Những chiến binh sau lưng đều không hiểu nổi, Diêu Văn Vũ đang kích động gầm thét cái gì. Bức họa này thì có gì, chọc giận hắn chỗ nào?
Mắt Diêu Văn Vũ đỏ ngầu, lòng như sóng dữ. Ngay cả khi bị bãi miễn chức vị thiên tử, hắn cũng chưa từng mất kiểm soát đến thế. Giờ khắc này, hắn thật sự không kìm nén được sự kinh hoàng trong lòng. Tần Mệnh! Hắn vậy mà còn sống! Làm sao hắn trốn thoát khỏi di tích Thanh Loan? Cảnh giới của Tần Mệnh sao lại đột phá đến Thánh Vũ nhị trọng thiên? Chẳng lẽ, hắn đạt được cơ duyên trong tòa thành cổ thần bí kia?
"Tốt lắm Tần Mệnh, ta tìm ngươi không được, vậy mà tự mình đưa tới cửa." Lần đầu tiên trong đời, Diêu Văn Vũ cảm thấy bị sỉ nhục, đồng thời kinh hãi trước sự điên cuồng của Tần Mệnh. Tần Mệnh vốn ở Tây Bộ, hơn nữa Tử Viêm Tộc còn lo chưa xong thân mình, người khác không đến bắt nạt họ đã may, Tần Mệnh lại dám vượt vạn dặm hải vực, giết tới Tru Thiên điện, còn không kiêng dè phá hoại. Hắn không sợ Tru Thiên điện trả đũa, đẩy Tử Viêm Tộc và Thiên Vương Điện xuống vực sâu vạn trượng sao?
Rốt cuộc là người gì vậy! Chỉ vì ta muốn cái Hoang Thần Tam Xoa Kích, đáng để ngươi điên cuồng đuổi theo hơn vạn dặm?
Diêu Văn Vũ vừa phẫn nộ, vừa kinh ngạc, lại có cảm giác suy sụp. Nếu bức họa kia vẽ giống một chút, có lẽ hắn đã nhận ra Tần Mệnh ngay từ đầu, sẽ không có chuyện Táng Thần Đảo và Tinh Tuyệt cổ đảo sau đó, bản thân hắn cũng không bị liên lụy đến mức mất chức thiên tử. Nói không chừng còn có thể bắt được Tần Mệnh, nộp cho Trưởng Lão Viện.
Chỉ vì một bức vẽ! Hắn bỏ lỡ cơ hội lập công với Trưởng Lão Viện! Chỉ vì một bức vẽ, hắn đánh mất vinh quang thiên tửi Chỉ vì một bức vẽ, Tru Thiên điện chịu tổn thất lớn!
Diêu Văn Vũ hận không thể tát chết kẻ vẽ tranh. Mù à, nhìn cho rõ rồi vẽ đi!
"Tần Mệnh! Đây không phải Tây Bộ của ngươi, sự càn rỡ của ngươi đặt nhầm chỗ rồi. Nếu không giữ ngươi lại đông bộ, Diêu Văn Vũ ta thề không nhận danh hiệu thiên tử nữa!" Diêu Văn Vũ gầm lên, suýt chút nữa xông ra ngoài, nhưng kịp thời kiềm chế lại. Hắn hiện tại chỉ là nhất trọng thiên, đã kém Tần Mệnh một bậc, xông ra chỉ tự rước nhục. Nghĩ đến đây, hắn càng suy sụp, Thánh Vũ nhị trọng thiên, vậy mà bị Tần Mệnh vượt mặt!
Tần Mệnh? Các chiến binh đều ngơ ngác, người này là ai? Nhưng xem ra Diêu Văn Vũ thật sự quen biết tên điên này.
"Hắn là ai?" Trưởng lão Ngoại Điện Hàn Khải Sơn từ trên cao đáp xuống chỗ Táng Hải Phạm Tinh Tích, kỳ lạ nhìn Diêu Văn Vũ đang thở hổn hển. Ông chưa từng thấy vẻ mặt này trên gương mặt cao ngạo, lạnh lùng của vị thiên tử này, ánh mắt như muốn phun ra lửa.
“Hắn không phải ai cả, hắn là Tần Mệnh!"
"Tần Mệnh là ai?" Hàn Khải Sơn bỗng thấy quen thuộc, như có chút ấn tượng thoáng qua trong đầu, nhưng không sao nắm bắt được.
"Bất Tử Vương của Thiên Vương Điện, con rể của tộc trưởng Tử Viêm Tộc, chính là tên điên náo loạn Thăng Long bảng ở Hải Tộc."
"Là hắn? Hắn đạt Thánh Vũ nhị trọng thiên?"
"Không sai, chính là hắn!"
"Sao hắn lại ở đây!" Hàn Khải Sơn nhớ ra, Tru Thiên điện dù cách liên minh Hải Tộc hơn mười lăm ngàn đặm, xa xôi như hai thế giới, nhưng tin tức về Tru Thiên điện vẫn được cập nhật kịp thời. Huống chị, việc Thiên Vương Điện "khiêu chiến Hải Tộc”, "gây loạn Tây Bộ” là chuyện lớn, "Tần Mệnh nghịch loạn Thăng Long bảng" lại là sự kiện then chốt, Hàn Khải Sơn, với tư cách trưởng lão Ngoại Điện, đương nhiên biết.
Nhưng biết thì biết, ông thật sự không mấy quan tâm đến Tần Mệnh. Có lẽ tuyệt đại đa số trưởng lão cũng vậy. Tần Mệnh chỉ là một đứa nhóc, có lẽ chết lúc nào không hay, trước khi trưởng thành thì không đáng để những người ở xa vạn dặm như họ để ý. Họ thật sự quan tâm đến Thiên Vương Điện, và sự nội loạn của Hải Tộc.
Hàn Khải Sơn tuyệt đối không ngờ, Tần Mệnh lại đem thủ đoạn khiêu khích Hải Tộc áp dụng lên Tru Thiên điện! Hải Tộc chịu thiệt dưới tay Tần Mệnh, đến Tru Thiên điện cũng thất bại trước mặt hắn. Đứa nhóc này có thể điên cuồng đến mức này, cũng là một nhân tài.
"Dừng truy kích!" Hàn Khải Sơn bỗng hô lớn, ngăn Chiến Nô và các trưởng lão đang tức giận đuổi theo phía xa, đồng thời chặn Táng Hải Phạm Tinh Tích lại.
"Tại sao dừng lại, đuổi theo đi, Tần Mệnh ngay phía trước, bắt hắn lại, cho hắn biết hậu quả của việc chọc giận Tru Thiên điện." Diêu Văn Vũ bất mãn quát.
Hàn Khải Sơn cau mày, "Đừng nói ngươi bây giờ không phải thiên tử, dù là thiên tử, ngươi cũng không có tư cách quát tháo ta." Ông nói tiếp "Tần Mệnh đến, Thiên Vương Điện đâu? Tần Mệnh là phong tử, không phải kẻ ngốc, Thiên Vương Điện sẽ để một mình hắn vượt vạn đặm hải vực đến đây quấy rối sao? Hắn một mình đến được à?"
Sắc mặt Diêu Văn Vũ biến đổi, ngọn lửa giận đang bùng lên cũng tắt hơn phân nửa. Đúng vậy, nếu Tần Mệnh chỉ có một mình, sao dám cả gan khiêu chiến Tru Thiên điện, chắc chắn hắn có chỗ dựa, mà chỗ dựa đó chính là Thiên Vương Điện! Người cưỡi Kim Sư bên cạnh Tần Mệnh, có lẽ là một vị Vương Hầu nào đó.
Thiên Vương Điện toàn là phong tử, lại còn là những kẻ không đạt được mục đích thì quyết không bỏ qua. Cổ Hải Tây Bộ yên bình đều bị bọn chúng quấy đến long trời lở đất, liên minh Hải Tộc cũng phải đổ máu trước mặt chúng. Vậy mà Thiên Vương Điện lại dám giết đến đông bộ? Diêu Văn Vũ không thể tin được, nhưng sự thật đã bày ra trước mắt.
Mặt Hàn Khải Sơn càng lúc càng âm trầm, không ngờ, cũng không tin, nhưng Thiên Vương Điện rất có thể đã đến.
Chiến Nô và các trưởng lão quay trở lại, nghe bọn họ giải thích, ai nấy đều bất an. Thiên Vương Điện gây loạn ở Tây Bộ đến ư? Sao bọn chúng dám! Thực lực của Tru Thiên điện và liên minh Hải Tộc tương đương, nhưng Tru Thiên điện không có nhiều ràng buộc như liên minh Hải Tộc, mà là một thể thống nhất, không có nhiều sơ hở để lợi dụng, Thiên Vương Điện đến chẳng phải là tự tìm đường chết? Nhưng nghĩ đến những gì Thiên Vương Điện đã làm ở Cổ Hải Tây Bộ, những tên điên này dường như chẳng sợ chết, hoàn toàn là một đám người đầy nhiệt huyết, không sợ hãi.
Sắc mặt ai nấy đều ngưng trọng, nhìn về phía đoàn kim quang xa xa. Trước kia họ không thèm để ý đến tình báo về Thiên Vương Điện, chỉ xem qua loa, nhưng giờ phút này, tất cả những đòng chữ trong tình báo đều ùa về trong lòng, mang đến một sự chấn động mạnh mẽ, chân thật và mãnh liệt đến vậy.
"Chỉ vì ta muốn Hoang Thần Tam Xoa Kích?" Diêu Văn Vũ nhíu mày, nhìn theo bóng Tần Mệnh càng lúc càng xa.
"E là vậy." Hàn Khải Sơn hít sâu một hơi, "Trước đây Hải Tộc muốn cướp Hoang Thần Tam Xoa Kích từ Thiên Vương Điện, kết quả là hơn một năm loạn chiến điên cuồng. Thiên Vương Điện dùng sự điên cuồng tuyên bố quyền sở hữu Hoang Thần Tam Xoa Kích của mình. Bây giờ Tru Thiên điện lại muốn, còn kiêu ngạo uy hiếp, chẳng phải là tình huống tương tự như Hải Tộc năm đó sao?"
Lần này, Trưởng Lão Viện có lẽ đã đánh giá sai về bản tính của Thiên Vương Điện. Bọn chúng không chịu được sự uy hiếp, đối mặt với sự uy hiếp, bọn chúng chỉ dùng một hành động duy nhất: chủ động xuất kích! Nhưng vạn dặm hải vực, bọn chúng nói đến là đến được sao?
Tần Mệnh và Táng Hải U Hồn vừa chạy vừa để ý phía sau, chợt phát hiện Táng Hải Phạm Tinh Tích không đuổi theo nữa, mà dừng lại ở phía xa.
"Có biến?" Tần Mệnh và Táng Hải U Hồn cảnh giác nhìn quanh hải vực, nghĩ ngay đến. khả năng có đội ngũ Tru Thiên điện khác nghênh đón phía trước.