Tù Yêu

Lượt đọc: 5308 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 152
chỗ này của em thật nhạy cảm (h).

❊ ❊ ❊

Ghế sa lon tuy rất mềm mại, nhưng đột nhiên bị ném lên vẫn khiến Tang Vãn Cách giật mình. Cô theo bản năng ôm chặt cổ Hùng Thần Giai. Cái miệng nhỏ nhắn cũng chu lên, rất bất mãn hành vi thô lỗ của hắn. Đôi mắt long lanh mang theo chút bất đắc dĩ, lại có chút khinh bỉ nhìn bộ dáng của một bạn gấu nào đó đang gấp gáp. Cô ngồi xếp bằng hai chân ở trên ghế sa lon nhìn tay chân hắn hoảng loạn cởi quần áo, khuôn mặt nhỏ nhắn lặng lẽ nổi lên một tầng mây hồng.

Ưmh...Cô cư nhiên cũng có chút mong đợi a...

Động tác của Hùng Thần Giai không thể nói là không nhanh được. Hắn gần như là chỉ trong hai ba lượt liền có thể đem đồng phục công nhân cùng t shirt mặc bên trong lột sạch, quần cũng bị hắn đạp xuống. Sau đó, đầu tiên là khuôn mặt tươi cười một cái rồi nhanh chóng sốt ruột nhào tới.

Tang Vãn Cách bị hắn ép tới vừa muốn cười vừa muốn khóc. Hai cánh tay nhỏ bé chống đỡ ở trên lồng ngực cứng rắn của Hùng Thần Giai. Da thịt trơn nhẵn căng đầy tản ra khí nóng nồng nặc, vừa dịu dàng lại bá đạo, làm cho cô không thể rời bỏ. "Gấu..." Cô sờ sờ cơ ngực rắn chắc đang gần trong gang tấc. Cái miệng nhỏ nhắn lầm bầm kêu tên Hùng Thần Giai. Đầu ngón tay mảnh khảnh cũng vô tình di chuyển trên ngực hắn, thỉnh thoảng còn xẹt qua hai điểm màu đỏ sậm cứng rắn, làm Hùng Thần Giai kích tình khó nhịn mà rên rỉ. Cũng không biết là cô vô tình hay cố ý, cả người Tang Vãn Cách cũng ngả tới trước, rúc vào trong ngực Hùng Thần Giai. Khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại ở trên ngực hắn cọ qua cọ lại. Cánh môi ướt át sáng bóng không cẩn thận đụng phải đầu vú của hắn khiến cho Hùng Thần Giai phải giật mình một cái. Ngay lập tức, hắn lật người đổi sang thế chủ động. Đôi môi mỏng toét ra một nụ cười, sau đó chợt chiếm lấy cái miệng nhỏ nhắn của cô rồi dùng sức mà hôn lên. Hắn hôn cô cho đến khi hai cánh môi thật mỏng đã trở nên sưng đỏ ướt át mới thôi.

"Anh rất nhớ em, nhớ đến muốn chết rồi!" Hắn cúi đầu rít lên. Bàn tay to lớn bắt đầu trượt xuống từ từ dọc theo tấm lưng Tang Vãn Cách. Khi chạy dọc theo phần da thịt mịn màng sau lưng cô, hắn thuận tay kéo khóa kéo của y phục cô xuống. Móc áo ngực cũng bị hắn tháo ra. Tơ lụa chiffon mềm mại tựa như nước chảy từ trên người Tang Vãn Cách rơi xuống, lộ ra nửa người trên tựa như bạch ngọc quý giá. Dưới ánh mặt trời, vẻ mỹ lệ của cô càng thêm giống như nữ thần Venus.

"Ừ..." Tang Vãn Cách nhu nhu ưm, vô cùng phối hợp đưa ra hai cánh tay trắng để hắn dễ dàng cởi quần áo của mình. Mười ngón tay mảnh khảnh khẽ mở ra, dưới ánh mặt trời càng thêm sáng bóng, cô làm cho cặp mắt của Hùng Thần Giai cũng bốc hỏa.

Không giống với lúc thô lỗ tự cởi quần áo của mình, Hùng Thần Giai cầm y phục cùng áo lót của cô trên tay rồi thật cẩn thận đặt ở trên lưng ghế sofa. Sau đó hắn lại bắt đầu điên cuồng liều mạng. Bàn tay hắn bao trùm lên tấm lưng tinh tế mềm mại của Tang Vãn Cách, đôi môi bắt đầu chạy loạn ở trên người cô nhưng lại không dám mút ra vết đỏ, vì vậy không cam lòng oán trách: "Tại sao anh không thể lưu lại dấu vết ở trên người phụ nữ của mình chứ?" Có trời biết, hắn vô cùng muốn làm thế. Nếu như không phải sợ bị con hồ ly Trình Cảnh Khu kia phát hiện thì hắn đã làm lâu rồi.

Tang Vãn Cách nhẹ nhàng rên rỉ một tiếng. Da thịt tinh tế nhạy cảm đến cực hạn bị hắn tỉ mỉ cắn làm cả người cô cũng run run. Khuôn mặt nhỏ nhắn phủ lên một tầng ửng đỏ nhàn nhạt, sau đó mới ổn định tinh thần trả lời: "Ừ... Đừng lưu lại dấu vết ở nơi quá lộ liễu kẻo người khác nhìn thấy..." Bị Trình Cảnh Khu thấy, khẳng định lại nảy sinh rắc rối.

"Ừ!" Được lời này, Hùng Thần Giai giống như là trở nên hăng tiết vịt. Hắn cũng không hôn lên cái cổ cô nữa mà trực tiếp đem cả khuôn mặt chôn ở ngực Tang Vãn Cách. Râu hơi dài ở cằm của hắn cọ sát ở trên bầu vú non mềm của cô, chọc cho Tang Vãn Cách cười khanh khách lên tiếng. "Đừng, đừng có làm loạn! Thật là nhột

a!!" Điều này cũng không có gì đặc biệt, chỉ do bạn gấu nào đó thật không biết xấu hổ đột nhiên cắn lấy một đóa hồng, rồi lại còn dùng lực hít một hơi.

"Sẽ phải náo." Hùng Thần Giai buồn buồn nói, vẻ mặt rõ ràng cực kì khó chịu, "Chỉ cần nghĩ đến chút nữa anh phải đi về một mình anh liền mất hứng."

Nghe vậy, Tang Vãn Cách khẽ sửng sốt một chút, ngay sau đó đưa tay sờ lên gương mặt cương nghị mà thô lỗ của hắn. Hai bàn tay mịn màng của cô nâng đầu hắn lên. Đáng tiếc bạn gấu nào đó lại vội vàng cáu kỉnh, không muốn nhìn cô, "Vậy có phải bởi vì như thế nên anh không thấy vui, cho nên hiện tại anh cũng không nguyện ý cùng em ở cùng một chỗ luôn chứ gì? Vậy thì em sẽ đứng lên ngay là được rồi." Nói xong cô liền làm bộ muốn đứng dậy mặc quần áo, thế nhưng lại bị một Hùng Thần Giai cực kỳ tức giận lại đè xuống. Tròng mắt đen của hắn sắc bén như ánh dao lấp lánh nhìn chằm chằm cô. Thật lâu sau mới tốn hơi thừa lời nói: "Thật bản lãnh a, dám uy hiếp anh nữa à!" Nói xong hắn liền cúi đầu gặm lấy cái miệng thật là ướt át nhỏ nhắn của cô. Bàn tay sờ lên một bên vú mềm mại tỉ mỉ nắn bóp, đem đầu vú màu hồng nhạt chơi đùa đến mức lập tức đứng thẳng lên. Điều này làm cho hắn cũng nhịn không được nữa mà cúi đầu ngậm lấy.

"Gấu..." Tang Vãn Cách ôm lấy đầu của hắn, không biết là muốn đẩy ra, hay là muốn nghênh hợp. Hai chân trắng nõn bị hắn đè ở phía dưới không an phận khẽ giãy giụa, đầu ngón chân trắng như tuyết co lại, đầu gối cũng cong thành độ cong tuyệt mỹ mê người. Đôi môi đỏ mọng thỉnh thoảng thốt ra tiếng rên rỉ làm cho người ta không chịu được, và đồng thời cũng làm cho Hùng Thần Giai bộc phát hăng hái, hận không thể lập tức đè ngã cô ngay tại chỗ này mà trừng phạt. "Nhẹ, nhẹ một chút, có chút đau..." Hắn mút thật mạnh.

Hùng Thần Giai vội vàng buông ra nụ hoa trong miệng. Hắn nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn Cách lên hôn rồi lại hôn, liên tiếp nói xin lỗi: "Thật xin lỗi thật xin lỗi, rất đau sao?" Tròng mắt đen nhìn về phía một bên vú yêu kiều, thấy đỉnh núi vốn trắng nhạt đã biến thành đỏ tươi. Nếu so sánh với bên kia thì bên đây sưng to hơn rất nhiều. Hắn lập tức nghĩ đến chuyện trước đây không lâu hắn cũng nổi điên xém chút làm cô bị thương. Trong lòng tựa như có một con dao đang cứa vào tim, hắn đau lòng không thể tả.

Đôi môi mỏng lập tức hôn rồi lại hôn lên đầu vú nho nhỏ đáng thương: "Thật xin lỗi..." Mỗi một cái hôn hắn liền kèm theo một lời xin lỗi, nhưng những nụ hôn này chỉ lướt nhẹ như cánh bướm. Tang Vãn Cách không nhịn được run lên một cái lại một cái.

Cho đến khi hắn hôn đủ rồi mới ôm cô đứng dậy. Thân thể của phái nữ mềm mại tinh tế trong ngực hắn giống như một mỹ nhân ngư trần trụi, làm Hùng Thần Giai yêu thích không buông tay, bắt được một chỗ lại hôn một chỗ. Trong tròng mắt đen lóe lên tia lửa dục vọng, quả thật hắn có thể đem cả người Tang Vãn Cách thiêu đốt nuốt vào trong bụng không chừa một mảnh.

Đem công chúa của mình đổi tư thế rồi đặt lên trên ghế sa lon, Hùng Thần Giai đưa thân mình vào giữa hai chân cô. Bàn tay dài lướt qua làn da thịt mềm mại của Tang Vãn Cách, từ phần lưng trượt đến cái mông nhỏ rất tròn lại co dãn. Sau đó len vào khe mông non mềm, tay hắn dọc theo khe hở vẽ thành vòng tròn.

Tang Vãn Cách chợt run lên một cái. Cô vội vàng đưa tay ra bắt lấy cánh tay tráng kiện của Hùng Thần Giai. Trên khuôn mặt xinh đẹp là một mảnh mây hồng, Hùng Thần Giai ngoan ngoãn cho cô đè tay hắn lại, gương mặt vô tội: "Em còn chưa đủ ướt, nếu bây giờ đi vào em sẽ kêu đau."

"Này, vậy anh cũng không thể, không thể ——" Tang Vãn Cách lắp bắp thật lâu cũng không nói ra được. Sao hắn có thể đụng vào chỗ đó chứ!

Hùng Thần Giai lộ ra gương mặt vô tội: "Không thể như thế nào?" Ngón trỏ thô ráp lại bắt đầu từ từ đi dọc theo khe hẹp mất hồn kia mà làm việc, xoa bóp một hạt trân châu nhỏ màu hồng, "Không thể đụng vào nơi này sao?" Tiếp tục đi xuống, lướt qua hoa huyệt nhỏ nhắn thần bí, đụng vào lỗ đít nhỏ thủy chung vô cùng thẹn thùng, "Còn nơi này thì sao?"

"A ——" Tang Vãn Cách theo bản năng thét chói tai ra tiếng. Ngay sau đó, ý thức được mình đang ở trong phòng làm việc của Trình Cảnh Khu, cô lập tức đưa tay che miệng của mình lại. Cặp mắt long lanh trừng mắt nhìn một bạn đầu gấu vô sỉ nào đó một cái."Hùng, Thần, Giai!" Hắn đúng là được voi đòi tiên a!

"Trong này của em rất nhạy cảm, đụng một cái liền ra rất nhiều nước, có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian." Hắn cũng rất bất đắc dĩ, ai bảo thời gian của bọn họ không được nhiều lắm cơ chứ?

Tang Vãn Cách bị hắn nói liền nghẹn lại, một câu cũng không nói nên lời. Lúc trước là cô đồng ý yêu cầu của hắn. Thời gian thì lại có hạn, hắn kìm nén cũng đã lâu, không cho hắn lấy hắn nhất định sẽ nổi điên mất. "Vậy... Vậy anh cũng phải nói với em một tiếng trước chứ!" Nói xong lời này cô lập tức hối hận, quả nhiên, cặp mắt bạn gấu nào đó liền sáng lên, "Vậy giờ anh đã nói, có thể rồi chứ?"

Tác giả lời nói: thật ra thì ta đây không thích ngọc thụ Hậu Đình Hoa ~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm

Truyện bạn đang đọc dở dang