"Việc ngươi làm tộc trưởng, ta phản đối."
Âm thanh dửng dưng vang vọng khắp quảng trường tông từ. Bầu không khí vốn đang ồn ào náo nhiệt bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, thủ lĩnh các phương thế lực đến dự lễ đều trợn tròn mắt, khó mà tin nổi.
Họ không dám tin lại có kẻ dám nói ra những lời như vậy trong dịp này.
Kẻ nào mà phách lối đến thế?!
Đây là nghi thức nhậm chức tộc trưởng của gia tộc họ Hi. Tuy rằng hiện nay Hi Văn Võ sắp lâm chung, uy thế của họ Hi đã giảm sút, nhưng Hi Lệ - tân gia chủ này lại rất được Ngự Thú Linh Điện tin tưởng. Điểm này có thể thấy rõ qua việc Ngự Thú Linh Điện đã phái một vị điện chủ cảnh giới Vương đến dự lễ.
Có sự chống lưng của Ngự Thú Linh Điện - một trong những bá chủ tại Huyền Linh Thần Châu, dù Hi Văn Võ có ngã xuống, e rằng trong một thời gian tới cũng chẳng ai dám đụng đến râu hùm của họ Hi.
Cho nên, khi thấy có người xuất hiện vào lúc này, không những phá hỏng nghi thức nhậm chức của Hi Lệ mà còn công khai thốt lên câu "ta phản đối", tất cả đều cảm thấy vô cùng hoang đường.
Ngươi phản đối? Ngươi chê mộ tổ nhà mình đặt quá thẳng hay sao?
Lúc này, tại một góc quảng trường đang tĩnh mịch, đông đảo người của phân gia họ Hi cũng lộ vẻ bàng hoàng.
Thế nhưng trong số những người đang kinh ngạc đó, tại vị trí dẫn đầu, có vài người lại tỏ vẻ nghi hoặc.
Đó là một ông lão tóc hoa râm, tay chống gậy sắt, dáng người còng xuống, khuôn mặt già nua phủ đầy sương gió. Ông tên là Hi Tung, chính là gia chủ của phân gia.
Lúc này, Hi Tung quay đầu hỏi một người đàn ông trung niên cụt tay và một phụ nữ xinh đẹp đứng phía sau: "A Bân, cái tên mà Hi Lệ vừa gọi... là gì?"
Người đàn ông trung niên cụt tay ngập ngừng một lát, môi mấp máy: "Cha, hình như nó gọi là..."
"Là Thiền nhi!"
Người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh bỗng nhiên nước mắt tuôn rơi, bà xúc động nhìn bóng hình thanh tú trên quảng trường, run rẩy nói: "Là Thiền nhi, con bé đã trở về rồi!"
Lời bà vừa dứt, lập tức gây ra một phen náo động lớn trong đám người phân gia. Thế nhưng, nhiều người không hề vui mừng, ngược lại còn mặt cắt không còn giọt máu, toàn thân lạnh toát.
"Là Hi Thiền? Nó vậy mà thực sự dám trở về."
"Nó về thì thôi đi, sao lại dám đến phá hoại nghi thức nhậm chức của Hi Lệ? Với tính cách của Hi Lệ, sau chuyện này chẳng phải nó sẽ trả thù phân gia chúng ta gấp trăm lần sao?!"
"Xong rồi, xong rồi, phân gia chúng ta tiêu đời rồi."
"Ai, gia chủ, dù Hi Thiền là cháu gái của người, nhưng cũng không thể dung túng như vậy được. Năm đó nó trốn chạy hôn sự với Hi Lệ, hại phân gia chúng ta bị hắn chèn ép suốt bao năm, giờ lại xảy ra chuyện này, phân gia chúng ta còn sống sao nổi nữa?!"
"Đúng vậy."
"..."
Tiếng than khóc tuyệt vọng vang lên khắp nơi trong đám người phân gia, ai nấy đều run rẩy, mặt đầy sợ hãi.
Phân gia bị tông gia chèn ép suốt bao nhiêu năm, sớm đã hình thành nỗi sợ hãi ăn sâu vào xương tủy. Thêm vào đó, phong cách hành sự tàn độc bạo ngược của Hi Lệ khiến người phân gia ai nấy đều có bóng ma tâm lý cực lớn.
Vì thế trong chốc lát, đám người phân gia vì sợ hãi mà trở nên hỗn loạn.
"Tất cả im miệng!"
Hi Tung tay chống gậy sắt, mặt mày xanh mét, quát khẽ một tiếng, trấn áp toàn bộ tiếng ồn ào. Với tư cách là gia chủ phân gia, ông có uy vọng không nhỏ.
Tuy đã cưỡng ép trấn áp nỗi sợ của mọi người, nhưng nét già nua trên gương mặt Hi Tung lại càng đậm thêm một phần. Rõ ràng, ngay cả ông cũng cảm thấy lúng túng trước sự xuất hiện của Hi Thiền vào lúc này.
Ông hiểu rằng, sau chuyện này, cái ghế gia chủ phân gia của ông e là khó mà giữ vững, thậm chí nếu Hi Lệ trả thù, ngay cả thân già này cũng khó lòng chống đỡ.
"Cha, mọi chuyện đều bắt nguồn từ con. Nếu Hi Lệ sau này muốn trả thù, con sẽ tự sát trước mặt hắn, cầu xin hắn tha cho phân gia chúng ta." Người đàn ông trung niên cụt tay lộ vẻ cay đắng, nói nhỏ.
Thân hình già nua của Hi Tung run lên. Ông chỉ có mỗi đứa con trai là Hi Bân, từ nhỏ đã cưng chiều, cho nên năm đó khi biết hai vợ chồng họ cố tình đưa Hi Thiền đi, ông cũng không trách móc, chỉ lặng lẽ chịu đựng cơn giận dữ của Hi Lệ suốt bao năm qua.
Cuối cùng, ông thở dài thườn thượt. Có lẽ, đây chính là số mệnh.
"Thiền nhi xưa nay luôn lý trí, con bé đã trở về chắc chắn là có chỗ dựa, nó sẽ không mang tai họa đến cho mọi người đâu." Mẹ của Hi Thiền mặt trắng bệch, run rẩy nói.
Hi Tung cười khổ: "Hiện nay Hi Lệ rất được Ngự Thú Linh Điện tin tưởng, mà Ngự Thú Linh Điện lại thành lập "Ngự Thú Minh", bất kể là thực lực hay nội tình đều đã đạt đến thời kỳ đỉnh cao nhất kể từ khi thành lập. Chỗ dựa của Thiền nhi dù mạnh đến đâu, chẳng lẽ còn mạnh hơn cả Ngự Thú Minh sao?"
Vợ chồng Hi Bân không biết nói gì. Thực lực mạnh nhất phân gia là Hi Tung, nhưng cũng chỉ là một vị Cửu Phẩm Đỉnh Hầu đã cạn kiệt tiềm năng, trong mắt Ngự Thú Minh, thực sự chẳng khác nào sâu kiến.
"Thanh niên kia có lẽ chính là chỗ dựa của con bé. Tuy không biết hắn có thực lực hay lai lịch thế nào, nhưng lời hắn nói quá phách lối, điều này sẽ chọc giận hoàn toàn Hi Lệ." Ánh mắt Hi Tung đổ dồn về phía Lý Lạc bên cạnh Hi Thiền, nói.
"Ơ?"
Dứt lời, Hi Tung đột nhiên khẽ kêu lên, vì ông nhận ra một điểm bất thường.
Cùng với sự xuất hiện của thanh niên này, Hi Lệ vốn đang mặt mày dữ tợn, hung ác lại thay đổi sắc mặt kinh người. Cơn giận dữ trong mắt hắn đông cứng lại, hắn không hề lao lên ra tay như mọi người tưởng tượng, trái lại còn lùi lại hơn mười bước.
Dáng vẻ đó, giống như vừa nhìn thấy thứ gì đáng sợ lắm.
Ngay sau đó, mọi người nghe thấy từ miệng Hi Lệ phát ra tiếng kinh hô đầy hoảng sợ: "Ngươi, Lý Lạc?!"
"Lý Lạc? Đó là ai? Thế lực phương nào?"
Thủ lĩnh các phương thế lực đều lộ vẻ mơ hồ, rõ ràng cực kỳ xa lạ với cái tên này.
Trong vô số ánh mắt nghi hoặc đó, Lý Lạc nhìn Hi Lệ với vẻ ngạc nhiên. Rõ ràng đối phương không phải vì từng bại trận ở Thiên Kính Tháp mà sợ hãi hắn, dù sao thì Hi Lệ bây giờ cũng là Nhất Quan Vương, vượt xa trước kia. Cho nên, lý do khiến hắn kinh hãi đến vậy chắc chắn là vì Hi Lệ biết thực lực và thân phận hiện tại của hắn.
Dù sao thì kể từ khi xuất quan đến nay, chiến tích oai hùng của Lý Lạc chắc cũng đủ để các thế lực hàng đầu ở các Thần Châu biết đến. Họ Hi tuy chưa đạt đến tầng lớp này, nhưng có lẽ nhờ mối quan hệ với Ngự Thú Linh Điện nên đã nghe phong phanh.
Phía phân gia, Hi Tung cùng vợ chồng Hi Bân đều lộ vẻ kinh ngạc. Thanh niên xuất hiện cùng Thiền nhi kia, dù trông vô cùng trẻ tuổi nhưng dường như không tầm thường chút nào? Ngay cả kẻ hung ác như Hi Lệ cũng bị hắn dọa lùi bước.
Khi mọi người đều lộ vẻ nghi hoặc, trên quảng trường, bên cạnh Hi Lệ bỗng nhiên có một bóng người lóe lên. Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo bào màu tím đỏ, gương mặt sắc sảo, trên người tỏa ra áp lực vô cùng mạnh mẽ.
"Là điện chủ Chu Trạch của Ngự Thú Linh Điện!"
"Đây là một vị Song Quan Vương!"
"Đại nhân vật này đã xuất hiện, xem ra trò hề này sắp kết thúc rồi."
Các thế lực thầm thì bàn tán. Vị điện chủ Chu Trạch này vâng lệnh đại điện chủ Lâm Miểu của Ngự Thú Linh Điện đến dự lễ tại họ Hi, coi như là người có địa vị cao nhất tại đây. Sự xuất hiện của ông ta đại diện cho việc Ngự Thú Linh Điện đã ra tay.
Là một trong những bá chủ tại Huyền Linh Thần Châu, không ai dám đắc tội với họ.
Khi mọi người đang nghĩ như vậy, giây tiếp theo, họ kinh ngạc nhìn thấy vị điện chủ Chu Trạch vốn nổi tiếng mạnh mẽ kia lại lộ vẻ nghiêm trọng, chủ động chắp tay chào thanh niên kia, đồng thời giọng nói vang lên:
"Hóa ra là minh thủ Đông Vực Minh, mạch thủ Lý Thiên Vương nhất mạch, các hạ Thập Tướng Vương Lý Lạc."
"Quý khách đường xa đến đây, có chỗ nào tiếp đón không chu đáo, mong các hạ chớ trách."
Cảnh tượng này lập tức khiến thủ lĩnh các phương thế lực trên quảng trường đều lộ vẻ chấn động.
Còn tại phía phân gia họ Hi, đám người vốn đang náo động cũng lặng ngắt như tờ, Hi Tung cùng vợ chồng Hi Bân không kìm được mà trợn tròn mắt, hơi thở dần trở nên dồn dập.
Thanh niên trông vô cùng trẻ tuổi này, vậy mà có thể khiến vị điện chủ Chu Trạch đầy quyền uy của Ngự Thú Linh Điện phải chủ động cúi mình chào đón.
Đây là mặt mũi lớn đến nhường nào?