Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6335 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 204
phiên ngoại (4)

❊ ❊ ❊

Hôn lễ rốt cuộc cũng được quyết định tổ chức lại. Diệp Thành và Từ Lạc dự định chỉ làm nhỏ, không cần long trọng. Miễn là đủ bạn bè của hai người.

Trong chờ thời gian thích hợp để tổ chức hôn lễ, Diệp Thành vẫn phải đến công ty làm việc. Lúc anh rời giường, Từ Lạc vẫn còn đang mơ màng trong giấc ngủ nông.

Diệp Thành lặng lẽ từ trên giường ngồi dậy, rửa mặt, mặc quần áo, sau đó quay trở lại giường, nhìn dung nhan của vợ nhà mình, anh không nhịn được ghé tới hôn một cái.

Thỏa mãn vãi luôn.

Từ Lạc bị đánh thức, mơ màng mở mắt, "Anh dậy sớm thế?"

Diệp Thành cười hôn trộm lên máTừ Lạc một cái, "Em tỉnh rồi, nhanh thôi anh chở em đi làm."

Từ Lạc vẫn mơ ngủ, máy móc gật đầu, sau đó chậm rãi rời giường.

Hai vợ chồng ăn sáng xong, anh lái xe đưa cô đến quán, còn mình thì đến công ty.

Quán của Từ Lạc vẫn kinh doanh như thường lệ, trong quán từ khi có Hồ Thiên Nam đến, nhân viên trong quán cũng đỡ cực vài phần.

Từ Lạc hôm nay mặc một chiếc váy màu vàng nhạt, người sáng lên trong nắng sớm, vừa bước vào cửa, cô nhìn thấy một bóng dáng khá quen thuộc.

Hình như từ lúc trên đảo được mang về, cô mới gặp lại người này.

Là Vũ Minh Thiên.

Hôm nay anh mặc một chiếc sơmi màu tro đơn bạc, quần jean hơi bụi, giày thể thao đen, ngồi ở góc cửa sổ của quán. Trên mặt có vài phần mệt mỏi, nhưng vẫn không làm mất đi nét anh tuấn thường ngày. Ly cà phê đen trên bàn vẫn còn nguyên, chưa mất đi giọt nào.

Từ Lạc gặp Ngọc Thảo đầu tiên, cô nàng này liền ba hoa ngay tức khắc, "Chị Lạc Lạc, cái anh đẹp zai Vũ thiếu gia đó, hơn một tháng nay rồi, anh ta cứ tới quán ngồi ở nơi cửa sổ nhìn ra ngoài hoài chị ơi."

Từ Lạc nheo mắt, "Hơn một tháng sao? Anh ta chỉ ngồi một mình à?"

"Vâng, vâng, anh ta ngày nào cũng kêu một ly cà phê, nhưng không uống." Ngọc Thảo lại bắt đầu thao thao bất tuyệt, "Chị ơi, khoảng hơn 1 tháng trước lúc chị và Sếp Diệp được cứu từ đảo về, em nhớ có một lần anh ấy đi cùng một chị xinh gái đến đây uống nước, hai người nói chuyện rất lâu, rồi từ dạo đó cũng không thấy chị xinh gái đó nữa."

Ngọc Thảo vừa đi theo Từ Lạc vừa tiếp tục bật chế độ thánh tám, "Cũng từ lần ấy, anh ấy chỉ đến đây một mình. Hôm nay cũng vậy, anh ấy ngồi ở quán từ sáng đến giờ rồi, anh ấy hình như có tâm sự gì đó. Chúng em không dám hỏi."

Từ Lạc nghe Ngọc Thảo nhắc đến chị xinh gái, cô đoán người đó chắc là Quách Vân.

Nhưng tại sao Vũ Minh Thiên còn ở đây, Quách Vân kia đi đâu rồi, hơn một tháng nay Từ Lạc bị Diệp Thành dính như sam, căn bản chẳng có thời gian hỏi thăm ai. Ngay cả Lộ Hà cô cũng không có thời gian thăm hỏi.

"Được rồi, chị sẽ nói chuyện với anh ấy, em đi làm việc đi." Từ Lạc nói với Ngọc Thảo xong, cô cũng quay người đi thẳng về phía bàn chỗ Vũ Minh Thiên đang ngồi.

Vũ Minh Thiên lúc này đang nhìn chăm chăm bên ngoài cửa sổ, quan sát đủ mọi thứ trước mắt, nhưng mọi thứ trong mắt anh lại như không có hồn. Anh vẫn không biết sự xuất hiện của Từ Lạc.

"Anh Minh Thiên, có gì hấp dẫn ở bên ngoài cửa sổ sao?" Từ Lạc vừa hỏi vừa ngồi xuống đối diện với Vũ Minh Thiên.

Vũ Minh Thiên giật nảy, anh hoàn hồn quay đầu lại, thì bắt gặp nụ cười của Từ Lạc. Trên mặt anh đầy ngạc nhiên lẫn kinh hỉ.

"Xin chào cố nhân, đã lâu không gặp." Từ Lạc tươi cười chào hỏi vờ như chưa từng biết việc Vũ Minh Thiên đang buồn bã cả một tháng nay.

"Từ Lạc? Sao em lại ở đây? Diệp Thành không đi cùng em sao?" Vũ Minh Thiên nén tâm trạng xuống, nói chuyện với Từ Lạc.

"Không, anh ấy còn đến công ty, còn lo kiếm tiền để nuôi vợ nuôi con, ngày nào cũng bám vợ, công ty sẽ phá sản mất." Từ Lạc tươi cười nói.

