh mông cháy sạch như lửa nóng trong đầu hoắc nhiên đại chấn, một cái tát vỗ vào ót mình, nhất thời, ý niệm quái dị trong đầu bị chụp không còn thấy bóng dáng tăm hơi, thần trí của hắn bỗng nhiên thanh tỉnh!

Đúng vậy, ta là Nghiêm Tiểu Khai, ta không phải Hắc Long, ta phải cứu Tiểu Trúc! Tiểu Trúc còn đang ở bên trên trong động kia, bây giờ cũng không biết thế nào rồi.

Đạo bạch quang vô kiên bất tồi mênh mông kia, ở giờ khắc này hoắc nhiên tiêu ẩn, hào quang toàn thân Tiểu Khai đã trong phút chốc biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Hắn cảm giác được, cỗ lực lượng kỳ dị mà phi thường khổng lồ kia, phảng phất như thủy triều đang rút đi rất nhanh.

Tiểu Khai nhắm mắt lại, lặng lặng hồi tưởng, rất nhanh trở về tình hình khi nãy.

" Đúng vậy, ta là bị Bí Hý chàng trúng sau lưng, sau đó…ta giống như bị tư tưởng của hắc long xâm nhập." Hắn vô thức sờ sờ bụng, sờ sờ đầu, sau đó đưa tay sờ ra sau lưng.

Quần áo đã bị đánh vỡ, nhưng trên tay cũng không phải sờ trúng da thịt ấm áp, mà là cảm giác lạnh lẽo bóng loáng, đó là vảy rồng hắn vẫn để ở ngay sau lưng.

Vảy rồng…

Tiểu Khai rốt cuộc hiểu được.

Phiến vảy rồng này cũng giống như thạch đản, cũng là vật Tiểu Khai không biết làm sao để sử dụng, vừa rồi, phiến vảy rồng bị Bí Hý đánh trúng mà kích hoạt, xâm nhập thần trí của Tiểu Khai, đã gây cho Tiểu Khai long lực cường đại.

Bây giờ, do hắn thành công khu trục thần trí của hắc long, cỗ long lực lượng này, bắt đầu lui gót.

Tiểu Khai sợ hãi sờ vảy rồng, hạ quyết tâm, từ nay về sau nếu như không tất yếu, tuyệt đối không thể dễ dàng xuất vảy rồng ra, nếu không, hậu quả có lẽ không sao thừa nhận nổi.

Giờ phút này Tiểu Khai đương nhiên không biết, trong Long Chi không gian, hắc long đang phẫn nộ phun ra nuốt vào nước biển, phát ra tiếng mắng liên tiếp: " Không đạo lý! Tuyệt đối không đạo lý! Khu khu một nhân loại, hắn cư nhiên có thể khu trục thần trí của ta, sỉ nhục, vô cùng sỉ nhục! Ta cư nhiên bị một con trùng đáng chết nhỏ xíu đến đáng thương mà hắn ôm theo có thể khu trục ta rời khỏi trí óc, còn thiếu chút nữa bị nội thương!"

" Người này thật quá đáng giận, hắn ăn mòn răng nanh của ta, ăn mòn thân thể ta, phá hư kế hoạch xuất thế của ta, còn tìm con khỉ chết đến khi dễ ta, mà bây giờ hắn còn không cho ta đoạt xác." Hắc long ngửa mặt lên trời thở dài: " Một mảnh kia chính là nghịch lân yếu ớt trên gáy ta a, đã hạ nhiều thiệt thòi tâm huyết như vậy, mà cũng không thể xử lý hắn, ta…ta không cam lòng a!"

Trên người Tiểu Khai phát sinh hết thảy, không phải Bí Hý và Ngọc Hồ có khả năng giải thích, đám Bí Hý khủng hoảng phủ phục trên mặt đất, mặc dù cảm giác được sát khí khủng bố đã biến mất, nhưng căn bản không dám ngẩng đầu lên, Ngọc Hồ còn hoàn hảo, khi khí thế đáng sợ biến mất, đã nhảy nhanh lên, lớn tiếng nói: " Chủ nhân, vừa rồi xuất hiện chuyện gì vậy?"

" Nga, không có việc gì." Tiểu Khai xuất ra một nụ cười: " Vừa rồi ta sử dụng một món ma khí mới luyện chế, không có khống chế được lực lượng cho tốt."

" Dĩ nhiên là ma khí a." Ngọc Hồ sợ hãi vỗ ngực: " Chủ nhân, ma khí của ngài quá mạnh mẽ, vừa rồi ta còn tưởng rằng Ma Tôn đến đây."

Tiểu Khai ngẩng đầu nhìn, cả núi lớn vừa bị bạch quang xuyên thấu, từ nơi này nhìn qua, có thể nhìn thấy bầu trời đêm, hắn bỗng nhiên nhớ tới đạo bạch quang xuyên qua lòng núi vừa rồi, còn Tiểu Trúc bên trên, nhất thời vô cùng nóng vội, nói: " Đi, chúng ta mau đi tới."

" Chủ nhân, chúng ta không lấy sách sao?" Ngọc Hồ ngạc nhiên nói.

" Không lấy sách trước, trước tiên đi tìm Tiểu Trúc đã." Tiểu Khai không nói hai lời, phóng người lên, trong phút chốc đã bay cao mấy trượng, Ngọc Hồ liền chạy theo.

Đạo bạch quang vừa rồi phạm vi cũng không tính là quá lớn, hoàn cảnh mặt trên cũng còn tốt, Tiểu Khai bay lên mười trượng, liền nhìn thấy được cảnh sắc quen thuộc, trong lòng hắn tràn đầy vui mừng nhảy đi vào, vui vẻ nói: " Tiểu Trúc, ta tới tìm nàng đây!"

Trong sơn động vô cùng sạch sẽ, không chút bụi trần, nhưng Tiểu Trúc vốn nằm ở nơi đó, nhưng sớm đã chẳng biết đi đâu.

Tiểu Khai ngây người ngẩn ngơ, nhanh chóng trùng đi, la lớn: " Có người không? Ai ở chỗ này?"

Ngọc Hồ giành chạy trước bốn phía nhìn xem, thấp giọng nói: " Chủ nhân, nơi này không ai."

Sơn động rất nhỏ, từ nơi này nhìn lại, cả sơn động thu hết vào đáy mắt, căn bản là không có ai, Tiểu Khai ngồi xổm xuống đưa tay sờ tảng đá, tảng đá còn có chút ấm áp, rõ ràng Tiểu Trúc vừa mới rời đi, ánh mắt hắn khẽ động, cẩn cẩn thận thận nhặt lên một sợi tóc thật dài trên nền đá, đây là do Tiểu Trúc lưu lại.

Tiểu Khai lao ra khỏi động, đưa mắt nhìn ra xa, thiên địa một mảnh tối đen, trong trời đêm một vòng viên nguyệt màu lam đậm phát ra hào quang thảm đạm, chiếu cả thế giới giống như Quỷ Vực.

Thế giới phảng phất im lặng như bãi tha ma, căn bản không tìm thấy được tính mạng gì đó.

Thế nhưng cô gái Tiểu Trúc, là cô gái nặng yếu nhất trong lòng hắn, nhưng chẳng biết đã đi đâu.

Chỉ trong tích tắc này, Tiểu Khai cảm thấy tay chân lạnh lẽo, phảng phất cả thân thể đều mất đi lực chống đỡ, chán nản ngã ngồi trên mặt đất.

" Chủ nhân, đừng lo lắng." Ngọc Hồ trầm tư nói: " Trong sơn động này không có chút rối loạn, cho dù có người mang đi chủ mẫu, cũng là cẩn cẩn thận thận mà di chuyển, điều này nói rằng người này cũng không có ác ý đối với chủ mẫu."

" Ta làm sao mà không lo lắng." Tiểu Khai ngơ ngác nhìn sợi tóc trong tay, nước mắt bất giác chảy xuống: " Ngọc Hồ, ngươi chỉ là một yêu quái, ngươi sẽ không hiểu được đâu. Cả đời này của ta, cũng chỉ thích mỗi một mình nàng. Ta không thích đánh nhau, nhưng ta lại cùng người khác đánh nhau, ta không thích luyện công, nhưng ta bắt buộc chính mình đi luyện thiên hạ đệ nhất tu chân đại pháp, ta thật chán ghét phiền toái, nhưng ta nguyện ý liều mạng đi tìm Tê Bì Nhĩ Bá Cách, ta làm các loại sự tình, nghĩ đủ mọi biện pháp, kỳ thật chỉ muốn được ở cùng nàng một chỗ. Nhưng sự tình gì ta cũng làm không tốt, ta chẳng những không cứu được nàng, còn mang nàng bôn ba các nơi mệt nhọc, mà bây giờ, ta lại còn đánh mất nàng, nếu nàng thật sự xảy ra chuyện gì, ta…ta…ta thật không biết nên làm gì bây giờ nữa."

Ngọc Hồ thở dài, vỗ vỗ bả vai Tiểu Khai, ngồi xuống bên cạnh hắn: " Chủ nhân, ngài nói mấy cái này…ta quả thật không hiểu, nhưng ta nghĩ thấy, nếu chủ mẫu còn sống, chúng ta phải nghĩ biện pháp đi tìm chủ mẫu, sau đó cứu sống chủ mẫu, so với ngồi tại chỗ này ngẩn người không phải tốt hơn sao?"

Tiểu Khai giật mình, ngẩng đầu nhìn gương mặt xấu xí của Ngọc Hồ, hốt nhiên đứng lên, dùng sức gật gật đầu: " Ngươi nói đúng."

Hắn dùng ống tay áo hung hăng lau nước mắt, cắn răng nói: " Chúng ta trước tìm Tiểu Trúc, rồi tìm Tê Bì Nhĩ Bá Cách, chỉ cần cố gắng, luôn sẽ thành công!"

Ngọc Hồ nhếch miệng cười, đang muốn nói chuyện, Tiểu Khai đã nhảy xuống, lớn tiếng nói: " Đi, chúng ta đi lấy sách trước! Động tác phải nhanh, vừa rồi động tĩnh quá lớn, ta sợ sẽ có Ma tộc đi tới xem xét."

Bí Hý vẫn như cũ đang quy củ phủ phục ở nơi đó, Tiểu Khai trực tiếp đi đến trước lổ hổng, vận khởi tiên thiên khí, muốn mạnh mẽ xuyên phá kết giới lấy sách, tay vừa chạm vào kết giới, nhất thời lại tê rần, công lực toàn thân lại bị tản mất.

" Ta đến thử xem." Ngọc Hồ là khí vật thành yêu, cũng không có đủ cảm giác như nhân loại, bàn tay đưa ra, cùng kết giới chạm vào nhau, đánh cho vang vang thật lớn, nhưng thật ra cũng không đáng sợ, hắn cắn răng, đưa tay mạnh mẽ thò vào trong tìm tòi.

" Ba" một tiếng, kết giới băng xuất một điện quang hỏa hoa màu lam, Ngọc Hồ rên lên một tiếng trầm muộn, lui ra sau vài bước, " phốc" một tiếng nhổ ra một ngụm máu đen.

Tiểu Khai chụp lấy tay hắn thì nhìn thấy, bàn tay bạch ngọc kia, không ngờ đã bị nổ thành cháy đen.

" Chủ nhân, kết giới này rất lợi hại, chúng ta mạnh mẽ phá giải phỏng chừng không thể thực hiện được." Ngọc Hồ thở dốc nói: " Trừ phi chủ nhân sử dụng ma khí."

Lời vừa nói đến đây, phía sau nghe đám Bí Hý hống lên gọi tới, một tiếng này tương đương trầm thấp, thoạt nhìn không giống như hình dáng tuyên chiến. Hai người cả kinh quay đầu lại, liền nhìn thấy đám Bí Hý đang đứng đối diện, nhìn Tiểu Khai không ngừng gật đầu, đôi mắt nhỏ màu xanh lục, lại đang nhìn kết giới thật chăm chú.

Tiểu Khai hồ nghi nói: " Các ngươi chẳng lẽ muốn giúp ta mở kết giới?"

Đám Bí Hý tĩnh mặc một giây, sau đó đồng loạt gật đầu không một tiếng động.

Tiểu Khai và Ngọc Hồ liếc nhau, đều nghĩ thấy có chút cổ quái, Ngọc Hồ nói: " Vừa rồi không phải các ngươi muốn bảo vệ bảo bối này sao? Vì sao bây giờ lại muốn giúp chúng ta?"

Đám Bí Hý miệng không thể nói, chỉ có thể làm động tác cũng rất phong phú, một con rùa già cầm đầu tiến lên một bước, lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm lõa lồ, rồi lại cúi nhìn kết giới, sau đó phát ra một tiếng tương tự như than thở của nhân loại, lại lắc lắc đầu có vẻ tiêu tác.

Tiểu Khai nói: " Ngươi là ý nói…bởi vì nơi này bại lộ rồi, cho nên các ngươi không giữ được bảo bối nữa, chi bằng đưa cho ta?"

Lão rùa già gật gật đầu, nghĩ nghĩ, rồi lắc đầu, đi đến bên người Tiểu Khai, trái lại sụp xuống, dùng đầu ủi ủi vào đùi Tiểu Khai hai cái.

Kỳ thật đám Bí Hý nghĩ cũng rất đơn giản, vừa rồi trên người Tiểu Khai ngửi được một tia hơi thở của cha ruột, cho nên bảo bối này đưa cho Tiểu Khai, đã tâm an lý đắc, đương nhiên, có đánh chết Tiểu Khai cũng không nghĩ ra nguyên nhân này. Hắn chỉ tránh sang bên cạnh nói: " Vậy các ngươi đến đây đi."

Lão rùa già quay đầu kêu một tiếng, tất cả đám Bí Hý liên tục gật đầu, sau đó đồng loạt lộ đầu ra, trùng tới hướng lổ hổng kia hung hăng chàng tới!

Hơn mười con Bí Hý lực lượng cường đại thế nào, nhất thời làm cho vách động bị đâm tới sụp đi xuống, lổ hổng kia điện quang sáng lên, rốt cuộc " khách sát" một tiếng, phân ra thành bốn năm mảnh. Tuyến trang cổ thư nhẹ nhàng rơi trên mặt đất.

Một tiếng nổ " Oanh Long!" Một mặt vách huyệt động đột nhiên phát ra tiếng đánh thật lớn, phảng phất như có người đang ở mặt bên kia cầm thiết chùy tạp trúng.

Đám Bí Hý ngẩng đầu lên nhìn qua, vách đá kia ầm ầm một tiếng nổ, từng khối từng khối tảng đá lớn bắn ra, nhất thời lộ ra một cái lổ thủng lớn trên vách đá, một thân ảnh lóe lên bắn đến.

Tiểu Khai liếc mắt nhìn lại, thất thanh nói: " Sao lại là ngươi?"

Người nọ vừa nhấc đầu, nhìn thấy Tiểu Khai và Ngọc Hồ, nhất thời đã la hoảng lên: " Như thế nào lại là các ngươi?"

Người tiến đến, đúng là tiểu hùng miêu.

Lời của tiểu hùng miêu vừa nói xong, từ trong lổ thủng kia đã sưu sưu thoán đi tới mấy đạo bóng người, chính là từng gặp qua, hùng miêu gia tộc.

" Uy, tiểu hùng miêu, các ngươi đến làm gì?" Tiểu Khai nói: " Không phải nói sẽ không xâm phạm lẫn nhau sao?"

Tiểu hùng miêu thần thái cổ quái nhìn hắn: " Chúng ta không phải tìm đến để phiền toái, ngươi có biết không đây là địa phương gì?"

Ngọc Hồ gật đầu nói: " Ta biết, nơi này là nơi tàng bảo, các ngươi khẳng định là đến cướp bảo thôi."

Tiểu hùng miêu " xuy" một tiếng cười, lắc đầu thở dài: " Nơi này là thánh địa của Bái Nhĩ gia tộc chúng ta, tồn bày tổ truyền chi bảo của Bái Nhĩ gia tộc, vốn các ngươi là sấm vào thánh địa, Bái Nhĩ gia tộc lẽ ra không ngừng nghỉ cùng các ngươi không chết không dừng, bất quá hôm nay bỏ đi…bảo bối cũng không thuộc về chúng ta nữa."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64. Chương 65 Chương 66. Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82. Chương 83. Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »