Từ Giới Giải Trí Đến Nhà Giàu Số 1

Lượt đọc: 3408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 30
30: video tuyên truyền vườn trường 1

❊ ❊ ❊

"Tôi từng giành cả thanh xuân của mình cho người con gái ấy, những ngón tay cũng từng gảy lên câu chuyện tình mùa hạ, a, thanh xuân của tôi, tôi đã học đại học năm 3 rồi, còn một năm rưỡi nữa sẽ tốt nghiệp."

"Ngược sáng mà đi, mặc cho gió táp mưa sa, chúng ta đang đi trên con đường thanh xuân, bất kể tương lai có bao nhiêu gian nan hiểm trở, tôi cũng sẽ dũng cảm tiến về phía trước."

"Gió Nổi Lên Rồi, tên này, giống như thanh xuân của chúng ta đang bắt đầu khởi động vậy."

"Trước đó không nghe kỹ, ca khúc này tên là 《 Gió Nổi Lên Rồi 》 phải không? Để tôi tìm thử, tôi quyết định, về sau đây chính là nhạc chuông riêng cho KK của tôi."

"A, sao lại không tìm ra."

Rất nhiều người trong lòng không hiểu sao cảm thấy dâng trào, dường như trong lòng đang bắt đầu dâng trào nhiệt huyết.

Ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này hát về thanh xuân, sự hăng hái của thiếu niên, tự tin, nhiệt huyết, sau đó dần dần trưởng thành, vẫn là cái loại tâm tính của tuổi trẻ đó, chưa từng bị năm tháng chà đạp bào mòn, như ca từ đã viết, trải qua mọi thứ, cuối cùng vẫn ngược sáng mà đi như cũ, mặc kệ gió táp mưa sa.

Dương Lỗi không biết là, ở một thời không khác, ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này quả thật rất thích hợp với vườn trường, rất nhiều trường đại học đều hát, thậm chí được lưu hành thời gian rất dài ở trong các trường đại học, cao đẳng, là ca khúc được yêu thích nhất trong lòng rất nhiều người, làm cho người ta khó có thể quên.

Bởi vì, đây là đại biểu cho thanh xuân của mỗi người.

Nhưng mà, rất nhiều người lấy điện thoại di động ra tìm ca khúc này, nhưng lại không tìm được một chút thông tin nào cả.

Lúc này ở bên cạnh Dương Lỗi, trong mắt mấy người Chu Cầm đều hiện lên một tia hồi ức.

"Bài hát này thật là hay."

"Đúng vậy đó, khiến tôi nhớ lại cuộc sống học sinh trung học trước kia, thật muốn trải qua thêm một lần trung học nữa."

Trung học, từng là nơi mà bọn họ muốn thoát khỏi nhất, nhưng mà hiện tại bước ra xã hội vài năm, nhớ lại trung học, những năm tháng đó đối với bọn họ mà nói là khó quên nhất.

Càng là người đã từng trải, khi nghe《 Gió Nổi Lên Rồi 》lại càng có cảm xúc, lúc này tất cả bọn họ đều bị gợi lên hồi ức.

Sau khi Dương Tuyết Nhu hát xong 《 Gió Nổi Lên Rồi 》, buổi lễ cũng đã tới hồi kết thục.

Dương Lỗi trò chuyện với mấy người Chu Cầm một lúc, không nghĩ tới Dương Tuyết Nhu lại gọi điện thoại tới, bảo hắn đến ký túc xá một chuyến.

"Thật ngại quá, tôi có chút việc phải đi trước."

Cúp điện thoại, Dương Lỗi nói xin lỗi với mấy người Chu Cầm.

"Không có gì."

"Lớp trưởng, có thời gian mọi người cùng nhau đi ra ăn một bữa cơm."

Mấy người đều cười nói.

Bọn họ cũng muốn rời đi, có hai người chuẩn bị đi tham gia hôn lễ của Vương Tiểu Minh.

"Nhất định." Dương Lỗi mỉm cười.

Nhìn Dương Lỗi rời đi, một cậu trai bỗng nhiên mở miệng nói: "Ai, không nghĩ tới lớp trưởng thi đậu đại học Thanh Bắc, hiện tại lại đang viết tiểu thuyết."

Nhìn anh ta nói chuyện, dường như là cố ý nói như vậy.

Ở trước mặt Dương Lỗi không tiện nói gì, chẳng lẽ không thể nói ở sau lưng sao?

Hơn nữa xem cậu trai này nói dường như là có vẻ tiếc hận, về phần có phải tiếc hận hay không, thì không biết.

Nghe được lời của anh ta, một cô gái thở dài, nói: "Lớp trưởng lợi hại như vậy, sau khi tốt nghiệp đại học Thanh Bắc, hẳn là có rất nhiều công ty tranh nhau nhỉ?"

Cô ta cũng không hiểu được, sao Dương Lỗi lại đi viết tiểu thuyết.

Cô ta có biết về tiểu thuyết, hoàn toàn có thể vừa đi làm vừa viết, nhưng mà Dương Lỗi chỉ nói viết tiểu thuyết, lại không nói đến những công việc khác, hiển nhiên, Dương Lỗi là đang viết toàn thời gian.

Lúc này, một cậu trai khác, cũng chính là người có quan hệ khá tốt với Dương Lỗi mở miệng nói: "Viết tiểu thuyết thì sao chứ? Lớp trưởng lợi hại như vậy, cho dù viết tiểu thuyết cũng có thể kiếm được tiền."

"Khó lắm." Lúc này lại có một cô gái nói: "Viết tiểu thuyết kiếm tiền rất ít, lúc trước tôi có một người anh họ ở nhà viết tiểu thuyết, không kiếm được tiền, bị cha mẹ đuổi ra ngoài.

Tôi nghe nói viết cái này không có mấy người có thể chân chính kiếm được tiền."

Bọn họ nói một hồi, cũng đều tự tan.

Mà cậu trai có quan hệ tốt với Dương Lỗi kia suy nghĩ một chút, gửi một tin nhắn cho Dương Lỗi.

"Lớp trưởng, hiện tại cậu đang viết tiểu thuyết gì vậy, tôi tìm xem một chút."

.

.

.

.

.

Bên kia, Dương Lỗi đi đến nơi, lúc này nơi này không chỉ có Dương Tuyết Nhu, mà còn có một vài lãnh đạo trường mặc chính trang.

Nhìn thấy Dương Lỗi, một người dẫn đầu đi đến cửa, cười nói: "Bạn trẻ Dương quả nhiên là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, còn trẻ thế này mà đã có tài hoa như vậy, sáng tác ra ca khúc 《 Gió Nổi Lên Rồi 》này."

Dương Tuyết Nhu giới thiệu một chút, người đàn ông trung niên đi đầu này là Phó bí thư Đoàn ủy của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, tên là Lý Hải.

Nói một chút, Dương Lỗi mới biết được mục đích của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan là tìm mình.

Bởi vì bộ phận tuyên truyền của bọn họ chuẩn bị chế tác một video tuyên truyền về Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, đối với các trường đại học, cao đẳng mà nói, việc tuyên truyền rất quan trọng, ít nhất là nửa năm sẽ phát một video tuyên truyền, gia tăng danh tiếng trường học một chút.

Mà hiện tại, Lý Hải nhìn trúng ca khúc 《 Gió Nổi Lên Rồi 》này, chuẩn bị dùng để làm nhạc nền cho video tuyên truyền về Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan.

Biết việc này, sắc mặt Dương Lỗi không thay đổi, nhưng trong lòng thì rất vui mừng.

Thật sự là buồn ngủ lại gặp chiếu manh, ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này được trình diễn ở buổi lễ của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, vốn chính là để tạo danh tiếng.

Mà hiện tại, nếu làm ca khúc chủ đề cho video tuyên truyền, chắc chắn càng có thể gia tăng độ nổi tiếng.

"Tôi từng giành cả thanh xuân của mình cho người con gái ấy, những ngón tay cũng từng gảy lên câu chuyện tình mùa hạ, a, thanh xuân của tôi, tôi đã học đại học năm 3 rồi, còn một năm rưỡi nữa sẽ tốt nghiệp."

"Ngược sáng mà đi, mặc cho gió táp mưa sa, chúng ta đang đi trên con đường thanh xuân, bất kể tương lai có bao nhiêu gian nan hiểm trở, tôi cũng sẽ dũng cảm tiến về phía trước."

"Gió Nổi Lên Rồi, tên này, giống như thanh xuân của chúng ta đang bắt đầu khởi động vậy."

"Trước đó không nghe kỹ, ca khúc này tên là 《 Gió Nổi Lên Rồi 》 phải không? Để tôi tìm thử, tôi quyết định, về sau đây chính là nhạc chuông riêng cho KK của tôi."

"A, sao lại không tìm ra."

Rất nhiều người trong lòng không hiểu sao cảm thấy dâng trào, dường như trong lòng đang bắt đầu dâng trào nhiệt huyết.

Ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này hát về thanh xuân, sự hăng hái của thiếu niên, tự tin, nhiệt huyết, sau đó dần dần trưởng thành, vẫn là cái loại tâm tính của tuổi trẻ đó, chưa từng bị năm tháng chà đạp bào mòn, như ca từ đã viết, trải qua mọi thứ, cuối cùng vẫn ngược sáng mà đi như cũ, mặc kệ gió táp mưa sa.

Dương Lỗi không biết là, ở một thời không khác, ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này quả thật rất thích hợp với vườn trường, rất nhiều trường đại học đều hát, thậm chí được lưu hành thời gian rất dài ở trong các trường đại học, cao đẳng, là ca khúc được yêu thích nhất trong lòng rất nhiều người, làm cho người ta khó có thể quên.

Bởi vì, đây là đại biểu cho thanh xuân của mỗi người.

Nhưng mà, rất nhiều người lấy điện thoại di động ra tìm ca khúc này, nhưng lại không tìm được một chút thông tin nào cả.

Lúc này ở bên cạnh Dương Lỗi, trong mắt mấy người Chu Cầm đều hiện lên một tia hồi ức.

"Bài hát này thật là hay."

"Đúng vậy đó, khiến tôi nhớ lại cuộc sống học sinh trung học trước kia, thật muốn trải qua thêm một lần trung học nữa."

Trung học, từng là nơi mà bọn họ muốn thoát khỏi nhất, nhưng mà hiện tại bước ra xã hội vài năm, nhớ lại trung học, những năm tháng đó đối với bọn họ mà nói là khó quên nhất.

Càng là người đã từng trải, khi nghe《 Gió Nổi Lên Rồi 》lại càng có cảm xúc, lúc này tất cả bọn họ đều bị gợi lên hồi ức.

Sau khi Dương Tuyết Nhu hát xong 《 Gió Nổi Lên Rồi 》, buổi lễ cũng đã tới hồi kết thục.

Dương Lỗi trò chuyện với mấy người Chu Cầm một lúc, không nghĩ tới Dương Tuyết Nhu lại gọi điện thoại tới, bảo hắn đến ký túc xá một chuyến.

"Thật ngại quá, tôi có chút việc phải đi trước."

Cúp điện thoại, Dương Lỗi nói xin lỗi với mấy người Chu Cầm.

"Không có gì."

"Lớp trưởng, có thời gian mọi người cùng nhau đi ra ăn một bữa cơm."

Mấy người đều cười nói.

Bọn họ cũng muốn rời đi, có hai người chuẩn bị đi tham gia hôn lễ của Vương Tiểu Minh.

"Nhất định." Dương Lỗi mỉm cười.

Nhìn Dương Lỗi rời đi, một cậu trai bỗng nhiên mở miệng nói: "Ai, không nghĩ tới lớp trưởng thi đậu đại học Thanh Bắc, hiện tại lại đang viết tiểu thuyết."

Nhìn anh ta nói chuyện, dường như là cố ý nói như vậy.

Ở trước mặt Dương Lỗi không tiện nói gì, chẳng lẽ không thể nói ở sau lưng sao?

Hơn nữa xem cậu trai này nói dường như là có vẻ tiếc hận, về phần có phải tiếc hận hay không, thì không biết.

Nghe được lời của anh ta, một cô gái thở dài, nói: "Lớp trưởng lợi hại như vậy, sau khi tốt nghiệp đại học Thanh Bắc, hẳn là có rất nhiều công ty tranh nhau nhỉ?"

Cô ta cũng không hiểu được, sao Dương Lỗi lại đi viết tiểu thuyết.

Cô ta có biết về tiểu thuyết, hoàn toàn có thể vừa đi làm vừa viết, nhưng mà Dương Lỗi chỉ nói viết tiểu thuyết, lại không nói đến những công việc khác, hiển nhiên, Dương Lỗi là đang viết toàn thời gian.

Lúc này, một cậu trai khác, cũng chính là người có quan hệ khá tốt với Dương Lỗi mở miệng nói: "Viết tiểu thuyết thì sao chứ? Lớp trưởng lợi hại như vậy, cho dù viết tiểu thuyết cũng có thể kiếm được tiền."

"Khó lắm." Lúc này lại có một cô gái nói: "Viết tiểu thuyết kiếm tiền rất ít, lúc trước tôi có một người anh họ ở nhà viết tiểu thuyết, không kiếm được tiền, bị cha mẹ đuổi ra ngoài.

Tôi nghe nói viết cái này không có mấy người có thể chân chính kiếm được tiền."

Bọn họ nói một hồi, cũng đều tự tan.

Mà cậu trai có quan hệ tốt với Dương Lỗi kia suy nghĩ một chút, gửi một tin nhắn cho Dương Lỗi.

"Lớp trưởng, hiện tại cậu đang viết tiểu thuyết gì vậy, tôi tìm xem một chút."

.

.

.

.

.

Bên kia, Dương Lỗi đi đến nơi, lúc này nơi này không chỉ có Dương Tuyết Nhu, mà còn có một vài lãnh đạo trường mặc chính trang.

Nhìn thấy Dương Lỗi, một người dẫn đầu đi đến cửa, cười nói: "Bạn trẻ Dương quả nhiên là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, còn trẻ thế này mà đã có tài hoa như vậy, sáng tác ra ca khúc 《 Gió Nổi Lên Rồi 》này."

Dương Tuyết Nhu giới thiệu một chút, người đàn ông trung niên đi đầu này là Phó bí thư Đoàn ủy của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, tên là Lý Hải.

Nói một chút, Dương Lỗi mới biết được mục đích của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan là tìm mình.

Bởi vì bộ phận tuyên truyền của bọn họ chuẩn bị chế tác một video tuyên truyền về Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, đối với các trường đại học, cao đẳng mà nói, việc tuyên truyền rất quan trọng, ít nhất là nửa năm sẽ phát một video tuyên truyền, gia tăng danh tiếng trường học một chút.

Mà hiện tại, Lý Hải nhìn trúng ca khúc 《 Gió Nổi Lên Rồi 》này, chuẩn bị dùng để làm nhạc nền cho video tuyên truyền về Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan.

Biết việc này, sắc mặt Dương Lỗi không thay đổi, nhưng trong lòng thì rất vui mừng.

Thật sự là buồn ngủ lại gặp chiếu manh, ca khúc《 Gió Nổi Lên Rồi 》này được trình diễn ở buổi lễ của Đại học Kinh tế Tài chính thành phố Lan, vốn chính là để tạo danh tiếng.

Mà hiện tại, nếu làm ca khúc chủ đề cho video tuyên truyền, chắc chắn càng có thể gia tăng độ nổi tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »