Nếu không có "Duệ Tự Doanh" được huấn luyện bài bản, nếu không có đại quân dưới trướng Phí Thanh toàn lực ứng cứu để kiểm soát cục diện, không biết lần này Thần Vực sẽ tổn thất bao nhiêu binh mã. Biển lửa trước tòa thành vẫn còn đó, nhưng bên trong đã chẳng còn bóng người. Đội ngũ rút lui về phía sau từ xa, người ta ngoái đầu nhìn biển lửa đang cuồn cuộn. Dường như trong ngọn lửa thiêu đốt kia, họ vẫn thấy được dung mạo và nụ cười của những đồng đội cũ.
Một vài người trong đầu thậm chí xuất hiện ảo giác, dường như vẫn thấy có kẻ đang vùng vẫy, lăn lộn, gào thét và kêu cứu giữa biển lửa.
Thế nhưng họ chẳng làm được gì cả, lần này đã bại, bại một cách triệt để. Thứ ngăn cản quân đội Thần Vực có lẽ không phải biển lửa kia, cũng không phải sự phòng thủ không kẽ hở của tường thành, mà chính là sự khinh địch và tự phụ.
Điều khiến người ta khó lòng chấp nhận chính là, trong tình huống này, lựa chọn chính xác nhất lại là chĩa vũ khí vào những binh sĩ đang tháo chạy. Thế nhưng nếu có một chút lòng trắc ẩn, e rằng số người chết lúc đó sẽ không dừng lại ở vài vạn người. Sự rút lui ảm đạm của quân Thần Vực đối lập hoàn toàn với tiếng reo hò của quân thủ thành, khiến mỗi binh sĩ Thần Vực đều cảm thấy trong lòng phủ một tầng bóng tối.
Trong đại trướng trung quân, sắc mặt Từ Tích hơi lạnh lẽo.
Vân Tường Hậu Ngộ đột ngột bước lên một bước, tùy tiện chắp tay về phía Từ Tích coi như hành lễ: "Đại soái, tội lỗi của thất bại lần này hoàn toàn nằm ở kẻ bán thần Trần Hi. Nếu không phải hắn tùy tiện dẫn quân xông vào bản trận của ta, thì đã không dẫn đến cảnh đại bại. Đại quân ta dù có bị tổn thất, nhưng trong chốc lát ta hoàn toàn có thể kiểm soát được cục diện. Trần Hi tự tiện dẫn quân lao tới, khiến ta không cách nào điều động lại binh mã. Nếu không phải vì vậy, ta đã dẫn người giết vào trong thành của địch rồi. Ta thỉnh cầu Đại soái, chiếu theo quân pháp mà xử, chém đầu Trần Hi!"
Huyền tôn của hắn là Vân Tường Khai Pháp cũng gào lên: "Loại bại hoại như vậy, giữ lại trong đại quân còn có tác dụng gì? Kẻ này phạm thượng, coi thường quân pháp, giữ loại người này trong quân doanh chính là hại cả đàn. Lần này hắn có thể khiến đại quân bại trận, lần sau chưa biết chừng sẽ dẫn đến tổn thất lớn hơn. Nếu Đại soái không công minh chấp pháp, e rằng sau này khó phục chúng."
Từ Tích quét mắt nhìn đám người bên dưới, những Chân Thần đó đều nhìn sang nơi khác, không dám đối diện với ánh mắt của Từ Tích. Dù họ thừa biết thất bại thảm hại lần này chẳng liên quan gì đến Trần Hi, nhưng họ cũng hiểu rằng trận chiến này cần phải có người đứng ra làm vật tế thần. Gia tộc Vân Tường dù sao cũng là thế gia đã tồn tại nhiều năm trong thế giới Chân Thần, dù không phải loại thế lực siêu cấp có thể xoay chuyển cục diện, nhưng cũng chẳng ai muốn đắc tội với một gia tộc chỉ vì một kẻ bán thần.
Trong mắt mọi người, xử tử Trần Hi để gánh tội là chuyện thuận lý thành chương. Cho dù Từ Tích có vẻ khá quan tâm đến Trần Hi, nhưng nếu tính toán dựa trên tổn thất, hà tất phải vì một kẻ bán thần mà khiến một gia tộc ly tâm? Mọi người im lặng, chính vì xuất phát từ sự cân nhắc như vậy.
Từ Tích nhìn họ, cười lạnh hỏi: "Các người cũng có ý đó sao?"
Dưới trướng một mảnh lặng ngắt, không ai trả lời.
Vân Tường Hậu Ngộ nói: "Sao, Đại soái chẳng lẽ cảm thấy chuyện này vẫn chưa rõ ràng? Chẳng lẽ gia tộc Vân Tường chúng ta còn không bằng một kẻ bán thần nhỏ bé?"
Từ Tích đè tay xuống, nhưng Vân Tường Khai Pháp lại lớn tiếng hét lên: "Đại soái, là người đứng đầu ba quân, nên cân nhắc đại cục, nên công chính nghiêm minh. Hiện tại mọi người đều thấy rồi, nếu lúc đó Trần Hi không quấy rối, chúng ta lúc này đã đang ăn mừng trong thành của địch rồi."
Hắn không quan tâm đến ý muốn bảo họ im lặng của Từ Tích, vẫn cứ tự mình gào thét.
Từ Tích đột ngột ngước mắt lên, cái miệng đang lải nhải của Vân Tường Khai Pháp bỗng chốc cứng đờ, ngay sau đó một dòng máu trào ra từ miệng hắn. Cùng với máu chảy ra, còn có nửa cái lưỡi. Vân Tường Khai Pháp theo bản năng đưa tay che miệng, trong ánh mắt tràn đầy vẻ kinh hoàng. Sau khi định thần lại, hắn giơ tay chỉ vào Từ Tích, ánh mắt đầy phẫn nộ. Tuy hắn không quá thân thuộc với gia tộc họ Từ, nhưng hắn biết tuổi thật của Từ Tích không lớn, ít nhất đó là cách giải thích của gia tộc họ Từ.
Vì vậy, tính theo tuổi tác, hắn và Từ Tích cùng hàng, chênh lệch chẳng bao nhiêu. Thế nhưng Từ Tích trở thành chủ soái đại quân, thậm chí nhận được sự sủng ái của chủ nhân Thần Vực, điều này khiến Vân Tường Khai Pháp vốn dĩ đã ghen ghét đến chết. Nói thật, hắn không phục Từ Tích. Gia tộc họ Từ dù có thực lực mạnh hơn gia tộc Vân Tường, nhưng cũng là một Chân Thần trẻ tuổi, dựa vào cái gì mà Từ Tích có thể nhận được sự coi trọng của chủ nhân Thần Vực, dựa vào cái gì mà hắn có thể trở thành chủ soái đại quân?
Vân Tường Hậu Ngộ thấy lưỡi của huyền tôn mình rơi xuống, sắc mặt trong nháy mắt cũng thay đổi. Hắn bước nhanh tới đỡ lấy Vân Tường Khai Pháp, giận dữ nhìn Từ Tích: "Đại soái có ý gì đây, e rằng cần cho ta một lời giải thích."
"Bản soái sẽ cho ngươi một lời giải thích ngay đây."
Từ Tích nhìn về phía Đoan Mộc Cốt đang ngồi bên dưới, nãy giờ không nói một lời, chỉ lạnh lùng quan sát: "Đoan Mộc thứ tọa, ông là thứ tọa của Minh Uy Điện, là người được chủ công phái tới đây để hỗ trợ ta duy trì quân kỷ, chuyện trên chiến trường vừa rồi ông cũng thấy cả rồi, theo quy tắc của Minh Uy Điện, chuyện này nên giải quyết thế nào?"
Đoan Mộc Cốt vô cảm nói: "Theo pháp tắc, người phạm sai lầm thì phải chịu trừng phạt. Đây là trong đại quân, trên chiến trường, nếu hành sự theo quy tắc của Minh Uy Điện thì có chút không phù hợp, đưa về Minh Uy Điện thẩm vấn thì lại quá lâu dài. Vì vậy, thuộc hạ cho rằng nên theo quân pháp, đã là quân pháp thì phải minh bạch quyết đoán. Kẻ phạm tội, đáng giết thì giết, đáng bắt thì bắt."
Từ Tích ừ một tiếng.
Vân Tường Hậu Ngộ nói: "Thứ tọa của Minh Uy Điện cũng nói như vậy, thế thì dễ rồi. Trần Hi phạm quân pháp, đáng giết thì giết. Thế nhưng Từ đại nhân không phân xanh đỏ trắng đen đã cắt lưỡi hậu bối nhà Vân Tường ta, chuyện này tính sao?"
Từ Tích thản nhiên nói: "Tính chung cả thể."
Vân Tường Hậu Ngộ nói: "Vậy thì ta chờ ngươi cho ta một câu trả lời!"
Đoan Mộc Cốt vẫn vô cảm nói: "Vân Tường tướng quân, ông nhầm rồi. Tôi nói đáng giết thì giết, không phải là đối với Trần Hi, mà là ông, Vân Tường Hậu Ngộ. Với tư cách là Đại tướng quân của một lộ đại quân, không màng quân pháp, không biết nặng nhẹ, hơn nữa bản thân lại không đủ năng lực đảm đương trách nhiệm Đại tướng quân, theo tôi thấy, cái ghế Đại tướng quân này nên đổi cho người hiền tài. Còn về Vân Tường Khai Pháp, lỗ mãng ngu xuẩn, dẫn đến hàng vạn đại quân tử thương, luận tội đáng chém."
Từ Tích mỉm cười: "Vậy thì giết đi."
Thân tín của Từ Tích là Hầu Quân Cơ phất tay, hai thị vệ mặc cẩm y màu xanh thẫm sải bước tiến lên, túm lấy Vân Tường Khai Pháp từ tay Vân Tường Hậu Ngộ, kéo lê ra ngoài. Vân Tường Hậu Ngộ muốn ngăn cản, nhưng khi phát hiện hai thị vệ kia lại là thị vệ nhất đẳng trong Lăng Vân Cung của chủ nhân Thần Vực, hắn không dám động đậy. Thị vệ nhất đẳng là hộ vệ thân cận của chủ nhân Thần Vực, mỗi người đều có tu vi mạnh mẽ, hơn nữa cực kỳ trung thành với chủ nhân Thần Vực.
Bên cạnh Từ Tích lại có thị vệ nhất đẳng đi theo, có thể thấy chủ nhân Thần Vực coi trọng hắn đến nhường nào. Vân Tường Khai Pháp gào khóc cầu cứu, Vân Tường Hậu Ngộ vươn tay ra nhưng cuối cùng cũng không dám kéo lấy thị vệ nhất đẳng.
"Đại... Đại soái, ông làm vậy là không hợp đạo lý rồi! Tất cả đều là do tên Trần Hi kia gây ra, ông không trừng phạt hắn thì thôi, tại sao lại trừng phạt người của gia tộc Vân Tường ta. Chuyện này nếu Đại soái không cho một lời giải thích, e rằng ta phải đích thân đến trước mặt chủ công thỉnh cầu, xin chủ công phân xử."
Từ Tích thản nhiên cười: "Vân Tường Hậu Ngộ, có chuyện ngươi có lẽ vẫn chưa nhìn rõ. Trong đại quân này, ta là chủ soái. Ngay cả khi ngươi không có chuyện bại trận ngày hôm nay, chỉ riêng việc ngươi không tôn chủ soái, khinh thường cấp trên, ta đã có thể trị tội ngươi. Huống hồ, ngươi tưởng mình có thể vượt mặt ta để gặp chủ công sao? Ngươi dù có gặp được thì đã sao? Chủ công cho phép ta quyền tùy cơ ứng biến, quyền sinh sát trong tay, chuyện nhỏ này, ta vẫn là người quyết định."
"Ngươi!"
Vân Tường Hậu Ngộ tái mặt nói: "Ngươi đây là mượn công báo tư thù! Gia tộc họ Từ các ngươi và gia tộc Vân Tường ta xưa nay vốn không hòa thuận, ngươi là mượn chuyện này để đả kích gia tộc Vân Tường ta. Dù ngươi một mình nhận được sự sủng ái của chủ công, cũng không thể làm càn! Ta bây giờ sẽ đi cầu kiến chủ công, để xem chủ công là nói đỡ cho một kẻ bán thần, hay là nói đỡ cho gia tộc Vân Tường ta!"
Từ Tích nói: "Người nhà Vân Tường các ngươi nếu không phục, đương nhiên có thể đến trước mặt chủ công kiện ta. Nhưng không phải là ngươi, mà là những người khác của gia tộc Vân Tường. Ngươi với tư cách là tiền quân đại tướng, sau khi bại trận còn thoái thác trách nhiệm, vu oan giá họa, bao nhiêu người tận mắt chứng kiến, chẳng lẽ ngươi coi mọi người đều là kẻ mù sao?"
Đang nói, hai thị vệ nhất đẳng kia đã từ bên ngoài trở về. Một người trong tay xách một cái đầu người, một người trong tay nắm một trái tim.
"Á!"
Vân Tường Hậu Ngộ thấy huyền tôn bị giết, nhất thời phát điên: "Từ Tích! Ta nhất định sẽ khiến ngươi phải trả giá!"
Từ Tích nhún vai: "Ta đã nói rồi, cảm thấy ta làm không đúng, gia tộc Vân Tường các ngươi có thể đến trước mặt chủ công kiện ta. Nhưng ngươi cũng đã phạm quân pháp, ngươi không đi được nữa đâu. Người đâu, áp giải Vân Tường Hậu Ngộ xuống, phế bỏ tu vi, tống vào khổ dịch doanh làm nô lệ!"
Lại có hai thị vệ nhất đẳng tiến tới, cười gằn rồi xông lên đè chặt Vân Tường Hậu Ngộ. Tu vi của Vân Tường Hậu Ngộ không tệ, nhưng thị vệ nhất đẳng đều là tinh anh trong tinh anh, hắn muốn phản kháng cũng không có cách nào. Hai thị vệ nhất đẳng trực tiếp đè Vân Tường Hậu Ngộ xuống đó, một người trong đó lấy ra một vật giống như pháp ấn, kim quang lóe lên, ấn mạnh vào bụng dưới của Vân Tường Hậu Ngộ.
Kim ấn tỏa ra hào quang rực rỡ, Vân Tường Hậu Ngộ lập tức phát ra một tiếng gào thảm thiết. Ngay sau đó, nhục thân của hắn già đi với tốc độ cực nhanh, chỉ trong chốc lát đã biến thành một lão già khô héo. Hắn đã sống không biết bao nhiêu năm, trong chớp mắt bị pháp ấn kia thu sạch toàn bộ sức mạnh, cơ thể hắn căn bản không thể chịu đựng nổi. Còn đợi đến lúc tống vào khổ dịch doanh hành hạ đến chết làm gì, nhục thân già đi chưa được bao lâu hắn đã không gánh nổi nữa.
Vân Tường Hậu Ngộ thoi thóp nhìn Từ Tích, còn muốn giơ tay chửi rủa, nhưng đã không còn chút sức lực nào. Thị vệ nhất đẳng ra tay thu hồi cái ấn vuông vức kia, Vân Tường Hậu Ngộ chỉ còn lại một lớp da bọc xương, khô héo, đầy nếp nhăn, trông như thể một cơn gió cũng có thể thổi bay đi vậy.
Mọi người trong đại trướng đều sợ hãi, Từ Tích làm vậy đã hoàn toàn chọc giận một gia tộc. Gia tộc này dù biết rõ Từ Tích nhận được sự tin tưởng của chủ nhân Thần Vực, nhưng vẫn sẽ dốc toàn lực phản kích. Đến lúc đó dù Từ Tích không sợ, nhưng gia tộc họ Từ cũng phải đối mặt với một lũ điên.
Từ Tích tùy ý phất tay, hai thị vệ nhất đẳng nhấc xác của Vân Tường Hậu Ngộ lên, sải bước đi ra ngoài.
"Các người cảm thấy kinh ngạc? Cho rằng ta làm vậy là sai?"
Từ Tích cười lạnh nói: "Hôm nay các người cho ta thấy từng khuôn mặt xấu xí, các người rõ ràng biết đúng sai, nhưng không một ai dám đứng ra nói một câu thật lòng. Đây chính là những tướng quân dưới trướng ta, đây chính là những vị thần tự phụ? Nếu các người không phục, cho rằng ta làm vậy chẳng bao lâu nữa sẽ mất ghế soái, vậy thì các người cứ chờ tin tức đi, tạm thời đừng ai rời khỏi đại trướng, chờ xem kết quả cuối cùng của chuyện này là gì."
Mọi người nhìn nhau, không dám lên tiếng.
Khoảng một canh giờ sau, tọa thủ chấp luật của Minh Uy Điện là Chấp Luật sải bước đi từ bên ngoài vào, chắp tay với Từ Tích: "Chủ công phái ta tới thông báo cho Đại soái một tin tức, qua kiểm tra, gia tộc Vân Tường mưu đồ tạo phản, từ lâu đã có tâm không thần phục, hơn nữa đã bí mật mưu tính rất nhiều việc vi phạm pháp tắc Thần Vực. Theo ý chỉ của chủ công, gia tộc Vân Tường đã bị xóa sổ hoàn toàn, từ nay về sau ở Thần Vực, không còn ai mang họ Vân Tường nữa."
Mọi người nghe thấy câu này, ai nấy đều ngây người.
Hóa ra, giết một người hai người, không phải là kết quả.