Vũ Minh Thiên nhìn cô gái trước mắt, anh không dám tin, tên Diệp Thành kia vậy mà cuối cùng đã truy thê thành công, chỉ nhìn xem cái biểu cảm rạng rỡ này của cô thôi cũng đủ biết, Lý Từ Lạc bây giờ và Lý Từ Lạc của lần đầu tiên anh gặp ở phòng vip lúc đó, khác nhau một trời một vực, có được sự bảo bọc yêu thương của Diệp Thành, cô xinh đẹp hơn rất nhiều thì phải. Còn đang rất hạnh phúc nữa là...

Vũ Minh Thiên bất giác nghĩ đến chuyện của anh và Quách Vân, lòng anh liền trùng xuống.

Ngày đó từ trên du thuyền về, sau lần quan hệ thân mật cùng nhau trong buổi tiệc cưới của Lương Minh Phương và Đặng Đình Phi.

Vũ Minh Thiên lúc đó chọn trốn tránh, ngay cả bản thân muốn gì cũng không xác định được. Còn cô lại không dám gặp anh, tình cảm đơn phương với anh lại không dám thổ lộ, nên cả hai đều không gặp hay liên lạc một lần nào.

Cho đến khi anh thật sự không chịu nổi cảm giác dằn vặt khó chịu trong lòng, và nhận ra cuộc đời anh không có cô thì thật là vô nghĩa nên anh quyết định nhắn tin hẹn gặp mặt cô tại quán này, cũng tại chỗ này. Trùng hợp là ngày anh gửi tin nhắn cho Quách Vân, thì anh cũng nhận được tin nhắn từ cô. Nội dung cũng không khác anh là mấy.

Đúng hẹn, anh và cô gặp mặt vào ngày đó một tháng trước.

Đó là lý do mà vì sao Ngọc Thảo đã thấy ngày đó Vũ Minh Thiên và Quách Vân đi vào quán này.

Vũ Minh Thiên không ngờ rằng đó là lần cuối cùng anh gặp được Quách Vân. Lời còn chưa nói ra được thì Quách Vân nói có hẹn rồi đi trước.

Sau lần đó, Quách Vân đã không từ mà biệt. Ngay cả số điện thoại cũng không liên lạc được.

"Quách Vân đâu? Chị ấy không đi cùng anh sao?" Câu hỏi của Từ Lạc kéo Vũ Minh Thiên đang chìm đắm trong suy nghĩ những hồi tưởng trở lại với thực tại.

"À, ừ...cô ấy không đi cùng anh." Vũ Minh Thiên lắc đầu, dựa mình vào ghế nhỏ, "Anh có lẽ cả đời cũng không gặp lại cô ấy nữa."

Từ Lạc nghe anh nói, tròn mắt: "Anh nói vậy là ý gì? Chẳng phải lúc ở trên du thuyền còn tốt sao? Lúc em và Diệp Thành bị lưu lại trên đảo, em còn mong được trở về để uống rượu mừng của hai người nữa đó.

"Tất cả là tại anh, anh đã không nhận ra cảm xúc của bản thân sớm hơn..." Vũ Minh Thiên chán nản tâm sự cùng Từ Lạc, "Bây giờ một chút tin tức về cô ấy, anh đều không tìm được...."

Từ Lạc thở dài, cô còn tưởng thế gian này có mình cô là khổ vì yêu thôi chứ, nhưng không ngờ vẫn còn có người vì yêu mà đau giống cô.

Vũ Minh Thiên trước mắt cô đây chính là điển hình, xem ra suốt một tháng qua, tâm hồn bị dày vò không ít...

Trước kia, bảnh bao cỡ nào, phong độ cỡ nào, mà bây giờ vì một Quách Vân, mà ngay cả tóc cũng không chải chuốt gọn gàng, người cũng hao đi trông thấy....

Tình yêu đúng là thuốc độc mà...

Ngọc Thảo lúc này từ dưới phòng bếp của quán mang lên hai phần đồ ăn bữa lỡ trưa cho Từ Lạc và Vũ Minh Thiên do Hồ Thiên Nam chuẩn bị.

Nhìn hai phần đồ ăn đúng là hấp dẫn, nhưng Vũ Minh Thiên lại không thể nuót nổi.

Từ Lạc vỗ vỗ mu bàn tay anh, "Đừng có rầu rĩ như vậy, anh ăn chút đi, có thực mới vực được đạo. Anh không có sức thì làm sao suy nghĩ được gì? Làm sao có thể tìm ra hướng giải quyết, em nghĩ chị Quách Vân sẽ mau chóng liên lạc với anh thôi, phải có niềm tin chứ?"

Vũ Minh Thiên cúi đầu không nói chuyện, lời của Từ Lạc nói, không phải anh không hiểu, nhưng Quách Vân ngay cả một lời nhắn còn không để cho anh nữa, bảo anh lạc quan thế nào đây?

Vũ Minh Thiên gắp miếng đồ ăn bỏ vào miệng mà muốn nghẹn ứ ở cổ, anh thật muốn khóc....

Suốt một tháng qua, anh thật sự sắp gục ngã rồi...

"Quách Vân à, em ở đâu, còn không về, anh thật sự sẽ chết vì nhớ em đấy...." Vũ Minh Thiên vừa miễn cưỡng cố nuốt đồ ăn xuống, vừa vô thức nghĩ về Quách Vân....một giọt lệ nóng bỗng lăn dài trên má mà ngay cả anh cũng không biết....

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »