Vi Phu Từng Là Long Ngạo Thiên

Lượt đọc: 10210 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2-1 Chương 2-2 Chương 3-1 Chương 3-2 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6 Chương 6-2 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 8-2 Chương 9 Chương 9-2 Chương 10 Chương 10-2 Chương 11 Chương 11-2 Chương 12 Chương 12-2 Chương 13 Chương 13-2 Chương 14 Chương 14-2 Chương 15 Chương 16 Chương 16-2 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 19-2 Chương 20 Chương 20-2 Chương 21 Chương 21-2 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 5-1
lần đầu tiên chính thức gặp mặt... (1)

❊ ❊ ❊

Edit by team Hoàng Quyền Phú Quý.

~~~

Khi âm thanh tiến gần, Giản Hành Chi lập tức lặn xuống thau tắm, đệ tử dùng một chân đá văng cửa, đi vào cùng lúc đó, nhìn bóng lưng Tần Vãn trên bình phong, lo lắng hỏi: "Sư tỷ sao vậy?"

"Không có chuyện gì," Tần Uyển Uyển định thần, kiềm chế nhịp tim, nhìn đất và tóc rơi vãi trong bồn tắm, nắm thành bồn, nghiến răng nghiến lợi "Có một con sâu dọa tỷ. Các đệ đi ra ngoài trước đi. Tỷ đang tắm."

Các đệ tử nghe theo rút lui, bọn họ mới vừa rời đi, người trong thau lập tức thò đầu lên.

Hắn nhắm mắt lại, khuôn mặt được rửa sơ lộ dung mạo tuấn tú.

"Ngươi tắm trước đi, đợi chút ta cũng tắm một cái, tắm xong rồi nói."

Hắn không khách khí chút nào, nói rất nhanh, nhắm mắt chống bồn tắm ra ngoài, sau đó liền loạng choạng ngã xuống đất.

"Sao ngươi lại cho điện giật ta!"

Giản Hành Chi nằm trên mặt đất, tức giận hét lên "Tìm chết sao?!"

"Vậy... Thực xin lỗi..." 666 run rẩy "Không có nam sủng nào thân thủ nhanh như vậy... Cho nên đầu não kiểm tra số liệu..."

Giản Hành Chi hiểu rồi, hắn hít một hơi thật sâu, không quan tâm nữa, bật dậy khỏi mặt đất, ủ rũ bước ra khỏi bình phong.

Khi Tần Uyển Uyển thấy hắn đứng dậy, trên người hắn toàn bùn đất té xuống, đứng dậy khỏi mặt đất, nàng sợ tới mức nhanh chóng nhắc nhở: "Ngươi cứ ngồi dưới đất đi, đừng lên giường."

Vừa nghe câu này, Giản Hành Chi hiểu rằng nàng ghét bỏ hắn bẩn thỉu, hắn cũng lười so đo với một người mới Trúc Cơ, dứt khoát tựa vào bình phong ngồi xuống, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.

"Chủ nhân," 666 thận trọng nói, "Kiểm tra số liệu phát hiện nhịp tim ngài hơi nhanh, có cần giúp đỡ không?"

"Câm miệng," Giản Hành Chi dựa vào màn hình nhắm mắt lại, "Ai cần ngươi lo!"

Giản Hành Chi bước ra khỏi phòng tắm rất dứt khoát, phảng phất như nàng chỉ là một nam nhân, Tần Uyển Uyển không biết nên tức giận hay nhẹ nhõm.

Nàng suy nghĩ, cuối cùng quyết định tùy cơ ứng biến, không nghĩ nhiều nữa, nàng ngồi trong bồn tắm vẽ một cái tiên quyết, lại thay nước trong xô. Thấy nước đã trở nên sạch sẽ, cuối cùng nàng cũng cảm thấy thoải mái hơn chút, thả lỏng, tắm rửa sạch sẽ một lần nữa.

Nàng vừa tắm, vừa không nhịn được nhìn về hướng Giản Hành Chi đang ngồi. Bóng dáng thiếu niên trên bình phong rất là đẹp, cho dù đang nghỉ ngơi, sống lưng vẫn thẳng tắp, như trúc như tùng.

Hắn quay lại để làm gì?

Quay về như thế nào?

Tần Uyển Uyển có chút khó hiểu.

Nhưng thoáng suy nghĩ về kiếp trước một chút, cũng không kỳ quái nữa.

Kiếp trước Tần Vãn nghèo túng đọa ma, người người trong thiên hạ đều ghét bỏ, Giản Chi Diễn này lại chưa từng rời bỏ, xem ra hắn đối với Tần Vãn thật sự là thâm tình bất hối, đáng tiếc.

Tần Uyển Uyển thở dài, tạo hóa trêu ngươi, Giản Chi Diễn không thể ngờ rằng người hắn yêu sớm đã không còn.

Nàng không phải là Tần Vãn hắn yêu, chỉ vô tình lợi dụng tình cảm của hắn, không muốn lại liên lụy hắn nữa.

Vốn dĩ nàng định xuống núi tìm hắn, bí mật gài bẫy hắn rồi dắt đi luôn, nhưng hiện tại nhìn thấy tình cảm sâu nặng của Giản Chi Diễn, nàng cảm thấy phải thay Tần Vãn cho hắn một cái kết thúc.

Tần Uyển Uyển nghĩ miên man, tắm rửa cẩn thận, sau khi nghĩ đại khái ý chia tay, cuối cùng đứng dậy, mặc quần áo bước ra khỏi bình phong, liền nhìn thấy 'Giản Chi Diễn' đã tựa vào bình phong ngủ say.

Bùn đất được trộn với nhau dính lên người hắn, cả người hắn như một bức tượng nhỏ bằng đất sét, nhưng hắn lại không quan tâm chút nào, ngủ một giấc ngon lành.

Tần Uyển Uyển cau mày, nhanh chóng gọi hắn, "Giản Chi Diễn."

Đối phương không trả lời, Tần Uyển Uyển cầm lấy một cành hoa đào trong bình hoa bên cạnh, cẩn thận chọc hắn: "Giản Chi Diễn!"

"Mặc quần áo xong rồi?"

Giản Hành Chi đã sớm dậy nhưng hắn không mở mắt, Tần Uyển Uyển sửng sốt một hồi, không ngờ hắn lại hỏi chuyện này, ngơ ngác đáp:

"Mặc xong rồi."

"Được."

Giản Hành Chi mở to mắt, muốn nhảy dựng lên theo bản năng, nhưng khi nghĩ đến lời 666 nói, hắn dừng động tác lại, chần chờ một lúc, hắn nhớ lại vị tiên nữ mà hắn từng thấy trước đây, nàng ngồi xổm trên mặt đất, hai chân khép lại, một tay đặt bên hông, nâng mông lên trước, sau đó là eo, đai lưng nửa người trên, rất giống một đóa hoa trinh nữ trên cây xấu hổ. Sau đó, từng bước một bước vào phòng tắm.

Một phen theo tác này quả thật thảm không nỡ nhìn, nhưng Giản Hành Chi lại thấy màn hình trước mặt hiển thị "Tính cách nhân vật +2, tổng điểm -998".

"Ồ," Giản Hành Chi sau bình phong ném quần áo của mình mạnh bạo "Cũng chỉ có vậy."

Ngay sau đó trên màn hình liền hiển thị "Tính cách nhân vật-2, tổng điểm-1000".

Giản Hành Chi: "..."

Tần Uyển Uyển nhìn 'Giản Chi Diễn' đứng lên như nữ quỷ trong "Ju-on", từ từ đi vào phòng như zombie, sau đó nhìn bóng dáng trên bình phong ném quần áo cái "rầm".

Nàng bị một loạt động tác này làm cho trợn mắt há hốc mồm, một lúc sau mới phản ứng lại, không khỏi thở dài, "Tần Vãn có khẩu vị gì đây?"

Ngoại hình này, tính cách này, có thể làm nam sủng sao?

Ngưỡng cửa của nam sủng thấp như vậy sao?

Nhưng bẩn thỉu hay không bẩn thỉu, đây dù sao cũng là nam sủng trung thành, bây giờ nàng nên làm tổn thương lòng hắn hay phải đối xử với người ta tốt một chút đây.

Vì vậy, nàng dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, lại tìm bộ quần áo Giản Hành Chi đã mặc trước đó, còn cả khăn tắm nàng dặn dò người chuẩn bị cho mình, cũng ném hết lên bình phong, dặn người bên trong: "Khăn màu trắng là để lau nước, bên cạnh là quần áo sạch. "

Giản Hành Chi lắng nghe, liếc xéo khăn tắm bên cạnh một cái, lại thấy trên màn hình:

(cung kính): Cảm ơn chủ nhân.

Hắn cười nhạo một tiếng, nhưng vẫn thuận miệng nói to với Tần Uyển Uyển bên ngoài "Cảm ơn."

Tần Uyển Uyển hoàn toàn không cảm thấy dị thường, kỳ thật nàng không biết chút gì về 'Giản Chi Diễn'.

Nàng ngồi trên ghế chờ 'Giản Chi Diễn', nghĩ xem lát nữa nên nói như thế nào. Cách tấm bình phong, nàng nghe thấy tiếng nước bên trong, nghĩ nghĩ, không thấy mặt liền không xấu hổ, không bằng nói ngay bây giờ.

Nàng không có dũng khí vào thẳng trọng điểm, liền bắt đầu tán gẫu nói chuyện phiếm: "Ngày đó ta thấy Quân thiếu chủ ra tay tàn nhẫn, còn nghĩ ngươi đã..."

Động lực của bọn ta là những ngôi sao của các nàng đó~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1-1 Chương 1-2 Chương 2-1 Chương 2-2 Chương 3-1 Chương 3-2 Chương 4-1 Chương 4-2 Chương 5-1 Chương 5-2 Chương 6 Chương 6-2 Chương 7 Chương 7-2 Chương 8 Chương 8-2 Chương 9 Chương 9-2 Chương 10 Chương 10-2 Chương 11 Chương 11-2 Chương 12 Chương 12-2 Chương 13 Chương 13-2 Chương 14 Chương 14-2 Chương 15 Chương 16 Chương 16-2 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 19-2 Chương 20 Chương 20-2 Chương 21 Chương 21-2 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »