"Các ngươi đã làm gì nàng?" Ôn Cảnh Hạo run giọng, muốn xông lên xem tình hình của Ôn Ngọc, nhưng lại lo sợ Lục Nghiêu đột nhiên trở nên hưng tàn. Ngay cả Lãnh Lập Bình cũng dè đặt, không đám đối đầu trực điện với Lục Nghiêu. Lạc Thịnh mà hắn còn đám giết, Ôn Ngọc sống chết chưa rõ, hắn thật sự không đám kích thích Lục Nghiêu thêm.
"Gậy ông đập lưng ông!" Tần Mệnh vung tay ném Ôn Ngọc sang một bên, lười giải thích, đi đến cửa sổ rồi nhảy xuống.
"Ôn Ngọc!" Ôn Cảnh Hạo kêu lên một tiếng đau đớn, nhào tới bên cạnh Ôn Ngọc.
"Lãnh lão, mau xem Ôn Ngọc thế nào rồi!" Ôn Khải Toàn cùng những người khác hoảng loạn lo lắng. Ôn Ngọc là hy vọng quật khởi của Ôn gia, còn trông mong nàng dẫn dắt Ôn gia hưng thịnh, để thương hội Ôn gia có ngày trở thành đại thương hội số một Bích Ba đảo. Nàng không thể chết ở đây được!
Lãnh Lập Bình không rảnh quan tâm đến 'Lục Nghiêu', cũng không muốn đối đầu trực tiếp với một Thánh Vũ. Lục Nghiêu dám giết cả Lạc Thịnh, nếu đánh nhau thật, ông ta khó mà chiếm được lợi thế. Một luồng dư chấn của Lục Nghiêu thôi cũng đủ để biến Ôn Cảnh Hạo và đám người kia thành tro bụi. Ông ta cúi người kiểm tra tình hình của Ôn Ngọc, sờ soạng một hồi không thấy gì, kinh mạch hoàn hảo, khí tức bình ổn, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Cho đến khi ông ta thử dò xét linh hồn, sắc mặt mới trở nên khó coi. "Lục Nghiêu đã làm tổn thương linh hồn của nó!"
"Có nghiêm trọng không?" Ôn Cảnh Hạo và những người khác không hiểu nhiều như vậy, họ chỉ muốn biết Ôn Ngọc thế nào, có thể hồi phục không, thiên phú và cảnh giới có bị ảnh hưởng không.
"Linh hồn bị thương, sinh cơ suy yếu, trước khi khôi phục thì đừng mong võ đạo của nó có thể tiến bộ." Lãnh Lập Bình không am hiểu về linh hồn, cũng không xác định vết thương của Ôn Ngọc nặng đến đâu, nhưng ông ta biết rõ tổn thương linh hồn đối với võ giả nghiêm trọng không kém gì tổn thương kinh mạch. Lục Nghiêu thật độc ác, vậy mà trực tiếp ra tay với linh hồn. Hắn có thù oán gì với Ôn Ngọc? Ôn Ngọc đã làm gì chọc giận hắn?
"Phải làm sao bây giờ, phải làm sao bây giờ, vậy phải làm thế nào?" Một trưởng bối Ôn gia nhìn Ôn Ngọc hôn mê bất tỉnh, lại nhìn vũng máu tươi cùng cái xác Lạc Thịnh dưới đất, toàn thân như bị rút hết khí lực, đứng cũng không vững. Xong rồi, xong rồi, Tru Thiên Điện chắc chắn sẽ phái đội đến điều tra, Ôn gia xong thật rồi!
"Cái tên Lục Nghiêu đó rốt cuộc là ai?!" Ôn Cảnh Hạo muốn sụp đổ. Một khắc trước còn đang tưởng tượng đến sự quật khởi của Ôn gia, nhận lấy lời chúc mừng từ các đại lão Bích Ba đảo, sao chỉ chớp mắt đã thành ra thế này? Tất cả mọi người đều bỏ chạy, đến khi Tru Thiên Điện đến điều tra, chắc chắn ai cũng sẽ nói không biết gì cả, lúc đó đều không có mặt ở đây. Ôn gia giải thích thế nào? Đừng nói đến quật khởi, Ôn gia có khi còn bị hủy diệt!
"Lục Nghiêu tại sao lại giết Lạc Thịnh?" Chu Thanh Thanh biết Lục Nghiêu lại gây ra một trận náo động, nhưng không ngờ Lục Nghiêu vốn ôn hòa lại đột nhiên làm ra chuyện tàn bạo như vậy. Chẳng lẽ Lục Nghiêu trước đó đã có mâu thuẫn gì với Tru Thiên Điện? Nhưng cũng không đến mức giết người trước mặt mọi người chứ. Hắn hoàn toàn không có ý định giấu giếm chuyện này, hay là không quan tâm đến hậu quả?
Ôn Cảnh Hạo đột nhiên như vớ được cọc, quỳ sựp xuống trước mặt Chu Thanh Thanh: "Thanh Thanh cô nương! Cứu chúng tôi với! Cô nhất định phải cứu chúng tôi! Tôi thật sự không biết phải làm sao, tôi cũng không biết Lục Nghiêu tại sao lại giết Lạc Thịnh, cầu cô giúp tôi làm chứng, giúp tôi làm sáng tỏ với Tru Thiên Điện. Tôi, Ôn Cảnh Hạo, đại diện Ôn gia cầu xin cô."
Chu Thanh Thanh vội vàng né tránh, để các sư huynh đệ đỡ Ôn Cảnh Hạo dậy: "Tôi luôn cảm thấy trong chuyện này có điều kỳ lạ. Lục Nghiêu không thể vô duyên vô cớ giết người trước mặt mọi người, dù có mâu thuẫn gì với Tru Thiên Điện, cũng không thể trắng trợn như vậy."
"Gậy ông đập lưng ông?" Lãnh Lập Bình chợt nhớ ra.
"Cái gì?" Ôn Cảnh Hạo nhìn ông ta.
"Ôn Dương!" Lãnh Lập Bình nghĩ đi nghĩ lại mấy câu của Lục Nghiêu, càng nghĩ càng thấy có liên quan đến Ôn Dương. Chẳng lẽ cũng bởi vì Lạc Thịnh làm tổn thương Ôn Dương? Gia chủ nói vết thương không nặng mà, có cần phải làm vậy không?
Họ vội vã chạy đến Bôn Lôi Sơn Trang, xông thẳng vào phòng Ôn Dương.
Vừa mở cửa ra, họ suýt chút nữa ngất xỉu. Lục Nghiêu vậy mà lại ở đây!
"Sao ngươi còn chưa đi?" Ôn Cảnh Hạo suýt khóc. Đại ca à, ngươi giết Lạc Thịnh, lại coi trời bằng vung trở lại Sơn Trang, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ thế nào? Đây chẳng phải là muốn đẩy Ôn gia vào đường cùng sao?
"Đến lúc đi tự khắc sẽ đi." Tần Mệnh khoanh chân sau lưng Ôn Dương, vận chuyển năng lượng giúp Ôn Dương luyện hóa dược dịch, điều trị vết thương.
"Tại sao lại giết Lạc Thịnh?" Lãnh Lập Bình quát hỏi nghiêm khắc, phất tay ra hiệu gia chủ và những người khác lui ra ngoài: "Đây là Bôn Lôi Sơn Trang, ngoài ta còn có một vị Thánh Vũ, nếu chúng ta muốn giữ ngươi lại, ngươi nghĩ ngươi có thoát được không?"
"Ngươi giết Lạc Thịnh?" Ôn Dương vừa mới mở miệng đã động đến vết thương, ho kịch liệt. Sau khi Lục Nghiêu giúp hắn ngăn chặn vết thương thì để hắn tự tu luyện, nói là muốn ra ngoài một lát, không nói đi làm gì, hắn cũng không nghĩ nhiều. Giết Lạc Thịnh? Lục Nghiêu vậy mà vì hắn mà giết Lạc Thịnh? Hắn không biết nên kinh hãi hay cảm động.
"Các ngươi không cần sợ hãi, ta giết người ta sẽ chịu trách nhiệm."
"Chịu trách nhiệm? Ngươi gánh nổi sao! Nếu Tru Thiên Điện trách tội Ôn gia, ngươi có thể làm gì!" Lãnh Lập Bình tuổi đã cao, nhưng tính tình vẫn nóng nảy. Thái độ dửng dưng của Lục Nghiêu khiến ông ta cảm thấy nhục nhã, người này quá coi thường ông ta, quá coi thường Tru Thiên Điện, ngươi nghĩ ngươi là ai chứ?
"Ta đi! Ta rời khỏi Ôn gia!" Ôn Dương đột nhiên nói, giọng suy yếu nhưng kiên định.
"Ngươi nói cái gì? Rời đi? Ngươi nghĩ phủi mông một cái là xong sao? Tru Thiên Điện không tìm được ngươi, chắc chắn sẽ liên lụy đến Ôn gia. Tất cả tại ngươi, cái nghịch tử này, tại sao lại cứu một tên sát tinh về, ngươi tự rước họa vào thân thì thôi, vì sao còn muốn lôi kéo Ôn gia cùng chịu xui xẻo." Ôn Cảnh Hạo tức giận, nhưng vừa dứt lời đã ý thức được mình lỡ lời, vội vàng lao ra, sợ Lục Nghiêu nổi giận giết chết hắn.
Lãnh Lập Bình còn muốn giận dữ mắng mỏ, nhưng bị một câu của Ôn Dương chặn họng: "Lạc Thịnh phế kinh mạch của ta, không có Nhị tỷ ngầm đồng ý, hắn không thể làm như vậy. Lúc đầu ta không hiểu, bây giờ nghĩ thông rồi, nàng và các ngươi có ý nghĩ giống nhau, Ổn gia không cần ba đệ tử Tru Thiên Điện, có họ là đủ rồi. Ta đến Tru Thiên Điện còn không bằng ở lại có tác dụng hơn. Muốn ta ở lại, không đễ đàng, cho nên... phế đi..."
"Hắn... hắn phế kinh mạch của ngươi?" Lãnh Lập Bình nhìn thân thể sưng phù, sắc mặt tái nhợt của Ôn Dương, cơn phẫn nộ trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh. Ngay cả những người Ôn gia táo bạo bên ngoài cũng ngơ ngẩn, há hốc miệng, những lời chửi mắng đầy bụng nghẹn lại.
Họ thực sự hy vọng Ôn Dương ở lại, cũng vụng trộm liên hệ với Ôn Ngọc, để cô tìm cách ngăn cản. Thật không ngờ Ôn Ngọc lại dùng thủ đoạn này, phế kinh mạch, biến hắn thành người bình thường? Đối với Ôn Dương chấp nhất với võ đạo mà nói, điều này còn khó chịu hơn giết hắn.
"Không thể nào, không thể nào, Ôn Ngọc không thể làm loại chuyện này." Ôn Cảnh Hạo lắc đầu lia lịa.
Chu Thanh Thanh thở dài khe khẽ, biết ngay là có nguyên nhân. Ôn gia à Ôn gia, các ngươi muốn tự chôn mình sao? Một sự việc đơn giản như vậy nhất định phải làm phức tạp như vậy, bi thảm như vậy. Nhưng mà, Lục Nghiêu dù phẫn nộ thế nào, cũng không nên sát hại đệ tử nội điện của Tru Thiên Điện, đây là tự chuốc họa vào thân, cũng là chuốc họa cho Ôn gia.
"Ta cứ ở lại Bích Ba đảo, Tru Thiên Điện đến lúc nào, ta sẽ phụng bồi lúc đó." Tần Mệnh rút linh lực ra khỏi người Ôn Dương, đứng dậy rời đi.
Lãnh Lập Bình vô thức muốn đưa tay ngăn cản, nhưng tay lại dừng giữa không trung, khẽ than một tiếng, nói bằng giọng chỉ mình nghe được: "Bảo trọng."
"Lục Nghiêu..." Ôn Dương giãy giụa muốn đuổi theo, lại "bịch" một tiếng ngã xuống đất.
"Ở lại đi, ta sẽ chuyển lực chú ý của Tru Thiên Điện khỏi Ôn gia các ngươi." Tần Mệnh rời khỏi đình viện.
Chu Thanh Thanh hé mở đôi môi đỏ mọng, muốn mời Tần Mệnh đến Tinh Tượng Các tị nạn, nhưng lời đến khóe miệng lại không nói ra.