Vết Nhơ

Lượt đọc: 4451 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 142
người nắm thực quyền ở nước liệu..

❊ ❊ ❊

Hai ngày sau.

Thành Đại Trạch. Đêm.

Tiếng đàn lanh canh phát ra từ phủ Thái Thú bên trong thành Đại Trạch. Thoạt đầu tiếng đàn ấy nghe thật uyển chuyển mà êm tai, nhưng nếu tập trung cảm nhận kỹ sẽ thấy sởn hết cả gai ốc, như thể đứng từ xa trông thấy một giai nhân tuyệt sắc thướt tha tà áo đỏ, đến gần lại phát hiện ra là một nữ quỷ lơ lửng hai chân cách mặt đất.

Một tu sĩ nước Liệu mặc áo xanh bước vội qua hành lang, lao đến chủ điện nơi phát ra tiếng đàn, đứng ngoài cửa chắp tay nói: “Quốc sư! Tháp quan sát ngoài thành phát hiện đại quân Trọng Hoa đang tới gần, với khoảng cách này thì tối đa thêm nửa canh giờ nữa, đại quân của chúng sẽ đến bên ngoài thành Đại Trạch!!”

Người trong điện không trả lời, chỉ có ánh nến rực rỡ màu vàng cam rọi qua lụa trắng trên cửa sổ.

Chờ khi khúc nhạc quỷ quyệt âm u kia chấm dứt, cửa lớn mới “két” một tiếng mở ra.

Quốc sư nước Liệu thong thả bước ra ngoài.

Gã đàn ông này đeo một tấm mặt nạ vàng tinh xảo, búi tóc buộc kim quan. Rõ ràng chỉ là một tên quốc sư, song lại càn rỡ vượt quy củ, mặc áo lụa vàng nhạt lộng lẫy thêu hoa văn rồng cuộn. Áo lụa đó viền bạc, hoa văn được thêu bằng chỉ tơ luyện chế từ lông đuôi linh tước, ánh trăng vừa rọi xuống, quả nhiên lóng lánh lóa cả mắt.

(1) Hoa văn rồng cuộn

“Nhanh vậy ư.” Quốc sư mở miệng, giọng điệu nghe cực kỳ khoan khoái: “Ta còn tưởng chúng phải mất ít nhất ba ngày mới đến được chứ, xem ra chúng ta chiếm thành Đại Trạch đã khiến cho thằng nhãi ranh trên vương tọa Trọng Hoa nóng nảy rồi.”

Gã cười tủm tỉm nói: “Nếu đội quân chính nghĩa đã nóng lòng muốn đến so tài cao thấp với chúng ta như thế, vậy các ngươi còn không mau lên thành lầu chuẩn bị cho chu đáo, chớ để các vị khách lặn lội đường xa phải thất vọng.”

Tu sĩ truyền lệnh vẫn cúi đầu chắp tay, cho dù giọng điệu của quốc sư nghe bình tĩnh như thường, sắc mặt cũng ôn hoà điềm đạm, tu sĩ truyền lệnh trước mặt gã vẫn chẳng dám ngẩng đầu.

Mỗi người ở nước Liệu, dù là con nít bi bô tập nói cũng biết, tại quốc gia đen tối này, người đáng sợ nhất không phải là Quân thượng, mà chính là tên quốc sư cậy vua lộng quyền này.

Gã ta vui giận thất thường, thủ đoạn tàn nhẫn, những chuyện gã làm chẳng thể nào đo lường bằng đạo lý và quy củ. Đừng nói những người khác, ngay cả quân chủ nước Liệu trẻ tuổi kia cũng chỉ là một đống bùn nhão gã thích ném lúc nào thì ném thôi.

Nhớ năm xưa lúc vừa kế vị, Quân thượng từng muốn liên kết với thị tộc của mẫu hậu để lật đổ kẻ lộng quyền này.

Nhưng kết cục thì sao?

Kết cục là ván cờ còn chưa thiết lập đã bị quốc sư nhổ sạch răng nanh, mọi thần tử liên quan đều bị băm thành thịt nát. Quân thượng tuyệt vọng cùng cực, khóc lóc chạy đến nương nhờ mẫu phi, nào ngờ ngay trong đêm lạnh đó, quốc sư đích thân đến tẩm cung của mẫu phi quân chủ nước Liệu, dường như gã cố tình muốn thử xem giới hạn của tân vương đến đâu, thế mà lại điên đến mức chà đạp nữ nhân kia ngay trước mặt tân vương trẻ tuổi, sau đó cười sằng sặc bêu đầu nàng ta.

Bên trong tẩm cung âm u tráng lệ, quốc sư lười biếng phanh cổ áo, để lộ tảng ngực lớn rắn chắc, gã chấm máu nóng của nữ nhân kia, cười cợt bôi lên mặt của quân chủ nước Liệu.

Mà quân chủ nước Liệu thì run như cầy sấy, cảm xúc đầu tiên bùng phát chẳng phải thù giết mẹ, mà là sợ chết khiếp.

“Đừng giết ta… đừng giết ta…”

Quốc sư ngoài cười nhưng trong không cười, giọng nói nghe không rõ vui giận: “Đừng giết ngươi? Ngươi đúng là đồ hèn nhát.”

“Hu hu hu… quốc sư… cầu xin ngài… cầu xin ngài…”

“Có điều như vậy cũng tốt.” Quốc sư nhìn vết máu trên đầu ngón tay của mình, cười khẩy: “Nếu ngoan cường giống như mẹ ngươi, chơi thì kích thích đấy, nhưng giữ lại bên người chẳng khác nào nuôi hổ gây họa cả —— Ngươi hèn nhát một tí cũng không tệ lắm đâu.”

Lúc đó một vua một thần, ai tôn ai ti, kẻ mù lòa cũng thấy rõ mồn một, thậm chí trong sĩ tộc nước Liệu từng có người thẳng thắn khuyên quốc sư chi bằng cứ soán ngôi luôn đi, chẳng qua quốc sư không có ý định này.

“Làm Quân thượng thì có gì thú vị. Quá mệt mỏi, vị trí quốc sư vẫn tốt hơn, vị trí quốc sư mới cám dỗ người.”

“Đời này chức vị mà ta muốn làm nhất chính là quốc sư đấy.” Gã mỉm cười ngọt xớt: “Các ngươi đừng ép ta đăng cơ, ta ngoan ngoãn lắm, nào có lòng lang dạ sói như thế.”

Gã không có lòng lang dạ sói, bản thân gã đã là một con ác thú ăn lông uống máu rồi. Vậy mà gã cứ thích làm ra vẻ thân thiết, cho dù ngẩng đầu lên từ bụng con mồi, gã vẫn có thể dùng gương mặt máu me đầm đìa kia nở nụ cười ngọt ngào nhất.

Vì vậy khắp đại lục Cửu Châu, thật ra ai nấy đều rõ ràng, thiên hạ của nước Liệu không nằm trong tay quân vương mà thuộc về gã đàn ông tính tình quái gở này.

Quốc sư nước Liệu mới là chủ nhân thật sự của quốc gia đen tối đó.

Mà giờ phút này đây, tu sĩ truyền lệnh đang đứng hầu bên cạnh quốc sư, dĩ nhiên gã hiểu rất rõ lợi và hại trong đó —— Trước khi gã nhậm chức, năm nay nước Liệu đã chết ba mươi hai tu sĩ truyền lệnh rồi, thậm chí có kẻ đến lúc chết cũng không biết câu nào của mình chọc giận quốc sư đến nỗi phải chịu cảnh mất đầu.

Hoặc biết đâu quốc sư chẳng hề hờn giận gì, gã chỉ muốn chém đầu người ta thôi.

“Ngẩn ngơ cái gì nữa, ngươi còn không mau đi bảo quân phòng thủ ở cổng thành chuẩn bị đi.” Quốc sư cười híp mắt: “Chút chuyện này cũng không xử lý được, lẽ nào còn muốn làm phiền ta đánh đàn đêm nay?”

Quan truyền lệnh chỉ thấy toàn thân túa mồ hôi lạnh, vội đáp: “Vâng vâng vâng! Thuộc, thuộc hạ đi ngay! Bây giờ đi ngay!”

Dứt lời chạy vắt giò lên cổ.

Quốc sư mỉm cười nhìn bóng lưng hốt hoảng của đối phương, đứng trong sân chốc lát rồi xoay người trở vào chủ điện.

Hôm nay tòa chủ điện này đã biến thành chốn địa ngục trần gian —— Thi thể tự vẫn của Thái thú thành Đại Trạch Trọng Hoa còn chưa được mang đi, thê thiếp và con cái của Thái thú, sáu người đã treo cổ tự sát, thi thể cũng chưa được thả xuống.

Quốc sư ung dung băng qua tẩm điện, ngón tay thon dài lướt qua đống xác treo lơ lửng, nét mặt khoan thai như thể đang lướt qua chuông gió.

Quốc sư rất thích cảnh tượng như vậy, chính vì gã có sở thích biến thái này, thế nên dù đã vào phủ Thái Thú được hai ngày, gã vẫn không cho người đến dọn thi thể đi.

Gã đi thẳng một đường đến cuối chủ điện, nơi đó đặt một chiếc đàn cổ thuộc về gã. Dưới ánh nến sáng ngời, có thể thấy mặt đàn làm bằng da người, dây cung làm bằng sợi tóc, ngoài ra còn khảm chín con mắt, đang xoay như điên dại.

Gã ngồi xuống cạnh đàn cổ, gảy dây đàn vài cái, sau đó nhắm mắt lại, bắt đầu nhàn nhã đánh tiếp.

“Vạn lý kiều tây nhất thảo đường, bách hoa đàm thủy tức thương lang. Phong hàm thúy tiểu quyên quyên tịnh, vũ ấp hồng cừ nhiễm nhiễm hương. Hậu lộc cố nhân thư đoạn tuyệt, hằng cơ trĩ tử sắc thê lương. Dục điền câu hác duy sơ phóng, tự tiếu cuồng phu lão canh cuồng.”

Ngón tay vuốt gảy, quả nhiên là một khúc miên man, một khúc nhàn nhã, một khúc thê lương, một khúc mềm mại… Mà khi gã đàn đến điệu hát dân gian dỗ trẻ con vào giấc, ngoài tường thành xa xôi lại truyền đến tiếng thuật pháp nổ ầm ầm.

Qua hồi lâu, có lẽ là một canh giờ, hoặc biết đâu là hai.

Chỉ nghe “đùng” một tiếng đinh tai, dường như cả mặt đất cũng rung chuyển vì nó ——

Cổng thành đằng xa truyền đến tiếng la hét mơ hồ: “Mở kết giới! Mở kết giới phòng ngự!”

“Điều động tu sĩ phòng ngự đến cổng thành phía Đông!”

Tiếng gào thét đẫm máu lửa vang lên nơi cổng thành, lúc truyền đến phủ Thái Thú đã biến thành những tàn âm vụn vỡ, bị tiếng đàn chín mắt tẩy thành một hồi hoa gương trăng nước.

Khúc đàn kết thúc, cuối cùng quốc sư cũng ngẩng đầu lên, hờ hững ra lệnh: “Công thành cũng nhanh đấy chứ. Ra ngoài hỏi thử xem, lần này thống soái của Trọng Hoa gồm những ai.”

Tùy tùng đứng hầu bên cạnh nghe lệnh đi ra, lát sau hối hả chạy về, cúi đầu đáp: “Khởi bẩm quốc sư, các anh em trong đội quân thủ thành nói lần này chủ soái mà Trọng Hoa phái tới là Hi Hòa quân Mặc Tức của bọn chúng!”

Quốc sư thong dong nói: “Chẳng có gì bất ngờ. Họ Mặc dũng mãnh thiện chiến, chỉ không thể quyết đấu với sư huynh của hắn thôi, hôm nay Cố Mang đã bị chúng ta trả về, Trọng Hoa phái hắn đến cũng không có gì lạ. Phó soái thì sao?”

“Mộ Dung Liên.”

Quốc sư cười nói: “Quỷ nghiện thuốc mà thôi.”

“Còn, còn một người nữa.”

“Ồ?” Quốc sư vô cùng hứng thú: “Là ai?”

“Mộ Dung Mộng Trạch.”

Ngón tay đặt trên dây đàn khựng lại, quốc sư phì cười nói: “Phái một đứa con gái tới làm phó soái, là Trọng Hoa sắp diệt vong hay là Quân thượng của chúng định cho muội muội nhà mình gần gũi với Mặc Tức nhiều hơn? Mộ Dung Mộng Trạch… một dược tu đã hỏng linh hạch làm phó soái —— Trọng Hoa cho ả dẫn bao nhiêu binh.”

“Năm vạn.”

Quốc sư cười hà hà: “Năm vạn? Cho dù Mộ Dung Mộng Trạch ả có tài thao lược, nhưng mà bản thân suy yếu đến mức này cũng không sợ vướng chân người khác à. Nha đầu kia mặt dày thật.”

“Quốc sư nói chí phải.”

“Đúng rồi.” Quốc sư ngừng giây lát rồi chợt hỏi: “Cố Mang thì sao? Ta nghe nói quan hệ của y với Mặc Tức ngày càng hòa hoãn, trước đó Mặc Tức còn đưa y về phủ của mình nhận làm nô bộc. Lần chinh chiến này y có tới không?”

“Bẩm quốc sư. Cố soái ——” Tùy tùng tự biết lỡ mồm, vội vàng sửa lời: “Thuộc hạ nói nhầm, là Cố, Cố Mang ——”

Quốc sư lại cười tủm tỉm: “Không sao, tốt xấu gì y cũng từng dốc sức cho Đại Liệu ta năm năm, Đại Liệu ta không có nhiều khuôn phép quy củ như Trọng Hoa, nếu ngươi muốn tiếp tục gọi y là Cố soái cũng không có gì không thể.”

Lời thì nói vậy, nhưng tùy tùng nào dám gọi Cố Mang là “soái” nữa?

Tùy tùng kia lập tức nói: “Mong quốc sư rộng lượng bỏ qua, theo tình báo mà hôm trước Quân Cơ Thự của Đại Liệu thăm dò được, Cố Mang bị quân chủ Trọng Hoa đưa đi làm thí luyện thể cho thí luyện hắc ma, lúc đi ra đã hấp hối hơi tàn, trừ phi có Đại La thần tiên giúp đỡ, nếu không cho dù ngâm cả người y vào Thiên Hương Tục Mệnh Lộ, y cũng tuyệt đối không thể nào hồi phục đến mức có thể cùng ra tiền tuyến trong thời gian ngắn như vậy.”

Quốc sư nghe vậy lại chẳng hề thư thả, gã nheo đôi mắt, đáy mắt lập lòe những tia sáng khó dò: “Ai nói Trọng Hoa không có Đại La thần tiên? Khương Phất Lê không phải là thánh nhân có thể hồi sinh người chết (3) sao.”

(3) Nguyên văn là 活死人肉白骨 (hoạt tử nhân nhục bạch cốt): Ý chỉ y thuật cao siêu, có thể hồi sinh người chết, làm xương trắng mọc ra thịt.

Lời nói thế mà lại đầy ý mỉa mai.

Tùy tùng vội đáp: “Thám tử theo dõi Khương Phất Lê nói, Khương Phất Lê lại ra ngoài ngao du, không có ở đô thành Trọng Hoa.”

“Khinh công của hắn quá tốt, bao giờ cũng xuất quỷ nhập thần, nếu hắn không muốn bị các ngươi phát hiện, cho dù các ngươi theo dõi sít sao cỡ nào, hắn cũng có thể lủi thoát thôi.” Quốc sư nói: “Trong đội quân địch này, không cần để tâm quá nhiều đến Mộ Dung Liên và Mộ Dung Mộng Trạch, chỉ cần chú ý Mặc Tức thôi. Còn nữa… nếu có bất cứ ai tình nghi là Cố Mang, lập tức báo lại cho ta.”

“Rõ!”

Quốc sư phất ống tay áo: “Đi đi, bảo bọn chúng bảo vệ thành trì cho tốt. Ta phải bế quan ba ngày, ba ngày sau, ta sẽ đích thân giải quyết đám hậu bối này.”

Tùy tùng cung kính đáp lời, nhanh chóng khom người lui ra.

Quốc sư lại đặt ngón tay lên dây đàn, gảy nhẹ mấy tiếng, sau đó tiếp tục đàn khúc nhạc dằng dặc kia.

“Hậu lộc cố nhân thư đoạn tuyệt, hằng cơ trĩ tử sắc thê lương. Dục điền câu hác duy sơ phóng, tự tiếu cuồng phu lão canh cuồng…”

Đêm càng khuya, tiếng chém giết và tiếng nổ đùng đoàng nghe càng rõ mồn một.

Bên ngoài tường thành, tu sĩ của Trọng Hoa và nước Liệu đang giao chiến quyết liệt, máu tươi dần dần chảy thành sông, mà phủ Thái Thú sâu bên trong thành trì, tiếng đàn của quốc sư vẫn chưa từng đứt đoạn.

Chờ khi mặt trăng lên cao, sương trắng phủ trên mái ngói, một ngọn đèn dầu bên trong phủ Thái Thú đã cháy đến kiệt cùng, nó nổ một chuỗi tia lửa rồi thình lình tắt ngóm.

Phủ Thái Thú treo đầy xác người chết càng tối tăm và nồng nặc quỷ khí, nhưng cũng nhờ ánh sáng đột nhiên lụi tắt ấy mới thấy được thứ đằng sau bức màn —— Phía sau bức màn cách quốc sư chừng một trượng, thì ra vẫn luôn có một quả cầu ánh sáng lờ mờ đang bay lơ lửng giữa không trung.

Chỉ là quả cầu ánh sáng đó thật sự quá mờ tối, khi nãy chẳng hề bắt mắt, nó núp trong góc điện nổi lên rồi chìm xuống, yếu ớt như thể sẽ tan biến vào bất cứ lúc nào.

Quốc sư ngước mắt lên, đường nhìn bắn ra từ sau tấm mặt nạ vàng ròng, dừng trên quả cầu ánh sáng lờ mờ kia.

Gã nghiến chặt răng, trầm giọng nói với nó: “… Tịnh Trần, ngươi xem. Ta đã dỗ dành ngươi lâu như vậy, ngươi vẫn không chịu tỉnh lại sao?”

Chùm sáng bị gã gọi là “Tịnh Trần” lấp lóe một cách yếu ớt, lại từ từ tối dần…

Quốc sư khẽ híp mắt, gằn giọng nói: “Tùy hứng cũng phải có giới hạn, mau chóng phục hồi đi, sau đó về với ta. Nếu ngươi rơi vào tay người Trọng Hoa, đám ngụy quân tử bọn chúng sẽ không hiểu ngươi như ta đâu.”

“Ngươi cũng không muốn bị phong ấn nữa. Đúng không.”

“Ngoan, tỉnh lại đi…”

Hết chương 142

Stormi: Nếu tính không nhầm thì 1 chương nữa có giao lưu tình cảm…

Kim quan, ngọc quan, phát quan là mấy cái đồ chụm tóc kiểu vầy nè, kim thì bằng vàng, ngọc thì bằng ngọc, phát thì chỉ chung các loại, hồi xưa có chú thích rồi thì phải, không biết mọi người nhớ không ටᆼට

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »