Chỉ trong ba ngày ngắn ngủi, hơn trăm cao thủ chết thảm, cao thủ nhân loại bị tiêu diệt gần hết, cao thủ Hải tộc thì bị ăn sạch sau khi lột da, trực tiếp đem nướng lên.
Hắn vẫn không hề che giấu, ăn xong còn đăng lên mạng, quả thực là quá lộ liễu. Có thể nói, mấy ngày nay, trên mạng đã đầy những kẻ thèm thuồng, chỉ chờ Sở Vân Phàm sao chép công thức nấu ăn, xem hắn khoe chiến lợi phẩm là cao thủ Hải tộc.
Nhìn Sở Vân Phàm ăn mà miệng bóng nhẫy, bọn họ sớm đã nhỏ dãi. Đây chính là hải sản cấp Tiên Thiên, đâu dễ gì có được, dù đến khách sạn bảy sao sang trọng nhất cũng không có loại hải sản Tiên Thiên này.
Đó không phải thứ dùng tiền mua được, thậm chí có kẻ không sợ uy hiếp của Hải tộc, trực tiếp hỏi Sở Vân Phàm có bán bớt không, dù sao một mình hắn ăn cũng không hết.
Các thế lực lớn cũng đua nhau ra giá. Trước đây, xác con Tam Vĩ Yêu Hồ mà Sở Vân Phàm vô tình giết được đã bán được giá cao, huống chi là mấy chục yêu thú Hải tộc mà hắn vừa chém giết, con nào con nấy đều mạnh hơn Tam Vĩ Yêu Hồ rất nhiều.
Giá cả khiến ngay cả Sở Vân Phàm cũng động lòng. Hắn quen vung tay quá trán, nên tiền lẻ khó làm hắn thay đối sắc mặt, có thể tưởng tượng những kẻ thèm ăn kia đã trả giá cao đến mức nào.
Nhưng cuối cùng hắn vẫn quyết định kìm nén. Dù sao hắn không thể để người ta nhanh chóng tìm đến khu vườn thuốc trên đảo, hơn nữa như vậy rất dễ bị lần ra manh mối.
Phần ăn không hết, kể cả nội đan yêu thú, hắn đều cho Lôi Đình Phong Dực Thú. Lôi Đình Phong Dực Thú vẫn đang trong quá trình đột phá, giải phóng toàn bộ tiềm năng, từ Tiên Thiên tầng chín tiến vào cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong.
Dù giá cả hấp dẫn, nhưng so với việc tăng cường sức mạnh bản thân, thì vẫn kém xa.
Với Sở Vân Phàm, Lôi Đình Phong Dực Thú là một dạng phân thân. Lôi Đình Phong Dực Thú càng mạnh, hắn càng mạnh.
Vì vậy, dù phải cho Lôi Đình Phong Dực Thú ăn thịt yêu thú Hải tộc và nội đan trị giá hàng triệu, hắn cũng không hề do dự.
Trong ba ngày này, Sở Vân Phàm có thể nói là vô cùng nổi bật, mỗi ngày đều có mười mấy cao thủ ngã xuống dưới tay hắn, khiến hung danh hắn tăng vọt. Trong mắt nhiều người ở khu vườn thuốc trên đảo, hắn đã thành ma quỷ, đến mức trẻ con nghe tên đã nín khóc.
Điều này khiến Sở Vân Phàm dở khóc dở cười, chẳng phải đối phương đến truy sát hắn sao?
Sao nghe như hắn chủ động đi truy sát người khác vậy, thật khó hiểu.
Trong khi hắn ung dung tự tại thì Kình Hải Sinh tức đến phát điên. Hắn điều động nhiều người như vậy, tốn kém đến thế, kết quả không bắt được Sở Vân Phàm mà còn mất hơn trăm cao thủ, đây là một đả kích lớn đối với hắn.
Sở Vân Phàm như thể mọc thêm mắt, mỗi lần ra tay đều tàn nhẫn, dứt khoát, không cho hắn cơ hội nào.
Dù hắn giăng bẫy, muốn đối phó Sở Vân Phàm, nhưng cũng vô dụng, vì Sở Vân Phàm dường như đã biết trước, không thèm đoái hoài.
Sau đó, hắn lại tìm những cao thủ đi lẻ ra tay.
Trong thời gian ngắn ngủi, lại có hơn trăm cao thủ chết thảm dưới tay Sở Vân Phàm, con số này đã rất kinh khủng, trong đó có một nửa là cao thủ Hải tộc.
Dù trong biển rộng có vô số yêu thú, cao thủ Hải tộc cũng nhiều không đếm xuể, nhưng cũng không chịu nổi cách tiêu hao điên cuồng này.
Đây không phải là một chiến dịch lớn, chỉ là bắt một người mà phải trả giá đắt như vậy, khiến cao thủ Hải tộc cảm thấy không thể chấp nhận.
Hoặc có lẽ, bọn họ đã bị Sở Vân Phàm đánh cho sợ mất mật.
Không ai không sợ cách ra tay điên cuồng của Sở Vân Phàm, không hề có dấu hiệu, trực tiếp giáng một côn vào đầu, rồi tha xác đi.
Khi người khác chạy đến thì chỉ còn lại một bãi tàn tạ.
Thời gian này, cao thủ Hải tộc ở khu vườn thuốc trên đảo sớm đã hồn vía lên mây, sợ tên cuồng ma ăn thú kia gõ một gậy rồi bắt đi nướng.
Dù thế lực của tộc cá voi biển sâu rất lớn, nhưng cũng không thể vô hạn sai khiến họ đi chịu chết. Trong lúc nhất thời, cao thủ Hải tộc đều rục rịch lui quân.
Đến cao thủ Hải tộc còn vậy, huống chi là cao thủ nhân loại. Dù tiền thưởng rất hấp dẫn, nhưng cũng phải có mạng mà hưởng.
Sau khi Sở Vân Phàm điên cuồng giết chóc, cuối cùng cũng có những cao thủ hàng đầu của Hải tộc, những cao thủ Tiên Thiên đỉnh phong đứng ra, tuyên bố phải bắt được Sở Vân Phàm, cho hắn chết không có chỗ chôn.
Nhưng những người này đều ở sâu trong khu vườn thuốc trên đảo, nỗ lực công phá từng khu vườn thuốc, căn bản không ra mặt vây bắt Sở Vân Phàm.
Vì vậy, mối đe dọa đối với Sở Vân Phàm gần như không có.
Kình Hải Sinh càng tức giận đến điên cuồng. Hắn, đường đường là thiếu chủ tộc cá voi biển sâu, lại không làm gì được Sở Vân Phàm, quả thực là một sự si nhục lớn.
Kình Hải Sinh cũng tự mình vây quét Sở Vân Phàm mấy lần, nhưng Sở Vân Phàm như thể mọc thêm mắt, đều tránh được, khiến hắn vô cùng bất lực.
Hắn chỉ có thể chửi rủa Sở Vân Phàm trên mạng ảo, bảo hắn hèn nhát như chuột, không dám đối đầu trực diện.
Nhưng Sở Vân Phàm hoàn toàn phớt lờ. Hắn biết rõ mục đích của mình, muốn giết Kình Hải Sinh, nhưng chưa phải lúc.
Trên mạng, Kình Hải Sinh cũng bị nhiều người cười nhạo, họ nhận ra rằng Kình Hải Sinh đang bị Sở Vân Phàm xoay như chong chóng.
Cũng có người cho rằng Sở Vân Phàm nên đánh một trận đàng hoàng, nhưng nhanh chóng bị vùi dập bởi vô số lời chỉ trích. Không phải hai người lên đài, thì nói chuyện gì đường đường chính chính.
Lúc này, những Thánh Mẫu rảnh rỗi cũng xuất hiện, chỉ trích Sở Vân Phàm giết chóc quá nhiều. Hải tộc cũng là sinh mệnh bình đẳng, giết chóc như vậy sẽ không có kết quả tốt, sớm muộn gì cũng sẽ bị Hải tộc trả thù, đến lúc đó liên bang nhân loại phải gánh chịu thì sao.
Quan điểm của những người này là Sở Vân Phàm nên dũng cảm gánh trách nhiệm, không nên liên lụy đến liên bang nhân loại, tự mình đến chịu tội. Trong mắt họ, Sở Vân Phàm, kẻ tàn sát hơn trăm cao thủ, đơn giản là tội không thể tha.
Không sai, vẫn có người tỉnh táo, nói thẳng rằng Kình Hải Sinh rõ ràng muốn Sở Vân Phàm chết, lẽ nào Sở Vân Phàm phải ngoan ngoãn chịu trói sao?
Trong khi trên mạng không ngừng xôn xao, Sở Vân Phàm lại từ Sơn Hà Đồ không gian bước ra, vì hắn đã nhận được tin tức, một khu vườn thuốc sắp bị công phá.
Cao thủ khắp nơi đang đũng cảm tiến đến.