Có lẽ đối phương cũng không ngờ người nghe máy lại là Viên Mục Dã, anh ta kinh ngạc mất mấy giây rồi mới nói: “Chào anh Viên, là thế này, vì có một số việc cần anh Trác trao quyền, cho nên mấy vị thành viên trong hội đồng quản trị muốn gặp mặt anh Trác để bàn bạc, đương nhiên nếu sức khỏe anh ấy cho phép.”
“Vậy à... vậy tôi phải nói chuyện với bác sĩ phụ trách của Thiếu Quân rồi mới có thể trả lời chắc chắn cho anh được, tôi sẽ nhanh chóng liên hệ lại với anh.” Viên Mục Dã nói xong thì không chờ đối phương trả lời mà tắt máy luôn.
Sau đi tắt điện thoại của luật sư Vương, Viên Mục Dã vừa cười vừa bảo: “Về sau thằng cha này còn gọi điện thì đưa cho tôi, tôi giúp cậu ứng phó....”
Trác Thiếu Quân gật đầu: “Được, có điều đây chỉ là chuyện nhỏ... việc cần thiết nhất lúc này vẫn là khống chế thứ trong người anh.”
Sau đó Trác Thiếu Quân lại bảo y tá mang một bữa sáng dinh dưỡng đến, cũng dặn dò Viên Mục Dã lần này phải nhai thật kỹ, nuốt từ từ, để khẩu vị từ từ thích ứng mới không bị nôn ra. Mặc dù Viên Mục Dã hoàn toàn không thấy ngon miệng nhưng cuối cùng cậu vẫn ép mình nuốt hết toàn bộ bữa sáng...
Không ngờ vừa ăn sáng xong thì phía Thạch Lỗi gọi điện đến, báo rằng bên khoa sản chỗ Lý Bình hôm nay sẽ có mấy đứa bé xuất viện, anh ta hỏi Viên Mục Dã có muốn tìm lý do để giữ chúng lại không?
Viên Mục Dã lắc đầu: “Cho dù tìm được lý do thì cũng chỉ giữ chúng được thêm mấy ngày thôi, mà cũng không thể giữ hết đám trẻ lại được, tốt nhất anh vẫn nên cử người đi giám sát bọn chúng, đi một bước theo một bước.”
Thạch Lỗi cũng không có dị nghị gì, thậm chí anh ta cho rằng chuyện đã đến nước này, cho dù cho người theo dõi 24/7 cũng không có ý nghĩa gì, bởi vì không ai có thể biết trước đó đã có bao nhiêu đứa trẻ biến dị được cha mẹ chúng đưa về nhà...
Trác Thiếu Quân thấy sắc mặt Viên Mục Dã âm u thì thở dài, nói: “Chuyện này cũng không cần quá gấp đâu, dù sao những đứa bé ấy còn cần thời gian để lớn lên, con người cũng không đến mức tuyệt chủng chỉ trong vài năm ngắn ngủi.”
Nhưng Viên Mục Dã lại lắc đầu: “Đây mới thực sự là dao cùn cắt thịt, mặc dù trước mắt xem ra không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng cứ như vậy mãi, bọn chúng từng bước từng bước ngày này qua tháng khác không ngừng xâm chiếm sâu rộng... Sớm hay muộn nhân loại cũng sẽ bị tuyệt chủng thôi.”
Trác Thiếu Quân im lặng một lúc rồi mới nói một cách sâu xa: “Anh có bao giờ nghĩ đến... nếu như ngày đó thực sự đến, anh sẽ thế nào chưa?”
Viên Mục Dã bình tĩnh nói: “Còn thế nào nữa? Nhất định cũng sẽ giống những người bình thường khác thôi! Một giống loài nếu như không không thể duy trì nòi giống, thì chuyện tuyệt chủng chỉ là sớm hay muộn. Có điều đúng như cậu đã nói, những đứa trẻ này cũng cần thời gian lớn lên, cha mẹ con người của chúng cũng cần thời gian để già đi. Cho nên ‘ngày đó’ mà cậu nhắc đến cũng sẽ không thể đến quá nhanh. Còn tôi, cho dù con người có thể bình an vượt qua khủng hoảng này, tôi cũng rất có thể không có đời sau của mình, cho nên hiện giờ tôi cũng đâu khác gì chứ.”
Trác Thiếu Quân thấy Viên Mục Dã bình tĩnh như vậy thì tò mò hỏi: “Con người các anh không phải rất coi trọng việc duy trì nòi giống sao?”
Viên Mục Dã lại hỏi ngược lại: “Vậy còn cậu thì sao? Cậu đã từng nghĩ đến việc duy trì mã gen của mình chưa?”
Không ngờ Trác Thiếu Quân lại nhún vai: “Nối dõi tông đường là chuyện mà chỉ con người các anh mới làm được. Còn đối với chúng tôi mà nói, ngoại trừ trùng chúa ra không ai có thể được hưởng đặc quyền này... Nên cho đến bây giờ tôi vẫn luôn suy nghĩ đến chuyện ấy. Nhưng con người các anh thì khác, tỷ lệ sinh sản của con người vốn đã rất thấp, cộng thêm ảnh hưởng từ các yếu tố bên ngoài, cho nên số lượng con mà mỗi người phụ nữ có thể sinh ra trong đời rất hạn chế, vì vậy con người rất coi trọng việc duy trì nòi giống. Nếu có một ngày anh có thể trở lại thành người bình thường, tôi hy vọng anh sẽ có đứa con của riêng mình.”
Viên Mục Dã buồn cười nói: “Thế cậu có biết điều kiện tiên quyết của việc sinh con là gì không?”
“Là gì?” Trác Thiếu Quân hỏi.
Viên Mục Dã nói: “Là phải lấy vợ trước đã!”
Trác Thiếu Quân nghe thế lại nghiêm túc nói: “Ồ, tôi thiếu chút nữa đã quên mất con người các anh có tính sinh sôi!”
Viên Mục Dã cảm thấy câu chuyện của hai người ngày càng đi chệch hướng, nên cũng dở khóc dở cười nói: “Cũng giống như tộc của cậu, tất cả đều dựa vào việc phân tách tế bào mà thôi!”
Không ngờ Trác Thiếu Quân lại lắc đầu: “Cũng không hẳn là như thế, nói thế nào nhỉ, tóm lại chỉ giải thích mấy câu thì không thể rõ được. Dù sao trong thế giới của chúng tôi cũng không có phân chia đực cái, cho nên không cần vì chuyện cưới vợ mà phát sầu.”
Viên Mục Dã không khỏi giơ ngón cái lên: “Các cậu đúng là lợi hại!”
Sau khi đi ra khỏi phòng bệnh, Viên Mục Dã định đi tìm bác sĩ phụ trách của Trác Thiếu Quân để nói chuyện một chút, mặc dù nói cơ thể của hắn không có gì đáng ngại, nhưng chi tiết bệnh tình lại không thể ghi bừa, tránh để người ngoài nghi ngờ.
Không ngờ đúng lúc Viên Mục Dã đi đến cửa cầu thang, thì đột nhiên bị kéo vào trong lối đi thang bộ, đến khi cậu kịp phản ứng lại thì đã cảm thấy đau nhói ở cổ, ngay sau đó toàn thân cậu vô lực ngã co quắp trên mặt đất.
Viên Mục Dã tính toán chán chê đều không thể tính được mình vậy mà lại bị người ta ra tay trong bệnh viện của tập đoàn. Mặc dù cậu biết đối phương làm như vậy không phải đơn giản chỉ là muốn lấy cái mạng nhỏ của cậu, nhưng một khi cậu hoàn toàn rơi vào hôn mê, sợ rằng tên yêu tinh dây leo trong cơ thể cậu lại muốn ra ngoài gây chuyện.