Chớp mắt hạ sát mười cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong, sức chiến đấu của Sở Vân Phàm bùng nổ đến cực hạn, vượt quá sức tưởng tượng của tất cả mọi người.
Đây chính là chiến trường Tu La!
Bất kể là Giang gia, Hoàng gia, hay Ngụy gia cùng đám cao thủ Hải tộc, lúc này đều kinh hồn bạt vía.
Những kẻ này đều là những tay lão luyện, kinh qua vô số trận chiến, đối đầu với vô số cường địch, nhưng so với Sở Vân Phàm lúc này, quả thực không đáng nhắc đến.
Số lượng trước mặt Sở Vân Phàm đã hoàn toàn mất đi ý nghĩa.
Tuy rằng Sở Vân Phàm còn chưa bước vào cảnh giới Sinh Sôi Thần Thông, nhưng đổi với bọn chúng mà nói, cũng chăng có gì khác biệt.
Bọn chúng nhanh chóng phản ứng lại, phải báo cho Giang Chiến Vương và những cao thủ đang trùng kích Chiến Tranh Cổ Thụ biết, Sở Vân Phàm đã xông đến.
Giang gia, Ngụy gia, và Hải tộc gần như đồng thời nhận được tin tức, ban đầu, bọn họ đều không tin. Làm sao có thể có người một mình đột phá vòng phong tỏa của bọn họ?
Nhưng khi quay đầu lại, họ thấy một bóng người tay cầm Hắc Côn, khí thế như chẻ tre mà đến. Bất kể là tán tu hay chiến linh biến hóa từ Chiến Tranh Cổ Thụ, đều không phải đối thủ của Sở Vân Phàm.
Hắn cứ thế xông thẳng đến, việc mà bọn họ phải tập trung mọi lực lượng mới làm được, Sở Vân Phàm lại một mình hoàn thành.
“Ngăn hắn lại!"
Cao thủ các nhà gần như lập tức phản ứng. Giang Chiến Vương, cao thủ hàng đầu của Ngụy gia, cùng với vị cao thủ đáng sợ của Biển Sâu Cá Voi nhất tộc, ba người không chút do dự, liều chết xông lên phía trước, xem ai có thể cướp được đại dược trước.
Ba nhà hỗn chiến vốn đã đủ loạn, bọn họ không thể để thêm một người gia nhập.
"Là ngươi? Đến đúng lúc lắm!"
Ngụy Tử Hùng cười ha hả. Hắn thấy Sở Vân Phàm không kinh sợ mà còn lấy làm mừng. Bị Sở Vân Phàm trốn thoát là nỗi sỉ nhục lớn nhất của hắn. Hiện tại, thực lực hắn đã tăng tiến vượt bậc, bước vào Tiên Thiên đỉnh cao, tự nhiên không còn gì phải sợ.
Trong thời gian ngắn ngủi các nhà cao thủ đạt thành thỏa thuận ngầm, liên thủ phong tỏa Sở Vân Phàm, thì hắn cũng đã xông tới sát trước mặt bọn họ.
Một đường chém giết, Sở Vân Phàm tựa như đi dạo nhàn nhã, hô hấp cũng không hề hỗn loạn.
"Chết đi cho ta!"
Ngụy Tử Hùng rít gào, xông lên trước, dẫn đầu cao thủ Ngụy gia tấn công.
"Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!"
Sở Vân Phàm vẫn là bốn chữ này, toàn bộ khí thế đã bùng nổ đến cực hạn.
"Ngươi cho rằng ngươi là ai? Cao thủ Thần Thông cảnh?" Ngụy Tử Hùng tức giận rít gào, vận chuyển vật chất Nhiếp Tuyền, một quyền đánh về phía Sở Vân Phàm.
Quyền này của hắn tung ra, toàn bộ nắm đấm dường như bốc cháy rừng rực, hóa thành một con Ô Nha huyết sắc khổng lồ.
"Huyết Nha Quyền!"
Đó là một môn truyền thừa hắn vô tình có được, đồng thời cũng là một môn quyền pháp cực kỳ kinh người và cường đại.
Toàn bộ không khí bị xé toạc, huyết nha cắn nuốt tất cả.
"Không biết tự lượng sức mình!"
Sở Vân Phàm hờ hững thốt ra bốn chữ này, rồi múa trường côn trong tay. Lúc này, Ngụy Tử Hùng cuối cùng cũng được chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng mà những cao thủ chặn đường Sở Vân Phàm trước đó đã trải qua.
Chỉ là múa lên thôi, đã hình thành một cơn lốc cuồng triều kinh thiên động địa.
"Oành!"
Trường côn giáng xuống, một côn đánh tan Huyết Nha, rồi thế đi không giảm, nện vào nắm đấm của Nguy Tử Hùng.
"A!"
Ngụy Tử Hùng hét thảm, liên tiếp lùi về phía sau. Cả cánh tay hắn nổ tung giữa không trung, hóa thành mưa máu.
Hắn điên cuồng bỏ chạy. Một đòn đã bị trọng thương, đây là chuyện chưa từng xảy ra. Hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại yếu ớt đến vậy.
"Không đỡ nổi một đòn!"
Sở Vân Phàm cười lạnh nhìn Ngụy Tử Hùng. Ngụy Tử Hùng có lẽ không biết hắn là ai, nhưng hắn vẫn nhớ như in cái bẫy mà Ngụy Tử Hùng đã giăng ra để giết hắn. Nếu không có cái bẫy đó, sẽ không có chuyện Giang gia sử dụng đạn hạt nhân, khiến hắn phải mai danh ẩn tích, tạm thời lánh nạn.
Bây giờ, có thể nói là thù mới hận cũ cùng tính một lượt.
"Giờ mới muốn chạy, không phải là đã quá muộn sao?"
Sở Vân Phàm cười lớn, Thiên Tiên Cửu Biến phát động, thân hình lóe lên vài cái, đã đuổi kịp Ngụy Tử Hùng.
"Phong Ma Tam Vấn!"
Sở Vân Phàm hét lớn, một côn quét ngang, mang theo khí thế khủng bố dường như muốn hủy diệt cả thiên hạ.
"Oành!"
Ngụy Tử Hùng kêu thảm một tiếng, trúng đòn, thân thể bay ngược ra ngoài. Lần này, hắn bị đánh vỡ ngũ tạng lục phủ, tắt thở ngay tại chỗ.
Phong Ma Tam Vấn, ba chiêu trùng điệp, uy lực vô song, nhưng Sở Vân Phàm chỉ dùng một chiêu, Ngụy Tử Hùng đã không trụ được, chết thảm tại chỗ.
Suy cho cùng, Ngụy Tử Hùng tuy rằng đã bộc phát toàn bộ tiềm lực, bước vào Tiên Thiên đỉnh cao, nhưng thời gian vẫn còn ngắn ngủi. Đối mặt với những Tiên Thiên đỉnh cao bình thường, không có vấn đề gì, nhưng đối mặt với quái thai như Sở Vân Phàm, lại chẳng là gì cả.
Đối với Sở Vân Phàm, đó là chuyện tất yếu, nhưng đối với những người khác, lại phảng phất như gặp ma.
Dù thế nào đi nữa, đó cũng là một cao thủ Tiên Thiên đỉnh cao, lại bị Sở Vân Phàm tùy tiện đánh giết.
Người của Ngụy gia đỏ mắt. Ngụy gia từ khi giáng lâm đến nay, chưa từng chịu thiệt thòi lớn đến vậy.
Một thiếu chủ có hy vọng bước vào cảnh giới Sinh Sôi Thần Thông ngã xuống, tổn thất này đủ để kinh động gia tộc.
"Giết hắn đi, tuyệt đối không thể để hắn sống tiếp!"
Những cao thủ Ngụy gia sau khi kinh ngạc tột độ, hầu như phát điên, lao về phía Sở Vân Phàm.
Nhưng trước bọn họ, cao thủ Giang gia đã giành trước một bước, người dẫn đầu là Đại trưởng lão Giang Kinh.
Trước đây, trong trận chiến Sở Vân Phàm xông vào Giang gia, Giang Kinh bị hắn đánh phế một quyền, sau đó được Giang gia cứu chữa.
So với hơn hai năm trước, tu vi của Giang Kinh không có gì thay đổi. Đến tuổi này của ông ta, tu vi trì trệ là chuyện bình thường. Nhưng Sở Vân Phàm trước mặt ông ta, lại đáng sợ hơn gấp bội so với hai năm trước.
"Sát Sinh Đao!"
Giang Kinh hét lớn, trong tay bùng phát một đạo ánh đao, chém thăng về phía Sở Vân Phàm. Ánh đao dài mấy trượng xé toạc tất cả.
Ngay cả Tiên Thiên đỉnh cao tầm thường cũng phải cẩn thận mới có thể đỡ được đòn này. Sở Vân Phàm căn bản không thèm nhìn tới, vung tay lên, trực tiếp đánh nát ánh đao, tay không tiếp chiêu.
"Phong Ma Côn!"
Sở Vân Phàm hét lớn, trường côn văng ra, kèm theo lốc xoáy đầy trời, giáng xuống như sao sa.
"Oành!"
Giang Kinh hét thảm, cả người bay ngược ra ngoài. Bàn tay nắm Sát Sinh Đao nổ tung, vô cùng thê thảm, da dẻ toàn thân rướm máu, tế bào bị nghiền nát.
Sở Vân Phàm tiếp tục tấn công như hình với bóng, bàn tay nắm vào hư không, lấy ra đao khí đầy trời, chém xuống. Giang Kinh không kịp phản ứng, đã bị chém giết.
Toàn trường tĩnh mịch. Không ai ngờ tới kết quả này. Biểu cảm của mọi người như đóng băng, hoàn toàn đông lại trên mặt, phảng phất như gặp ma.
Nếu nói Ngụy Tử Hùng chỉ mới bước vào lĩnh vực này, bị chém giết cũng còn miễn cưỡng chấp nhận được, thì Giang Kinh lại là cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong kỳ cựu, cũng dễ dàng bị chém giết như vậy.
Ngược lại, những cao thủ ở xa tỏ vẻ không hề kinh ngạc. Họ vừa chứng kiến Sở Vân Phàm càn quét, chớp mắt hạ sát đám cao thủ Tiên Thiên. So với biểu hiện kinh người đó, chuyện này chẳng là gì cả.
"Sao hắn lại mạnh đến vậy!”
Kình Hải Sinh dẫn đầu cao thủ Hải tộc vừa đuổi tới, cũng chứng kiến cảnh Sở Vân Phàm dễ dàng giết Giang Kinh.
Hắn cảm thấy mồ hôi lạnh tuôn ra. Trước đây, hắn chính là người lớn tiếng hô hào chém giết Sở Vân Phàm trên Mạng Ảo. Ai ngờ khi gặp thật, Sở Vân Phàm lại dũng mãnh đến vậy.
Hắn thậm chí có thể cảm nhận được, phía sau mặt nạ của Sở Vân Phàm, ánh mắt nhìn hắn mang theo khinh bỉ và giễu cợt.
"Kình Hải Sinh, không phải ngươi lớn tiếng trên mạng muốn chém ta sao? Hiện tại ta ở ngay đây, ngươi cứ đến thử xem!" Sở Vân Phàm cười lạnh nhìn Kình Hải Sinh.
Sắc mặt Kình Hải Sinh cực kỳ khó coi. Hắn từ nhỏ đã là thiếu chủ cao cao tại thượng của Biển Sâu Cá Voi nhất tộc, chưa bao giờ bị ai chỉ vào mặt mà không dám nói gì.
"Giết, tuyệt đối không cho phép kẻ này sống tiếp!"
Cao thủ Giang gia và Ngụy gia giống như phát điên. Đại trưởng lão Giang gia lại chết ở đây.
Sở Vân Phàm thu hồi ánh mắt từ Kình Hải Sinh, Giang Chiến Vương và hai người kia đã vô cùng tiếp cận Chiến Tranh Cổ Thụ, đặc biệt là Ly Hận Huyền Quả.
Thời gian không còn nhiều.
“Kẻ nào cản ta, kẻ đó phải chết!”
Sở Vân Phàm hét lớn, thân hình lần thứ hai khởi động, đuổi theo Giang Chiến Vương.
"Ngăn hắn lại!"
Kình Hải Sinh hét lớn, dứt khoát ra lệnh. Sau lưng hắn, những cao thủ Hải tộc không chút do dự lao tới.
Cao thủ Hải tộc, Giang gia, Ngụy gia, ba nhà liên thủ xông về phía Sở Vân Phàm.
Đội hình như vậy, Tiên Thiên định cao tầm thường chắc chắn phải chết, nhưng mọi người thấy Sở Vân Phàm trực tiếp xông trận. Trường côn trong tay hắn vô cùng đáng sợ, tùy tiện vung một côn có thể đánh bay một người.
Người bị Sở Vân Phàm đánh trúng, không chết cũng bị thương. Nhiều người liên thủ như vậy, lại không thể ngăn cản bước tiến của hắn.
Chỉ trong chốc lát, Sở Vân Phàm đã xé toạc toàn bộ chiến trận, xông đến sát trước mặt Kình Hải Sinh. Kình Hải Sinh báo động, gần như ngay lập tức hóa ra nguyên hình, một con cá voi khổng lồ dài hơn năm trăm thước, vung đuôi về phía Sở Vân Phàm.
"Oành!"
Trường côn múa ra cuồng phong kinh người, đánh bay cả cái đuôi cá voi.
Kình Hải Sinh muốn chạy trốn, nhưng làm sao kịp. Sở Vân Phàm một bước đuổi theo, trong nháy mắt, đập nát đầu Kình Hải Sinh.