Vợ Ơi, Yêu Lại Nhé

Lượt đọc: 6347 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »
Chương 203
phiên ngoại (3)

❊ ❊ ❊

Gió biển thổi vào rất mát mẻ, mang theo hơi mằn mặn của biển, hương lá trà non cũng thoang thoảng làm người ta thoải mái không ít.

Từ Lạc nhìn chiếc nhẫn, do dự hỏi, "Thành, đây là..."

Diệp Thành lúc này có chút hồi hộp. Có trời mới biết, cầu hôn phụ nữ nó lại công phu đến vậy.

Anh nguyên một tháng phải chuẩn rất lâu mới có thể chờ đến giây phút này.

Chỉ là anh không ngờ, giờ phút tặng nhẫn cầu hôn vợ mình lại một lần lại hao tốn khí lực đến vậy.

Cô ấy có đồng ý không?

Cô ấy sẽ chấp nhận chứ?

Trái tim Diệp Thành đập liên hồi như đánh trống. Từ Lạc lẳng lặng nhìn chiếc nhẫn kia, hồi lâu không nói chuyện. Trong lòng xúc động dâng trào. Cô nheo mắt nhìn lên bầu trời xanh lam trong vắt, từng cục mây to trắng bị gió đẩy đi. Bên dưới lại là mặt biển lăn tăn, lâu lâu gợn sóng yên ả.

Hồi lâu cô quay đầu nhìn Diệp Thành, trong âm có chút chất vấn. "Thành, em vẫn có thể tin anh đúng không?"

Diệp Thành xoa đầu Từ Lạc, kiên định nói, "Có thể, em suốt đời này đều có thể tin anh, anh yêu em."

Hai vợ chồng nhìn nhau, trong mắt hoàn toàn là tình ý.

Diệp Thành ôm Từ Lạc, anh chậm rãi bày tỏ từng câu từng chữ trong lòng anh với cô, "Lạc Lạc, em có biết không, anh biết rất nhiều về thân thế lúc trước của em, em đã từng ở đây, có ông bà, sống rất vui vẻ, bao nhiêu kỷ niệm đáng giá nhất đều hình thành ở đây. Nhưng sau này, người mang đến ký ức không vui cho em lại là thằng chồng tồi như anh...."

Diệp Thành bất giác không thể nói tiếp vì nghẹn ngào. Giọng anh run run, "Anh xin lỗi, vì đã lạnh nhạt, làm em đau khổ suốt thời gian dài như vậy, anh xin lỗi..."

Anh hít sâu, đột nhiên ôm Từ Lạc rất chặt, như sợ cô sẽ biến mất, "Anh bây giờ rốt cuộc cũng hiểu được thế nào là đau khổ, khi không có em bên cạnh, anh sợ lắm. Anh chỉ mong mỗi ngày thức dậy, được thấy em và con là an tâm đến mức nào. Lúc ở trên đảo trải qua sống chết, anh càng hiểu được phải trân trọng em, yêu thương em thật nhiều. Cho nên em hãy yên tâm ở bên cạnh anh mãi mãi nhé."

Từ Lạc hít sâu, trong đôi mắt đầy ánh sáng trên mặt biển lấp lánh nhu hòa chiếu vào.

Diệp Thành vẫn huyên thuyên không ngừng, "Vợ à, từ nay về sau, cái ôm của anh chỉ cho em và con, bờ vai của anh cũng chỉ để em tựa vào. Tất cả của anh đều là của em, anh muốn cùng em đi đến hết cuộc đời này, anh sẽ làm hết việc nhà, sẽ giúp em trông con, cố gắng làm người chồng, người cha tốt. Anh hứa đấy."

Diệp Thành thở ra một hơi, nói đến vấn đề quan trọng nhất, vẻ mặt vô cùng kiên định đầy nghiêm túc, "Lạc Lạc, anh yêu em, vậy nên, em đồng ý làm vợ anh một lần nữa nhé!"

Từ Lạc nắm chặt chiếc nhẫn trong tay, trong đầu hình như đang suy tư cái gì đó.

Diệp Thành hồi hợp, không nói thêm gì, anh đang chờ cô đồng ý. Hai lòng bàn tay của anh cũng vì thế mà đổ mồ hôi.

Đúng là khó chịu sắp chết.

Trong đầu anh bắt đầu đếm từng giây. Trái tim cũng hồi hợp mà đập theo từng nhịp.

Bao lâu trôi qua Diệp Thành cũng không rõ, chỉ biết đến lúc dường như bản thân mình cảm thấy sắp không chịu nổi, thì Từ Lạc đưa chiếc nhẫn về phía anh, cô nói: "Được, em sẽ làm vợ anh một lần nữa, nhưng nếu chiếc nhẫn này không vừa tay em, vậy thì chúng ta không có gì để hứa hẹn, hay trói buộc."

Những lời kia lọt vào tai Diệp Thành giống như sét đánh. Vợ anh đồng ý rồi sao?

Anh đã thành công rồi. Lần này anh chính thức cầu hôn thành công, bước đầu đã xong, bây giờ chỉ còn cho vợ anh một hôn lễ đáng nhớ nữa là trọn vẹn.

Tay Diệp Thành run hết cả lên, anh câmd lấy chiếc nhẫn tinh xảo từ tay cô, nhắm ngón áp út bên tay trái của cô, đeo vào.

"Vừa in. Vợ ơi, vừa như in." Ngữ khí Diệp Thành đầy phấn khích, "Nó rất hợp với em, thấy không?"

Từ Lạc sắp khóc đến nơi, hơn 5 năm, cuối cùng cô cũng chờ được cái khoảnh khắc hạnh phúc này, được người cô yêu cầu hôn, đeo nhẫn, nói những lời thâm tình, như vậy là quá đủ rồi.

"Thành, có phải em lại bị trói vào cuộc đời của anh nữa rồi đúng không?" Từ Lạc vừa nhìn chiếc nhẫn từ trẻn xuống dưới vừa nói.

"Anh đã trói em cả đời từ lâu rồi." Anh ôm vợ vào trong ngực, cười toe toét, lộ cả hàm răng trắng bóng.

Anh đã từng hối hận rất nhiều, chờ đợi lâu như vậy, nghĩ cách lâu như vậy, Từ Lạc cuối cùng đã bỏ qua tất cả cho anh.

Diệp Thành cười phấn khích, không ngừng được, Từ Lạc bất đắc dĩ lắc đầy. "Đường đường là tổng tài một tập đoàn lớn như thế, gặp phải chút chuyện, một chút tâm tình cũng không kiềm lại được cơ chứ?"

Diệp Thành chôn mặt vào hõm vai của vợ, hít hà hương thơm quen thuộc của cô, "Vợ à, em biết không, anh chuyện gì cũng có thể kiềm chế được. Nhưng mà việc em đồng ý lời cầu hôn của anh, anh thật sự không nén nổi tâm trạng. Anh vui lắm."

Từ Lạc mặc cho Diệp Thành tận hưởng niềm vui của anh. Cô tựa đầu mình vào đầu anh, mùi tóc của anh rất thơm, người đàn ông này từng mang đến rất nhiều đau khổ cho cô, nhưng có lẽ từ bây giờ, anh dẽ chỉ mang đến hạnh phúc cho cô thôi đúng không? Từ Lạc nghĩ.

Cô nhìn mặt biển êm ả, từng làn sóng nhấp nhô, nó giống như cuộc đời của cô vậy, sau bao sóng to gió lớn, cuối cùng cũng yên ả, cho dù sau này lại nổi sóng, nhưng cô sẽ không một mình vượt qua nữa, mà sẽ có Diệp Thành đi cùng..

Giờ phút này, bình yên ấm áp, giống như tất cả tốt đẹp trên thế gian này, đều xâu lại với nhau...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 25 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210
Tiến »