Vết Nhơ

Lượt đọc: 4430 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »
Chương 124
mang người rời địa ngục..

❊ ❊ ❊

Mặc Tức đứng ngoài cửa.

Trông hắn như vừa bò ra khỏi núi thây biển máu, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, quần áo toàn là vết máu loang, ánh mắt rời rạc đến đáng sợ.

Ngoại trừ Mặc Tức còn có Giang Dạ Tuyết theo cùng, chỉ là Giang Dạ Tuyết có vẻ rất khó xử, hắn ủ rũ ngồi trên xe lăn gỗ, vừa buồn khổ vừa bất đắc dĩ nhìn hai người trong và ngoài cửa đá.

Hai người đó ư, đều máu me đầm đìa, đều thương tật chồng chất.

Nhưng đều cố chấp và bất khuất như nhau.

Mặc Tức vừa nhìn thấy Cố Mang là mất sạch lý trí, dường như hắn không còn cảm nhận được cơn đau trên người mình, nhưng lại như phải chịu hết muôn vàn đớn đau. Hắn di chuyển đôi chân đi về phía Cố Mang, nhưng chỉ có vài bước đầu tiên có thể nói là đi, dần dần biến thành chạy, thành lảo đảo, thành nghiêng ngả.

“Cố Mang…”

Tiếng thì thào yếu ớt bật ra từ khóe miệng tím tái, sau vài lần lặp lại, cảm xúc mất kiểm soát như bị tháo dây cương: “Cố Mang, Cố Mang!!”

Dẫu cho linh hạch gần vỡ nát, Mặc Tức vẫn bất chấp triệu hồi ra Suất Nhiên, trước tiên quất gãy xích sắt trói Cố Mang, cơ thể sớm đã thấm đẫm máu tươi ngã oặt xuống.

Mặc Tức giang hai tay ôm y.

“Không sao rồi, không sao rồi… ta đưa huynh đi, bây giờ ta đưa huynh đi ngay… không sao rồi, bây giờ ta…” Người trong lòng sao mà lạnh đến thế, ngón tay cóng đến xanh tím, thái dương chảy máu đỏ thẫm.

Mặc Tức run rẩy vươn tay tháo băng vải quấn quanh miệng Cố Mang, tầm nhìn của hắn nhòe đi bởi nước mắt, nước mắt chảy xuống dưới, rơi lên gò má gầy gò lem luốc của Cố Mang.

Thật ra trước giờ sư huynh của hắn nào phải người gì cao to, trông y rất trẻ con, ngây thơ, mặt mũi luôn mang nét tinh nghịch trời sinh. Là những người vây quanh y đã quen với sự mạnh mẽ của y, sự dũng cảm của y, nhuệ khí của y lúc xông pha trận mạc và sự dịu dàng đến tận cùng của y, thế nên y mới trở thành ngọn hải đăng của bọn họ, được bọn họ xem là kẻ bất khả chiến bại.

Nhưng mà lúc này ôm y, Mặc Tức mới phát hiện người trong lòng gầy yếu và nhỏ bé đến vậy, năm tháng mang đi sức sống của Cố soái và Cố sư huynh, chỉ để lại cho Cố Mang tấm thân đầy thương tật.

Những vết thương này, mới hay cũ cũng được, đều chất chồng trong mắt của Mặc Tức, vô vàn bi thương và đau đớn trào lên, hắn mới thấu hiểu một cách rõ ràng rằng ——

Cố Mang đã bị ném vỡ vô số lần, đồng đội bỏ mạng, đại ca bị chém, thân phận mật thám, nước Liệu tôi luyện, năm năm theo địch bị buộc sát hại các anh em chiến hữu.

Y bị số phận đẩy xuống từ chỗ cao hết lần này đến lần khác, nện cho vỡ tan tành, nhưng y vẫn cố gắng nhặt nhạnh dán mình về hình người hết lần này đến lần khác.

Y thật sự đã cố gắng hết sức, cố gắng hết sức dán mình lại, đổi thành người khác biết đâu đã sớm bị nghiền nát không đứng lên nổi nữa.

Thế nhưng Cố Mang vẫn cắn răng kiên trì.

Bởi vì sau lưng y có các anh em không trở về được nữa, phía trước y có ánh bình mình mà y hằng khát vọng.

“Cố Mang…”

Tổn thương mà Liệp Ưng mang đến cho Cố Mang quá lớn, dù rằng cuối cùng Cố Mang đã giãy thoát khỏi nó, song ký ức vất vả lắm mới khôi phục của y vẫn chịu tổn hại không thể nào cứu vãn.

Cố Mang xoay tròng mắt xanh trong ngấn lệ, ngơ ngác nhìn Mặc Tức. Mặc Tức chắc chắn có một thoáng Cố Mang vẫn muốn giả vờ kiên cường, thậm chí Cố Mang còn muốn đẩy hắn ra, nhưng bàn tay giơ lên đã bị hắn nắm lấy. Mặc Tức siết chặt bàn tay lạnh buốt bị xích sắt ghìm ra những vết xanh tím kia.

Cố Mang rệu rã hé mí mắt, thẫn thờ nhìn Mặc Tức, hồi lâu sau mới nói: “Mặc Tức…”

“Là ta, ta ở đây, ta ở đây.” Hàng mi ướt át run rẩy, Mặc Tức nghẹn ngào cầm tay Cố Mang, nhẹ nhàng hôn lên ngón tay của đối phương: “Ta ở đây…”

Cố Mang ngơ ngẩn nhìn người trước mắt.

Ý thức của y đã mơ hồ lắm rồi.

Tất cả ký ức đều vỡ vụn và xoay vòng trong đầu, như thể sẽ tiêu tán vào bất cứ lúc nào. Những đêm gió tuyết nơi doanh trại, những buổi chiều hè ở học cung, liều chết triền miên đêm nhược quán, công chúa điện hạ của y hứa hẹn về tương lai của bọn họ hết lần này đến lần khác.

Mọi thứ như bị phủ lớp tuyết này đến lớp tuyết nọ, tuyết lớn rơi đầy trong sọ não của y, muốn lấp hết mỗi một vết tích của quá khứ.

Cố Mang biết chỉ e mình chẳng còn cầm cự được bao lâu, nỗi đau mất mà có lại nhưng có rồi lại mất này tuôn vào trong phủ tạng của y. Có lẽ vì người mà đời này y yêu nhất giờ đây đang ở bên cạnh y, mà y lại sắp phải quên mất người đó, Cố Mang bỗng dưng nảy sinh một loại cảm giác không cam và yếu đuối chưa từng có bao giờ.

Y đột nhiên cố sức nắm ngược lấy tay của Mặc Tức, mở to mắt thở hổn hển từng hơi, vừa nhìn Mặc Tức vừa cất giọng khàn yếu:

“Ta…”

Nhưng y nên nói cái gì đây?

Ta không phải phản đồ?

Ta không phải người xấu?

Không phải ta không yêu đệ, không phải ta không muốn ở bên đệ, không phải ta cố tình xa lánh đệ.

Đệ tin ta được không?

Y không thốt được chữ nào cả.

Dẫu cho đã đến lúc này rồi, y vẫn không thể nói nên lời, không thể thốt được chữ nào hết!

Cách biết bao tháng năm chảy xiết, mưa gió trên đài Hoàng Kim tưới vào trong lồng ngực nóng bỏng của Cố Mang, dập tắt ngọn lửa tình riêng duy nhất nơi lòng y. Cố Mang như nghe được giọng nói của Quân thượng, tựa khẩn cầu nhưng lại đầy uy nghiêm —— mang theo mơ ước mà đời này y vẫn luôn theo đuổi.

“Cô có thể hứa với khanh, cô nhất định sẽ cho khanh thấy được tương lai anh hùng không bàn đến xuất thân, người người đều có được công bằng..”

Anh hùng không bàn đến xuất thân.

Người người đều có được công bằng.

Sẽ không còn ai phải giống Lục Triển Tinh, bị cuốn vào tranh đấu giữa thế lực mới cũ, cuối cùng ngậm oan mà bỏ mạng.

Sẽ không còn ai phải như y, không bảo vệ được các anh em của mình, không làm được chuyện mình muốn làm… cả đời bị chèn ép vì xuất thân ti tiện.

Sẽ không còn những đôi người yêu nhau, vì huyết thống mà trốn trốn tránh tránh, không dám trao chân tình cho đối phương…

“Cô cần một người, người đó phải đủ trung thành, đủ dũng cảm, còn phải đủ thông minh. Cô cần một người như thế đánh vào nội bộ của nước Liệu, truyền lại tình báo cho cô, trở thành độc dược rót vào bụng lão sĩ tộc và nước Liệu.”

“Cố khanh. Khanh có bằng lòng làm cánh tay đắc lực của Trọng Hoa, nhịn nhục gánh vác trọng trách không?”

Sấm sét trên đài Hoàng Kim như lại nổ đùng trong lòng y. Cố Mang mở to mắt, bóp tắt mọi tình riêng của đời người, nuốt ngược mọi lời muốn giãi bày.

Phải.

Y là mật thám.

Từ ngày đồng ý với yêu cầu của Quân thượng, y đã không còn đường lui để quay về.

Nhưng mà…

Dường như trời cao thương hại y, dường như trời cao cảm thấy y nên được nếm một lần quả ngọt trong suốt cuộc đời cay đắng này. Dù y không thốt được chữ nào, y lại nghe được Mặc Tức nắm chặt tay mình nói một câu: “Ta tin huynh.”

“…” Tròng mắt xanh thẳm ngơ ngác xoay lại đây, sững sờ nhìn gương mặt bi thương của Mặc Tức.

“Ta vĩnh viễn luôn tin huynh… sẽ không bao giờ rời xa huynh nữa.”

Cố Mang biết mình nên hoảng sợ, nên hỏi Mặc Tức sao lại đột nhiên nói như vậy, nên hỏi Mặc Tức rốt cuộc đã biết được những gì đã gặp phải những gì —— Nhưng có lẽ do thần thức của y đã rối loạn, cảm giác mãnh liệt nhất của y lại chính là tủi thân như sóng triều.

Ta tin huynh.

Năm năm phản quốc, ba năm hồi hương.

Cố Mang bỗng nhiên hiểu được rõ ràng, qua nhiều năm như vậy, mình vẫn luôn chờ đợi câu này. Ngay cả nằm mơ y cũng khát khao có người nói với mình câu đó, chưa ai từng nói với y cả, chưa ai từng bố thí cho y ba chữ đó cả.

Mãi đến tận hôm nay.

Nhiều năm cuộc đời làm mật thám, cuối cùng vẫn quá mức đắng cay.

Nước mắt của Cố Mang lập tức lăn xuống, y nghẹn ngào như muốn nói gì đó, ngặt nỗi cổ họng toàn là máu, y không phát ra được tiếng nào, chỉ biết run rẩy mấp máy môi, lẳng lặng khóc ướt lem cả mặt.

Quen biết Cố Mang lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Mặc Tức thấy y khóc tức tưởi mà bất lực đến thế. Mặc Tức giơ bàn tay bê bết máu của mình, vuốt ve gương mặt của đối phương, hắn muốn lau nước mắt cho Cố Mang, nhưng lại vụng về càng lau càng bẩn thêm.

Nước mắt của Mặc Tức rơi lã chã không ngừng, ngón tay của hắn run bần bật, hắn vuốt ve gò má mềm mại mà buốt lạnh của Cố Mang, hắn không lau tiếp nữa. Hắn nhìn chăm chú vào Cố Mang, xung quanh có nhiều người như vậy, hắn lại chẳng muốn quan tâm chẳng muốn để ý bất cứ cái gì hết, hắn chỉ rũ hàng mi ướt đẫm, chỉ nhìn đau đáu vào một người. Không lâu sau, hắn khàn giọng mở miệng: “Sư huynh, xin lỗi, là ta bắt huynh chờ quá lâu.”

“Ta đến đưa huynh về nhà…”

Hắn bế Cố Mang lên, để Cố Mang choàng tay lên vai mình —— Đến lúc này Chu Hạc mới như tỉnh mộng quát lên cản hắn lại ——

“Hi Hòa quân!”

“…”

“Ngươi có biết Cố Mang là thí luyện thể mà Quân thượng khâm định hay không, y…”

Mặc Tức không để gã nói xong, mắt phượng thình lình ngước lên, hốc mắt đỏ như máu.

“Quân thượng khâm định cho y rất nhiều chuyện, có những chuyện chẳng ai hay biết cả. Bây giờ ta chỉ muốn biết lúc giao nhiệm vụ này cho ngươi, liệu Quân thượng có hổ thẹn với lòng.”

“Ngươi điên rồi sao? Ngươi có biết ngươi đang nói gì không!” Chu Hạc quay đầu giận dữ ra lệnh: “Cản hắn lại!”

Mặc Tức đã điên thật rồi. Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ giơ bàn tay còn bỏ trống, lòng bàn tay tỏa ra luồng sáng xanh mờ ảo. Giang Dạ Tuyết thấy vậy thì tái mặt: “Mặc Tức! Dừng lại!!”

Hắn làm sao chịu dừng.

Giữa hắn và sư huynh của hắn, thế mà đã cách trở tám năm.

Nếu hắn dễ dàng dừng bước, hắn làm sao đuổi kịp Cố Mang tám năm trước đeo tay nải nho nhỏ, cô độc đạp tiếng ca đi xa.

Mặc Tức nhắm mắt lại, quát một tiếng: “Thôn Thiên! Tới đây!!”

Một cơn gió lốc nổi lên, quyền trượng bất ngờ hiện hình trong lòng bàn tay, Mặc Tức cảm thấy ngực mình buốt đau như bị dao cứa nứt toác, có máu ứa ra từ khóe miệng của hắn —— Linh hạch của hắn bắt đầu nứt ra những khe nhỏ, mỗi tia thuật pháp đều gây nên tổn thương nặng nề khó có thể cứu vãn với cơ thể của hắn.

Ánh mắt bị hào quang rực rỡ của quyền trượng rọi sáng, Mặc Tức huy động linh lực, Thôn Thiên giãn thành quyền trượng hơn mười thước cao gấp bội con người, chuôi trắng đỉnh vàng khắc hoa văn thái dương, đá xanh khảm bên trong tỏa ánh sáng lóa mắt.

“Ầm” một tiếng rền vang!

Linh lực của Thôn Thiên trong trạng thái hoàn chỉnh gây chấn động mạnh mẽ, chỉ nhích một chút đã tuôn trào linh lực, có vài đệ tử yếu kém buộc phải quỳ một chân xuống đất.

“Hi Hòa quân…” Sắc mặt của Chu Hạc đã hết sức khó coi: “Ngươi có biết… đồng liêu tranh đấu, phóng thích thần võ, ngươi đã vi phạm quân luật không!”

“Tố cáo ta đi.” Hào quang của quyền trượng rọi sáng gương mặt anh tuấn mà tái nhợt nhưng quyết tuyệt lạ thường của Mặc Tức: “Ta chờ.”

Chu Hạc: “…”

Giang Dạ Tuyết: “… Mặc Tức…”

Thôn Thiên là thần võ đáng sợ có thể giết trăm vạn người trong một chiêu, dù rằng không ai tin Mặc Tức sẽ thật sự dùng nó đối phó với người của Trọng Hoa, nhưng quyền trượng hoàn chỉnh chói lọi này nằm trong tay hắn cũng đủ khiếp đảm rồi. Đừng nói là đài Tư Thuật, dù là Quân Cơ Thự tập hợp bao cao thủ cũng chẳng có ai dám bước ra cản hắn.

Mặc Tức lia mắt nhìn đám người e dè không dám tiến lên, ôm chặt Cố Mang đã hôn mê. Hắn dẫn theo Cố Mang, hai con người mang thương tích đầy mình tựa sát vào với nhau, chậm rãi rời khỏi địa ngục đẫm máu này.

Hết chương 124

Stormi: Chờ mãi mới đến giờ phút này lạy chúa tôi…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198
Tiến »