Tù Yêu

Lượt đọc: 5300 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »
Chương 145
báo trước.

❊ ❊ ❊

Đem y phục đã chọn giao cho nhân viên phục vụ, nhờ bọn họ chuyển phát đến nhà,sau đó Trình Cảnh Khu dẫn Tang Vãn Cách đến siêu thị. Vừa nhìn liền biết loại địa phương này hắn chưa từng tới, nào có người mặc Armani để đi dạo siêu thị chứ? Nếu như không phải muốn cùng Tang Vãn Cách kéo ngắn khoảng cách hơn thì Trình Cảnh Khu tuyệt đối sẽ không làm chuyện như vậy bôi nhọ thân phận thiên kiêu chi tử của hắn đâu.

Tang Vãn Cách vô tâm với hắn, đương nhiên không muốn dây dưa nhiều, cô muốn cự tuyệt thẳng, nhưng cô lại không có cái kiên quyết này —— mặc dù nội tâm kiên định, nhưng mà khi đối mặt Trình Cảnh Khu cái đại BOSS này, tinh thần cùng sức phản kháng của cô đều là lẻ tẻ. Qua loa chọn chút thức ăn tươi, Trình Cảnh Khu hiếm khi lộ ra mấy phần thần sắc vui vẻ sau khi mua xong lại mang cô trở về, nhưng vẫn không có về nhà của cô.

Dừng lại bữa ăn tối làm Tang Vãn Cách bị kinh tâm động phách, cô quả thật giống như là mất hồn cầm dao thái, rửa rau, mở bếp,bắt nồi lên... Vô ý thức làm những động tác này, đầu óc trống rỗng, cái gì cũng không phản ứng kịp.

Cô không yên lòng, nhưng còn Trình Cảnh Khu từ đầu đến cuối vẫn dù bận vẫn ung dung ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách uống trà. Hắn thật không giống như là người đàn ông đến tuổi lập gia đình, những loại đàn ông cở tuổi đó hoặc là trêu hoa ghẹo nguyệt theo đuổi hưởng lạc, hoặc là vì sự nghiệp phấn đấu quên mình cố gắng không ngừng, nhưng hắn thì khác biệt.

So sánh với những người đàn ông đủ loại kiểu dáng kỳ kỳ quái quái trên xã hội ngày nay, hắn có thể được xưng tụng là thánh nhân luôn ấy chứ. Không phải là hắn không từng hoang đường qua, nhưng sau khi hoang đường qua đi, hắn liền lập tức sửa đổi theo lời nói của mình.

Bảy năm, hắn thủy chung không gần nữ sắc, cũng không có bất kỳ xì căng đan tình ái nào, không có ai biết tại sao, bên ngoài người ta vẫn đồn đãi hắn hắn quay lại, nhưng cho tới bây giờ không ai lấy ra được chứng cớ, mà Trình Cảnh Khu cũng không phát biểu bất kỳ sự trở lại nào.

Hắn giống như là một áng mây nhìn xem thì thấy ấm áp nhưng trên thực tế lại với không tới cũng sờ không được, người ta nhìn thấy hắn nhu tình tựa như mây trôi nước chảy nho nhã, nhưng có ai hiểu được trong lòng hắn có đủ loại chấp niệm và muôn vàn cực đoan chứ?

Tựa như hiện tại, hắn yêu cô gái ở trong phòng bếp nấu ăn cho hắn, làm như không chút để ý, mặc dù hắn có thể cảm nhận được cô đang rất bối rối lo sợ, nhưng hắn thủy chung cũng vẫn không nhúc nhích, giống như cái gì cũng không biết mà an ổn bình tĩnh uống nước trà —— Trình Cảnh Khu chưa bao giờ đụng bất kỳ thức uống nào khác, ngoại trừ nước lọc cùng trà.

Hàng mi dày rậm chậm rãi chớp mấy cái, bàn tay thon dài đẹp mắt đặt ly trà để xuống, đáy mắt Trình Cảnh Khu lộ ra ý vị không biết tên, có chút giống như đập nồi chìm thuyền, lại càng giống như là tử chiến đến cùng.

Hắn sống ba mươi năm, thật đúng là chưa sợ qua cái gì, cho dù năm đó hắn làm Tang Vãn Cách ngây thơ bị một câu nói của hắn tổn thương, rồi bắt đầu xa lánh hắn, hắn cũng chưa từng hốt hoảng như vậy.

Con người thật ra là một loại loài động vật kỳ quái, khi đó Trình Cảnh Khu cực kì quyết tâm và tự tin, hoàn toàn không tin sẽ có một ngày Tang Vãn Cách sẽ đem yêu thích cô dành cho hắn lấy lại, trong lòng hắn, Tang Vãn Cách chính là thuộc về hắn, ai cũng không thể giành, mà cũng không có ai giành được cô.

Nhưng trời có mây gió bất ngờ, người tính không bằng trời tính?

Hắn cuối cùng nhìn lầm. Bảo bối hắn vẫn nâng ở lòng bàn tay bị người khác cưỡng gian, nhốt, thậm chí trong ba tháng hắn cũng không thể gặp cô một lần.

Mà khi tự hắn biết chuyện này trong nháy mắt đó, Trình Cảnh Khu thật có cảm giác toàn bộ máu từ lòng bàn chân đến đầu đỉnh cũng trở nên lạnh như băng lạnh, lạnh, cực kì lạnh, lạnh đến tận xương.

Tang Vãn Cách cuối cùng không còn thuộc về hắn nữa.

Bảy năm qua hắn một mực cẩn thận từng chút tránh cô, chưa bao giờ nói lại chuyện năm đó, hắn tự cho như vậy chính là săn sóc, hắn cho là Tang Vãn Cách trốn tránh là bởi vì hắn. Người quá mức tự tin quả thật là không tốt, hắn còn sống sờ sờ mà đem người mình thương dâng hai tay tặng cho người ta, đưa đến ngực một người đàn ông khác.

Bảy năm trước là sai lầm, bảy năm sau một người luôn luôn tự xưng là làm việc tuyệt không sai sót như hắn cư nhiên ngay cả bản thân cũng không dám nắm chắc phần thắng trong tay!

Chỉ mới vài tháng, trái tim của Tang Vãn Cách liền luân hãm cho cái tên tội phạm cường gian kia!

Người đàn ông đó...

Trình Cảnh Khu lại nâng chung trà lên, khí nóng bốc hơi từ từ tràn ngập tỏa ra, che kín cặp mắt đen dịu dàng, ai cũng không nhìn ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Làm sai thì phải sửa lại cho đúng, tất cả đều sẽ về lại quỹ đạo mà hắn muốn thôi.

Tang Vãn Cách từ phòng bếp đi ra, phòng bếp bày trí theo phong cách Châu Âu mới tinh, đồ làm bếp đầy đủ mọi thứ, nguyên liệu cũng không thiếu, nhưng lần đầu tiên ở trong nhà Trình Cảnh Khu nấu cơm, trong lòng cô khó tránh khỏi lo lắng.

Bày thức ăn đến trên bàn, cô khẽ nói: "Có thể ăn cơm rồi."

Sau đó vừa để bát đũa vừa nhìn Trình Cảnh Khu từ từ đặt ly trà xuống đi tới, trong lòng lại không khỏi tự chủ nhớ tới bạn đầu gấu nào đó thô lỗ rồi lại cực kì dịu dàng. Đây chính là trong mắt người tình hóa Tây Thi sao?

Tại sao cô lại cảm thấy Gấu lại đáng yêu và đẹp trai hơn cả Trình Cảnh Khu? Chẳng lẽ vì Gấu luôn giành nấu thay cho cô, cô cũng có nấu nhưng tuyệt đối phải liên tục yêu cầu hắn mới đồng ý, hơn nữa còn nhất định phải làm trợ thủ cho cô mới được. Về phần bày bát đũa, rửa rau gì đó... Vĩnh viễn không tới phiên cô làm. Thật lòng yêu một người, đều là như thế sao..... Chân mày tinh tế khẽ cau vẹo, Tang Vãn Cách có chút ngẩn ngơ, là cái đạo lý này sao?

Trình Cảnh Khu đi tới trước kéo ghế giúp cô, sau đó mới ngồi xuống —— đây là phong độ lịch sự trời sanh của hắn, hai ông bà Trình gia đều không phải là người tinh tế, nhưng sinh con trai lại nổi danh hoàn mỹ.

Tang Vãn Cách có chút thấp thỏm, nhưng vẫn xới chén cơm để vào trước mặt Trình Cảnh Khu.

Tròng mắt đen nhàn nhạt xẹt qua mấy món ăn ngon mắt trên bàn, bàn tay thon dài đẹp mắt cầm chiếc đũa lên, gắp lên một chút súp lơ đưa vào trong miệng, nhai hai cái, sau đó nuốt vào. Trong lúc đóTang Vãn Cách vẫn rất khẩn trương, bị bạn đầu gấu không kén ăn nào đó truyền nhiễm đã lâu, nên cô đã quên trong mấy món không thích ăn của Trình Cảnh Khu có súp lơ rồi!

Nhưng Trình Cảnh Khu cũng không nói gì, chỉ là lại gắp lên một miếng súp lơ nữa, vì vậy, ánh mắt Tang Vãn Cách kinh ngạc, một dĩa rau xanh xào súp lơ bị hắn từ từ ăn sạch sẽ. Hắn ăn cái gì cũng vô cùng ưu nhã, giống như Quý tộc, chầm rãi nhai kỹ nuốt chậm, cho đến khi đem dĩa ăn thấy đáy, mới ngẩng mặt lên, tròng mắt đen nổi lên nụ cười nhàn nhạt:

"Chúng ta thế này thật giống như em đã gả cho anh rồi vậy, về sau chờ chúng ta có em bé, bọn chúng nhất định sẽ rất yêu tài nấu nướng của em."

Tang Vãn Cách trừng mắt nhìn, có chút ngu, một hồi lâu mới lắp bắp hỏi: "... Anh... Anh không phải phải không thích ăn súp lơ sao?"

Trong tròng mắt đen ẩn chứa nụ cười bộc phát rõ ràng ra ngoài: "Tiểu Cách làm cho anh ăn, cho dù không thích, anh cũng nhất định ăn sạch sẽ. Hơn nữa, kén ăn cũng không phải thói quen tốt, không phải sao?"

Lông mi thật dài chơm chớp, Tang Vãn Cách thật không hiểu Trình Cảnh Khu đang suy nghĩ gì: "Đúng là không sai... Nhưng mà..."

Người khác không kén ăn rất bình thường,nhưng Trình Cảnh Khu không bắt bẻ cũng không bình thường nha! Hắn là đại nhân vật cao cao tại thượng, đối với ăn mặc dùng đều hết sức cầu kì, cái này mới phù hợp hình tượng của hắn trong đáy lòng cô! Hơn nữa, đã nhiều năm như vậy, hắn cũng chưa từng nói mấy câu không cần cầu kì gì đó, tại sao hôm nay lại đột nhiên lại nói như vậy?

Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Tang Vãn Cách tràn đầy thần sắc kinh ngạc, Trình Cảnh Khu khẽ mỉm cười:

"Nhanh ăn cơm đi, ăn xong còn phải thu dọn một chút mới được. Mặc dù cuối tuần đều có người làm quét dọn qua, nhưng còn y phục cái gì đó, còn cần phải sắp xếp lại."

Bị ánh mắt như thế nhìn mình, Tang Vãn Cách cảm thấy kỳ quái, lại không nói chuyện, chỉ là đáp một tiếng, sau đó liền ngồi xuống.

Hai người nhìn nhau chẳng nói gì, chỉ có đau khổ liều mạng vùi đầu ăn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của lệ ưu đàm