Viên Mục Dã không ngờ Trác Thiếu Quân lại có một cái tên quê một cục như thế, nên vừa cười vừa nói: “A Cống... Cái tên này cũng hơi thú vị. Vậy hôm nay các người đưa tôi đến đây là vì muốn nói với tôi về chuyện mà A Cống không biết sao?”
Ông lão gật đầu: “Tôi hy vọng cậu có thể giúp tôi khuyên A Cống quay về dưới lòng đất.”
Viên Mục Dã nghi hoặc: “Theo tôi được biết, A Cống chỉ là một trong số những hy vọng của các người, cũng không hề có thân phận đặc biệt gì, nếu không năm đó khi các người quay về lòng đất sẽ không dễ dàng để cậu ta ở lại trên mặt đất, không phải ư? Vậy vì sao bây giờ lại hao tâm tốn sức muốn cậu ta quay về cùng các người?”
Ông lão nói với vẻ mặt sầu lo: “Bởi vì A Cống là hy vọng duy nhất của chủng tộc chúng tôi...”
Sau đó, ông lão nói cho Viên Mục Dã biết, hóa ra năm ấy, sau khi những “Hy vọng” kia về dưới lòng đất không bao lâu thì đều lần lượt chết đi, cuối cùng chẳng còn một người nào... Vốn sau khi trùng chúa chết, bất kỳ “Hy vọng” nào cũng có thể tiến hóa thành trùng chúa mới, nhưng bây giờ không còn hy vọng, đương nhiên sẽ không có trùng chúa mới.
Mặc dù tuổi thọ của bọn chúng đều rất dài, nhưng đến một ngày nào đó cũng sẽ chết đi, nếu như không có truyền thừa thì không đến mấy trăm năm nữa chủng tộc của chúng sẽ hoàn toàn diệt vong. Cho nên, lần này bọn chúng đi lên mặt đất không phải là vì muốn sống chết với con người, mà chỉ hy vọng A Cống có thể cùng bọn chúng quay về tiến hóa thành trùng chúa mới.
Ông lão còn nhiều lần biểu thị rằng chỉ cần A Cống chịu trở về, những khó khăn hiện giờ con người đang gặp phải đều sẽ được giải quyết dễ dàng. Bọn chúng sẽ như năm đó mang theo toàn tộc quay về dưới lòng đất, hơn nữa vì lần trọng thương này, chủng tộc của chúng trong gần trăm năm tới cũng sẽ không nảy sinh bất cứ tâm tư gì khác.
Sau khi nghe những lời ông lão nói, Viên Mục Dã nhất thời choáng váng, cậu biết Trác Thiếu Quân không muốn quay về lòng đất đến mức nào. Mặc dù chuyện này đúng là hai bên cùng có lợi, theo lý mà nói cậu không nên từ chối, nhưng Viên Mục Dã hiểu rõ nếu làm vậy thì Trác Thiếu Quân sẽ phải hy sinh thế nào...
Im lặng một lúc lâu, Viên Mục Dã mới trầm giọng nói: “Chuyện này khi các người gặp Trác Thiếu Quân... gặp A Cống chắc cũng đã nói rõ với cậu ta rồi, thái độ của cậu ta thế nào chắc các người cũng biết rõ, nếu như cậu ta không muốn quay về thì ai khuyên cũng vô dụng thôi.”
Nhưng ông lão lại lắc đầu: “Cậu thì khác... cậu là người bạn con người duy nhất của cậu ấy, nếu là cậu thì cậu ấy nhất định sẽ cân nhắc thận trọng. Hơn nữa, chuyện này không chỉ có lợi với chủng tộc chúng tôi, mà đối với con người cũng vậy, nếu không một khi kế hoạch của chúng tôi tiếp tục, không cần tôi nói chắc cậu cũng biết loài người sẽ phải đối mặt với tương lai như thế nào!”
Điều kiện này đúng là một cám dỗ lớn với Viên Mục Dã, nhưng vừa nghĩ đến những năm qua của Trác Thiếu Quân, cậu lại không thể mở lời được...
Thấy Viên Mục Dã không nói gì, ông lão tiếp tục thuyết phục: “Thật ra đối với A Cống mà nói đây vốn là sứ mệnh mà cậu ấy cần phải thực hiện. Trước đây cậu ấy ở lại trên mặt đất chúng tôi không nói gì, cũng cho cậu ấy sự tự do, nếu không bao nhiêu năm qua làm sao cậu ấy có thể sống tự do tự tại như thế? Nhưng bây giờ chủng tộc của chúng tôi cần cậu ấy, nếu không phải bất đắc dĩ, chúng tôi cũng sẽ không làm đến nước này.”
Viên Mục Dã cười lạnh: “Xem ra bởi vì cậu ta đã từ chối các người, nên các người mới phải bắt tôi? Các người quá đề cao tôi rồi, tôi đối với A Cống cũng chỉ như một con người bình thường thôi. Nếu tôi là cậu ta, nhất định sẽ cao chạy xa bay, tìm một chỗ trốn đi, chẳng ai có thể tìm được.”
Không ngờ ông lão nghe Viên Mục Dã nói thế lại cười bảo: “Cậu Viên, xem ra cậu chưa hiểu rõ người bạn đặc biệt này rồi, chúng tôi vừa mới liên lạc xong, cậu ấy đang trên đường đến đây.”
Ông lão vừa nói xong thì Lỗ Anh Tử đi vào, khẽ gật đầu ra hiệu: “Cậu ta tới rồi, đang chờ ở bên ngoài.”
Ông lão đắc ý nói: “Cho cậu ấy vào đi!”
Khi Viên Mục Dã nhìn thấy Trác Thiếu Quân, hai người đều nhìn nhau cười khổ, mặc dù là ngay từ đầu Trác Thiếu Quân đã giấu giếm toàn bộ chân tướng với Viên Mục Dã, nhưng Viên Mục Dã cũng không vì vậy mà trách cứ hắn...
“Cậu không nên đến đây...” Viên Mục Dã nói.
Trác Thiếu Quân thở dài: “Có một số việc bắt buộc phải đối mặt, trốn tránh không phải là cách, có điều tôi không ngờ bọn họ sẽ bắt anh đi.”