Vô Lại Kim Tiên

Lượt đọc: 4431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 138
hạ khiêu chiến thư.

❊ ❊ ❊

Trời đêm thăm thẳm, lấp lánh các vì tinh tú.

Bầu trời đêm của Lãng Nguyệt đế đô sau khi trải qua một cơn sóng gió nhỏ đã mau chóng trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, dường như những đám mây đen che phủ cả đế đô hồi nãy chưa từng xuất hiện, trận sóng gió như đã tiêu biến mất hư không, các pháp sư trải qua một hồi kinh hãi lúc này đã thở phào nhẹ nhõm, tạm cất trái tim luôn trong trạng thái lo lắng của mình vào lồng ngực.

Lâm Phong ôm cơ thể rực lửa tình của Lộ Thiến Á vào phòng ngủ, đuổi mấy người thị nữ mặt đỏ lên vì xấu hổ ra ngoài, tiện tay đóng sập cửa lại, bước mấy bước tới bên giường, đặt Lộ Thiến Á lên giường, cúi người xuống cười hì hì nói: "Nàng có muốn suy nghĩ lại không, ta vẫn còn có thể đợi được!"

Lộ Thiến Á nhíu mày, rướn người lên, mắt lim dim nói: "Chàng có thể đợi được nhưng thiếp thì không đợi nổi nữa rồi!"

Lâm Phong cười ha hả, vẫy tay một cái, căn phoàng phút chốc chìm trong bóng tối, nhanh chóng cởi áo khoác ngoài rồi nhảy lên giường…

Sáng sớm hôm sau, khi Lâm Phong đến tiền đường, tứ nữ đã đợi được hồi lâu, trên bàn bày những đồ ăn sáng ngon lành còn nóng hổi, bốn người ngồi ở hai bên, Ngải Lâm Uy Na sắc mặt hơi lầm lì ngồi ở một bên, Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp thì chống khuỷu tay lên chốc mặt bàn, tay đỡ cằm, mặt mày ỉu xìu buồn bã.

Khải Lâm Na và Toa Lị Na đang thì thầm bàn luận gì đó, Ngải Lâm Uy Na tuy bề ngoài tỏ ra lạnh lùng, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt không ngừng chuyển động là có thể nhận ra trong lòng nàng lúc này đang vô cùng bất an.

Khi Lâm Phong bước vào đại sảnh, Khải Lâm Na và Toa Lị Na liền đứng dậy đón, đưa hắn ngồi vào chủ vị, Ngải Lâm Uy Na cũng vội vã đứng dậy tới đứng ở phía đằng sau.

Lâm Phong quay đầu lại liếc nhìn nàng, nói: " Sao lại phải đứng dậy, ngồi xuống đi, đều là người trong nhà cả, sao vẫn khách sáo như vậy?"

Khải Lâm Na cũng cười nói: " Ngồi xuống cùng dùng cơm đi, đều là người một nhà mà."

Khuôm mặt kiều diễm của Ngải Lâm Uy Na hơi ửng đỏ, phát hiện ra Lâm Phong đang nhìn chằm chằm vào đôi hoa tai ngọc trên tai nàng, tưởng là có vấn đề gì không đừng được đưa tay lên sờ tai, khiến cho Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp hai nàng không nhịn được bật lên cười, lúc này, nữ chiến thần cao quý xinh đẹp mới đỏ bừng mặt lên, luống cuống xấu hổ vội vàng ngồi xuống bên cạnh Khải Lâm Na.

Toa Bối Lạp bắt đầu đùa tếu, cười khúc khích hỏi: " Tối hôm qua chàng hẳn là diễm phúc vô biên rồi, Lộ Thiến Á đâu, sao không thấy cô ấy tới dùng bữa?"

Lâm Phong đưa mắt liếc nhìn cô hỏi: "Nàng nghe cái vách tường nói vậy hả?"

Toa Bối Lạp cười ha hả nói: " Không phải, nhưng thiếp không cần nghe cũng biết là chàng đi đâu rồi!"

Đái Lệ Ti vỗ tay nói: " Con hồ li tinh Ngải Lị Phù đó đi rồi, nếu không thiếp mỗi khi ra ngoài lại phải cẩn thận, đề phòng có kẻ cắn trộm từ đằng sau!"

Lâm Phong đưa mắt nhìn về phía Khải Lâm Na, Khải Lâm Na cười nói: "Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư và Mai Cách Lợi đại sư tối hôm qua sau khi từ biệt Tạp Lạp Kì đại sư đã bỏ đi rồi, để xảy ra chuyện này, hai vị đại sư cảm thấy ngại ngùng không thể tiếp tục ở đây với chúng ta nữa, lúc nãy hai vị đại sư đã cho người đi mời tam lão đầu tử tới nói chuyện rồi!"

Lâm Phong khẽ gật đầu, ăn xong bữa sáng, mấy nữ nhân liền kéo nhau đi thăm Lộ Thiến Á, Lâm Phong đang rỗi rãi thì Hải Phi Tư đem theo mấy thị vệ tới.

Vì đã biết rõ bộ mặt thật của vị tam hoàng tử điện hạ này, Lâm Phong hiện giờ đã không còn nửa điểm thiện cảm với tên hoàng tử điện hạ mặt mũi sáng sủa đó, đặc biệt là nhìn điệu bộ giả nhân giả nghĩa của hắn, trong lòng bất giác cảm thấy rất không thoải mái.

Đợi thị nữ bưng rượu lên lui ra ngoài, nói mấy câu khách sáo mở đầu, Lâm Phong liền đi thẳng vào chủ đề chính : " Điện hạ sớm như vậy đã đến thăm, chắc là có việc gì phải không?"

Hải Phi Tư ưu nhã cười đáp: " Quả thực là có một thông tin muốn báo cho Lĩnh chủ đại nhân!", dừng lại một chút mới nói: " Ta vừa nhận được thông tin, Uy Nhĩ Tốn đã câu kết với Bái Thần Uy đế quốc và Cách Lâm công quốc sau Hải Cống đại hội lần này sẽ cùng xuất quân tấn công vào Lạc Nhật đế quốc, hơn nữa Tỉnh Thái Gia Tộc của quý quốc cũng đã đạt được hiệp nghị bí mật với Uy Nhĩ Tốn, tới lúc đó sẽ phản bội lại, lĩnh chủ đại nhân tốt hơn hết là cần có chuẩn bị trước."

Lâm Phong trong lòng cười nhạt nghĩ thầm: " Chỉ cần ta phái quân đi cứu viện thì ngươi sẽ nhân cơ hội đó đi cướp Khắc Khố Sâm Đạt phải không?" tuy nghĩ vậy nhưng nét mặt hắn không hề thay đổi, đáp: "Đa tạ điện hạ đã có ý nhắc nhở, bất quá ta cũng nhận được tin này rồi, Bố Đạt Luân Bảo đã có hai mươi vạn quân tinh nhuệ trấn thủ, phía bắc đế quốc chúng ta không phải lo lắng gì cả!"

Hải Phi Tư cũng không tỏ ra ngạc nhiên, nếu như Lâm Phong giả bộ cái gì cũng không biết, điều đó mới đáng sợ, liền nói: "Lãng Nguyệt đế quốc là minh hữu trung thành nhất của Lĩnh chủ đại nhân, nếu lĩnh chủ đại nhân có yêu cầu gì thì xin cứ nói ra, ta đại diện phụ hoàng bệ hạ hứa với ngài, nếu một khi tình hình nguy cấp, Lãng Nguyệt đế quốc sẽ xuất binh Bái Thần Uy, cùng lĩnh chủ đại nhân vào sinh ra tử."

Lâm Phong giả bộ tỏ ra cảm ơn, hàn huyên một hồi, Hải Phi Tư đứng dậy cáo từ, Lâm Phong tiễn y ra tận ngoài phủ, mới quay trở vào, trong lòng thầm nguyền rủa tên giả quân tử hai mặt này.

Trở lại thư phòng, Bỉ Đặc lặng lẽ theo vào trong, Lâm Phong viết một bức chiến thư, giao cho Bỉ Đặc nói: "Hãy giao bức chiến thư này cho Uy Nhĩ Tốn hộ ta, nói với hắn rằng, giờ ngọ ba khắc ta ở hiệu trường phía bắc thành đợi hắn."

Bỉ Đặc đáp ứng một tiếng rồi lui ra.

Lâm Phong ngồi một lúc rồi đứng dậy khi tới hậu viện, Lộ Thiến Á lúc này cũng đã tỉnh giấc. Mấy nữ nhân đang vây lại trò chuyện to nhỏ gì đó, Lâm Phong không có hứng thú nghe trộm, liền khẽ ho một tiếng rồi bước vào, đám nữ nhân lập tức vây đến, để hắn ngồi vào chủ vị, Đái Lệ Ti hỏi: "Tên Hải Phi Tư giả nhân giả nghĩa đó tới tìm chàng có chuyện gì vậy?"

Lâm Phong nói: " Hắn đến để cho ta biết một số bí mật, Uy Nhĩ Tốn sẽ cấu kết với Bái Thần Uy và Cách Lâm công quốc xuất quân tiến đánh Lạc Nhật đế quốc!"

Toa Bối Lạp kêu lên: "Úc! Long thần tại thượng, tên Hải Phi Tư đó thật quá quỷ quyệt, sớm biết thế này Lâm Phong đã không giúp hắn tìm Huyền Âm Thảo, để bây giờ hắn lại trở mặt đối phó với chúng ta"

Khải Lâm Na cười nói: "Ngày trước là ngày truớc, bây giờ là bây giờ, không thể đánh đồng với nhau đựoc" nói rồi liền đưa mắt nhìn Lâm Phong

Lâm Phong kéo Đái Lệ Ti vẻ mặt đang đầy căm hận, cười ha hả nói: " Không sao, con người luôn luôn thay đổi mà, Hải Phi Tư là hoàng đế tương lai của Lãng Nguyệt đế quốc, dù sớm hay muộn ta cũng sẽ phải đối mặt với hắn trên sa trường, đến muộn chi bằng đến sớm, đợi ta lần này sẽ quét sạch đám pháp sư mà chúng phái đi, dạy cho hắn một bài học nhớ đời."

Lộ Thiến Á hỏi: " Thế còn Uy Nhĩ Tốn thì sao?"

Lâm Phong liếc nhìn cô mỉm cười nói: "Ta đã viết cho Uy Nhĩ Tốn một bức chiến thư, hẹn hắn giờ ngọ ba khắc sẽ gặp nhau tại giáo trường phía bắc thành để so tài cao thấp, nếu hắn không đi, ta nghĩ hắn sẽ không ngẩng nổi đầu lên, còn nếu hắn đi, ta không giết hắn thì cũng khiến cho hắn từ giờ về sau khỏi làm nam nhân nữa!"

Chúng nữ lập tức đỏ bừng mặt lên, vui vẻ ủng hộ, chỉ có Khải Lâm Na thấy làm như vậy là quá thâm độc.

Toa Lị Na chạy đến phía đằng sau ôm chặt lấy lưng Lâm Phong, cười nói: " Càng hay, bọn thiếp sẽ đi theo trợ uy cho công tử."

Trời đêm thăm thẳm, lấp lánh các vì tinh tú.

Bầu trời đêm của Lãng Nguyệt đế đô sau khi trải qua một cơn sóng gió nhỏ đã mau chóng trở về với vẻ tĩnh lặng vốn có của nó, dường như những đám mây đen che phủ cả đế đô hồi nãy chưa từng xuất hiện, trận sóng gió như đã tiêu biến mất hư không, các pháp sư trải qua một hồi kinh hãi lúc này đã thở phào nhẹ nhõm, tạm cất trái tim luôn trong trạng thái lo lắng của mình vào lồng ngực.

Lâm Phong ôm cơ thể rực lửa tình của Lộ Thiến Á vào phòng ngủ, đuổi mấy người thị nữ mặt đỏ lên vì xấu hổ ra ngoài, tiện tay đóng sập cửa lại, bước mấy bước tới bên giường, đặt Lộ Thiến Á lên giường, cúi người xuống cười hì hì nói: "Nàng có muốn suy nghĩ lại không, ta vẫn còn có thể đợi được!"

Lộ Thiến Á nhíu mày, rướn người lên, mắt lim dim nói: "Chàng có thể đợi được nhưng thiếp thì không đợi nổi nữa rồi!"

Lâm Phong cười ha hả, vẫy tay một cái, căn phoàng phút chốc chìm trong bóng tối, nhanh chóng cởi áo khoác ngoài rồi nhảy lên giường…

Sáng sớm hôm sau, khi Lâm Phong đến tiền đường, tứ nữ đã đợi được hồi lâu, trên bàn bày những đồ ăn sáng ngon lành còn nóng hổi, bốn người ngồi ở hai bên, Ngải Lâm Uy Na sắc mặt hơi lầm lì ngồi ở một bên, Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp thì chống khuỷu tay lên chốc mặt bàn, tay đỡ cằm, mặt mày ỉu xìu buồn bã.

Khải Lâm Na và Toa Lị Na đang thì thầm bàn luận gì đó, Ngải Lâm Uy Na tuy bề ngoài tỏ ra lạnh lùng, nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt không ngừng chuyển động là có thể nhận ra trong lòng nàng lúc này đang vô cùng bất an.

Khi Lâm Phong bước vào đại sảnh, Khải Lâm Na và Toa Lị Na liền đứng dậy đón, đưa hắn ngồi vào chủ vị, Ngải Lâm Uy Na cũng vội vã đứng dậy tới đứng ở phía đằng sau.

Lâm Phong quay đầu lại liếc nhìn nàng, nói: " Sao lại phải đứng dậy, ngồi xuống đi, đều là người trong nhà cả, sao vẫn khách sáo như vậy?"

Khải Lâm Na cũng cười nói: " Ngồi xuống cùng dùng cơm đi, đều là người một nhà mà."

Khuôm mặt kiều diễm của Ngải Lâm Uy Na hơi ửng đỏ, phát hiện ra Lâm Phong đang nhìn chằm chằm vào đôi hoa tai ngọc trên tai nàng, tưởng là có vấn đề gì không đừng được đưa tay lên sờ tai, khiến cho Đái Lệ Ti và Toa Bối Lạp hai nàng không nhịn được bật lên cười, lúc này, nữ chiến thần cao quý xinh đẹp mới đỏ bừng mặt lên, luống cuống xấu hổ vội vàng ngồi xuống bên cạnh Khải Lâm Na.

Toa Bối Lạp bắt đầu đùa tếu, cười khúc khích hỏi: " Tối hôm qua chàng hẳn là diễm phúc vô biên rồi, Lộ Thiến Á đâu, sao không thấy cô ấy tới dùng bữa?"

Lâm Phong đưa mắt liếc nhìn cô hỏi: "Nàng nghe cái vách tường nói vậy hả?"

Toa Bối Lạp cười ha hả nói: " Không phải, nhưng thiếp không cần nghe cũng biết là chàng đi đâu rồi!"

Đái Lệ Ti vỗ tay nói: " Con hồ li tinh Ngải Lị Phù đó đi rồi, nếu không thiếp mỗi khi ra ngoài lại phải cẩn thận, đề phòng có kẻ cắn trộm từ đằng sau!"

Lâm Phong đưa mắt nhìn về phía Khải Lâm Na, Khải Lâm Na cười nói: "Lôi Khắc Tây Mỗ đại sư và Mai Cách Lợi đại sư tối hôm qua sau khi từ biệt Tạp Lạp Kì đại sư đã bỏ đi rồi, để xảy ra chuyện này, hai vị đại sư cảm thấy ngại ngùng không thể tiếp tục ở đây với chúng ta nữa, lúc nãy hai vị đại sư đã cho người đi mời tam lão đầu tử tới nói chuyện rồi!"

Lâm Phong khẽ gật đầu, ăn xong bữa sáng, mấy nữ nhân liền kéo nhau đi thăm Lộ Thiến Á, Lâm Phong đang rỗi rãi thì Hải Phi Tư đem theo mấy thị vệ tới.

Vì đã biết rõ bộ mặt thật của vị tam hoàng tử điện hạ này, Lâm Phong hiện giờ đã không còn nửa điểm thiện cảm với tên hoàng tử điện hạ mặt mũi sáng sủa đó, đặc biệt là nhìn điệu bộ giả nhân giả nghĩa của hắn, trong lòng bất giác cảm thấy rất không thoải mái.

Đợi thị nữ bưng rượu lên lui ra ngoài, nói mấy câu khách sáo mở đầu, Lâm Phong liền đi thẳng vào chủ đề chính : " Điện hạ sớm như vậy đã đến thăm, chắc là có việc gì phải không?"

Hải Phi Tư ưu nhã cười đáp: " Quả thực là có một thông tin muốn báo cho Lĩnh chủ đại nhân!", dừng lại một chút mới nói: " Ta vừa nhận được thông tin, Uy Nhĩ Tốn đã câu kết với Bái Thần Uy đế quốc và Cách Lâm công quốc sau Hải Cống đại hội lần này sẽ cùng xuất quân tấn công vào Lạc Nhật đế quốc, hơn nữa Tỉnh Thái Gia Tộc của quý quốc cũng đã đạt được hiệp nghị bí mật với Uy Nhĩ Tốn, tới lúc đó sẽ phản bội lại, lĩnh chủ đại nhân tốt hơn hết là cần có chuẩn bị trước."

Lâm Phong trong lòng cười nhạt nghĩ thầm: " Chỉ cần ta phái quân đi cứu viện thì ngươi sẽ nhân cơ hội đó đi cướp Khắc Khố Sâm Đạt phải không?" tuy nghĩ vậy nhưng nét mặt hắn không hề thay đổi, đáp: "Đa tạ điện hạ đã có ý nhắc nhở, bất quá ta cũng nhận được tin này rồi, Bố Đạt Luân Bảo đã có hai mươi vạn quân tinh nhuệ trấn thủ, phía bắc đế quốc chúng ta không phải lo lắng gì cả!"

Hải Phi Tư cũng không tỏ ra ngạc nhiên, nếu như Lâm Phong giả bộ cái gì cũng không biết, điều đó mới đáng sợ, liền nói: "Lãng Nguyệt đế quốc là minh hữu trung thành nhất của Lĩnh chủ đại nhân, nếu lĩnh chủ đại nhân có yêu cầu gì thì xin cứ nói ra, ta đại diện phụ hoàng bệ hạ hứa với ngài, nếu một khi tình hình nguy cấp, Lãng Nguyệt đế quốc sẽ xuất binh Bái Thần Uy, cùng lĩnh chủ đại nhân vào sinh ra tử."

Lâm Phong giả bộ tỏ ra cảm ơn, hàn huyên một hồi, Hải Phi Tư đứng dậy cáo từ, Lâm Phong tiễn y ra tận ngoài phủ, mới quay trở vào, trong lòng thầm nguyền rủa tên giả quân tử hai mặt này.

Trở lại thư phòng, Bỉ Đặc lặng lẽ theo vào trong, Lâm Phong viết một bức chiến thư, giao cho Bỉ Đặc nói: "Hãy giao bức chiến thư này cho Uy Nhĩ Tốn hộ ta, nói với hắn rằng, giờ ngọ ba khắc ta ở hiệu trường phía bắc thành đợi hắn."

Bỉ Đặc đáp ứng một tiếng rồi lui ra.

Lâm Phong ngồi một lúc rồi đứng dậy khi tới hậu viện, Lộ Thiến Á lúc này cũng đã tỉnh giấc. Mấy nữ nhân đang vây lại trò chuyện to nhỏ gì đó, Lâm Phong không có hứng thú nghe trộm, liền khẽ ho một tiếng rồi bước vào, đám nữ nhân lập tức vây đến, để hắn ngồi vào chủ vị, Đái Lệ Ti hỏi: "Tên Hải Phi Tư giả nhân giả nghĩa đó tới tìm chàng có chuyện gì vậy?"

Lâm Phong nói: " Hắn đến để cho ta biết một số bí mật, Uy Nhĩ Tốn sẽ cấu kết với Bái Thần Uy và Cách Lâm công quốc xuất quân tiến đánh Lạc Nhật đế quốc!"

Toa Bối Lạp kêu lên: "Úc! Long thần tại thượng, tên Hải Phi Tư đó thật quá quỷ quyệt, sớm biết thế này Lâm Phong đã không giúp hắn tìm Huyền Âm Thảo, để bây giờ hắn lại trở mặt đối phó với chúng ta"

Khải Lâm Na cười nói: "Ngày trước là ngày truớc, bây giờ là bây giờ, không thể đánh đồng với nhau đựoc" nói rồi liền đưa mắt nhìn Lâm Phong

Lâm Phong kéo Đái Lệ Ti vẻ mặt đang đầy căm hận, cười ha hả nói: " Không sao, con người luôn luôn thay đổi mà, Hải Phi Tư là hoàng đế tương lai của Lãng Nguyệt đế quốc, dù sớm hay muộn ta cũng sẽ phải đối mặt với hắn trên sa trường, đến muộn chi bằng đến sớm, đợi ta lần này sẽ quét sạch đám pháp sư mà chúng phái đi, dạy cho hắn một bài học nhớ đời."

Lộ Thiến Á hỏi: " Thế còn Uy Nhĩ Tốn thì sao?"

Lâm Phong liếc nhìn cô mỉm cười nói: "Ta đã viết cho Uy Nhĩ Tốn một bức chiến thư, hẹn hắn giờ ngọ ba khắc sẽ gặp nhau tại giáo trường phía bắc thành để so tài cao thấp, nếu hắn không đi, ta nghĩ hắn sẽ không ngẩng nổi đầu lên, còn nếu hắn đi, ta không giết hắn thì cũng khiến cho hắn từ giờ về sau khỏi làm nam nhân nữa!"

Chúng nữ lập tức đỏ bừng mặt lên, vui vẻ ủng hộ, chỉ có Khải Lâm Na thấy làm như vậy là quá thâm độc.

Toa Lị Na chạy đến phía đằng sau ôm chặt lấy lưng Lâm Phong, cười nói: " Càng hay, bọn thiếp sẽ đi theo trợ uy cho công tử."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10. Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132. Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209. Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218. Chương 219 Chương 220 Chương 221. Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246. Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »