Sáng sớm, Trần Thái Nhất vừa có chút tri giác, đã cảm thấy có một mỹ nữ thơm tho, đang dùng ngón tay ấm áp vuốt ve gò má mình.
Cảm giác đó dễ chịu vô cùng, Trần Thái Nhất căn bản không cần biết là ai đang dịu dàng đối đãi với mình, lúc này hắn vô cùng tận hưởng sự vuốt ve này.
Rất nhanh Trần Thái Nhất mở mắt ra, lén nhìn người phụ nữ bên cạnh.
Trong phòng đã là ban ngày, ánh sáng cũng rất đầy đủ, nhưng Trần Thái Nhất không cảm thấy chói mắt.
Sau khi nhìn thấy thiếu nữ tóc bạc đang ngồi bên giường dịu dàng nhìn mình, Trần Thái Nhất vui vẻ nhắm mắt lại.
Ngự Linh dùng tay tiếp tục sờ lên mặt Trần Thái Nhất, cưng chiều nói: "Mau dậy đi, hôm nay không phải con muốn về sao, ăn cơm xong hãy lên đường."
Trần Thái Nhất không muốn đi nữa, "Con không đi nữa, con muốn ở lại đây bồi mẹ."
Ngự Linh có chút không hiểu nổi suy nghĩ của Trần Thái Nhất, nói: "Con chịu ở lại đương nhiên là tốt, hôm qua không phải còn muốn về sao? Sao lại đổi ý? Là vì người đàn bà đó?"
Trần Thái Nhất rất ngượng ngùng nói: "Không phải, không phải Sương Tuyết Phi, là con muốn ở lại giúp mẹ!"
Phát hiện rồi! Trần Thái Nhất cuối cùng đã phát hiện ra ai mới là người chị thực sự rồi!!
Thực ra trong lòng thích không phải là người chị lớn gì, sự trống rỗng trong lòng mình cũng không phải người chị lớn nào có thể lấp đầy.
Thứ mà nội tâm thực sự khao khát, là hình thái cuối cùng của người chị dịu dàng: Đại Tỷ Tỷ MAX!
Là một người mẹ tràn đầy tình mẫu tử, tràn đầy bao dung, mãi mãi như Đức Mẹ bao dung, lại chỉ yêu thương mình, sẽ không thất vọng về mình, cũng sẽ không chia sẻ tình yêu này cho những người thân khác, không già đi, không lộ ra mặt thế tục keo kiệt tầm thường.
Cho dù là mẹ ruột, cũng sẽ vì quan hệ nhân tế và tuổi tác mà dần thay đổi.
Nhưng Ngự Linh trước mắt thì khác, Trần Thái Nhất phát hiện dường như mình đã trải qua rất rất nhiều, nhưng một ngày nào đó bỗng nhiên mở mắt ra, phát hiện người chị lớn mà mình cả đời khổ sở truy cầu, lại chính là người đã sớm bầu bạn với mình, luôn luôn bảo vệ mình bên cạnh!
Lúc này trong mắt hắn, đầy ắp sự yêu thích và ngọt ngào.
Ngự Linh không biết Trần Thái Nhất lại có cảm ngộ nhân sinh lung tung rối rắm, thấy hắn chịu ở lại giúp mình, liền lộ ra nụ cười mãn nguyện.
"Được, tiếp theo cũng không có việc gì, cứ ở đây yên tâm vui chơi là được."
Ngự Linh biết Trần Thái Nhất thích mỹ nữ, ngược lại không hứng thú với pháp bảo và mỹ thực mỹ tửu, cũng không thích ngao du sơn thủy.
"Thích mỹ nữ nào, mời vào phòng muốn làm gì thì làm, những chuyện này không cần ta dạy, nếu gặp kẻ không chịu, nói với ta một tiếng, ta sẽ để nàng ngoan ngoãn."
Trần Thái Nhất ngượng ngùng nói: "Không cần, con ở bên cạnh a mụ là được rồi, mấy nữ nhân bên ngoài làm sao có a mụ con đẹp! A mụ đối với con tốt nhất ~"
Ngự Linh căn bản không phân biệt Trần Thái Nhất nói thật hay giả, lúc này nàng bị Trần Thái Nhất dỗ dành liền hài lòng mãn nguyện.
"Cho con chút thưởng nhỏ." Ngự Linh đưa ngón tay ra, đặt ngón tay đẹp đẽ ấm áp chạm lên môi Trần Thái Nhất.
Trần Thái Nhất mở miệng ra, ngậm lấy ngón tay của Ngự Linh.
Ngón tay thơm tho truyền vào linh lực vô cùng tinh khiết, Trần Thái Nhất hấp thu được linh dịch phẩm chất cực cao!
Bất quá so sán với linh lực tiến vào thân thể mình, Trần Thái Nhất vẫn thích hành vi thân mật không tì vết này hơn.
Trần Thái Nhất chớp chớp mắt nhìn Ngự Linh, phát hiện Ngự Linh khác với mấy mỹ nữ nhìn mình, không phải thái độ xem mình như là vấn đề.
Nhiều mỹ nữ khi nhìn mình, nghĩ đều là làm sao để thu hoạch.
Ngự Linh không giống, nàng nhìn mình, là loại ánh mắt và tình ý muốn hiến dâng, muốn cho mình nhiều hơn.
Trần Thái Nhất rất nhanh không ăn nữa, hai tay túm chăn lên che kín miệng và mũi, giống như một cậu bé ốm đau, ngoan ngoãn nhìn a mụ bên cạnh.
Ngự Linh kiếp này bản thể là linh sâm ngàn năm, vốn là đại lão Tiên giới, lại tu hành bí thuật.
Chỉ vài giây đồng hồ, linh lực cho Trần Thái Nhất đã khiến hắn đạt tới Kim Đan hậu kỳ, khoảng cách tới Nguyên Anh chỉ là vấn đề thời gian.
Nếu không phải Trần Thái Nhất bị Xã Tắc vây khốn, thực lực tăng lên tuyệt đối không chỉ có chút này.
Ngự Linh nhìn hành vi trẻ con này của Trần Thái Nhất, "Vẫn đoán không ra con đang nghĩ gì, bất quá như vậy cũng tốt, con sớm đã nói muốn cưới tám bà vợ, bây giờ cũng gần xong rồi."
Bạch Hồng Trang, Phong Linh Lung, Kiều Trinh, Kiều Thanh, Hoàng Uyển Trinh, Quỳ Văn Cơ, Thi Tiểu Quang.
Trần Thái Nhất tính toán số lượng, lại ngượng ngùng gật đầu, "Ừm, không gấp."
Ngự Linh thấy Trần Thái Nhất nói vậy, liền không biết rốt cuộc Trần Thái Nhất thích cái gì.
Nếu thích mỹ nữ, thì cứ thay phiên nhau sưu tập mỹ nữ cho hắn vui vẻ là được.
Bây giờ nhìn thì có vẻ thực sự không thích, vậy thì sở thích còn lại chẳng phải chỉ có ở ruộng đồng chơi bùn sao?
Ngự Linh bất đắc dĩ nói: "Sao thế, mỹ nhân ở đây không vừa ý con? Vậy giữ lại cũng vô dụng."
Trần Thái Nhất lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, "Không có, nhưng con thích ở cùng mẹ hơn ~"
Ngự Linh mỉm cười, "Vậy ta sẽ bồi con thêm một thời gian, chuyện bây giờ cần làm cũng không gấp."
Trần Thái Nhất ngoan ngoãn thỏa mãn nói: "Ừm ~"
Đúng lúc này ngoài cửa có người bước tới, Ngự Linh cũng không để ý chuyện này, cửa phòng nhanh chóng tự động mở ra.
Sương Tuyết Phi bước vào, vừa vào đã ngửi thấy mùi hương kỳ lạ, đồng thời phát giác sự tồn tại của một vị quý khách.
Rất nhanh Sương Tuyết Phi không dám tiếp tục nữa, mà ở gian phòng khách nơi cửa vào cung kính nói: "Sương Tuyết Phi đến thỉnh an đại vương, không biết đại vương hiện tại có tiện không?"
"Qua đây." Lời nói của Ngự Linh, truyền vào trong đầu Sương Tuyết Phi.
Sương Tuyết Phi như lâm đại địch, căng thẳng bước vào phòng ngủ của Trần Thái Nhất.
Vào rồi liền nhìn thấy vị tiên nhân chuyển thế trong truyền thuyết!
Tóc bạc, mắt đỏ, làn da như tuyết, khí chất vô thượng cao quý uy nghiêm!
"Bái kiến đại vương, bái kiến Ngự Linh đại nhân!"
Ngự Linh nhàn nhạt nói: "Ta vừa từ Hoàng Linh Tiên Cung trở về, nơi đó đã bị ta hủy diệt, gà chó không tha."
Sương Tuyết Phi trong lòng chấn động, nhưng rất nhanh cúi đầu nói: "Nếu đây là thiên mệnh, vậy cũng là chuyện bất đắc dĩ."
Trần Thái Nhất nhớ tới chuyện mình từng đáp ứng phải bảo toàn Hoàng Linh Cung, bất quá thấy Sương Tuyết Phi rất nhanh đã tiếp nhận, liền cũng không thêm chuyện.
Huống hồ tối hôm qua lúc đó, nếu mình không đáp ứng, chẳng phải nàng ta sẽ cùng mình tan cửa nát nhà sao?
Trần Thái Nhất nghĩ tới đây liền cho rằng không phải vấn đề của mình, dù sao đắc tội thì đắc tội, hai bên vốn dĩ không phải bằng hữu.
Ngự Linh lộ ra nụ cười khinh miệt, "Vốn muốn giữ ngươi lại, dù sao cũng là đệ nhất mỹ nhân của Trạch Quốc Giang Hồ, bất quá đại vương không thích ngươi cho lắm, cũng không cần thiết phải là ngươi không được."
Sương Tuyết Phi nhíu mày suy nghĩ được mất, nàng không tin Trần Thái Nhất không thích nàng.
Lúc này chỉ hơi suy nghĩ, liền cho rằng đây là một người hát mặt đỏ, một người hát mặt trắng.
Sương Tuyết Phi cho rằng: Ngự Linh này đa phần là ghen tị với dung mạo của ta, sợ rằng Trần Thái Nhất kia quản không nổi ta, cho nên cố ý làm ta khó coi.
Bất quá không sao, Trần Thái Nhất nhất định sẽ nói đỡ cho ta!