Từ Giới Giải Trí Đến Nhà Giàu Số 1

Lượt đọc: 3507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 17
17: dạy em gái viết tiểu thuyết 2

❊ ❊ ❊

Dương Viễn Minh cười nói: "Tiểu Đình, mấy ngày nữa kỳ thực tập sẽ kết thúc, cháu không đến khách sạn kia cũng không sao."

Thực tập sinh cuối cấp tại trường của Dương Tiểu Đình sẽ trở lại trường học vào giữa tháng 5.

Hiện tại không còn mấy ngày nữa.

“Vẫn là bác cả tốt.” Dương Tiểu Đình cười hi hi nói.

Dương Viễn Hàng thật sự cảm thấy không quản nổi con gái mình.

Ông ấy nhìn Dương Viễn Minh, nói: “Anh, mọi người vào nhà ngồi đi.”

Dương Viễn Minh cười, đi đến.

Ông mở điện thoại ra, thao tác một chút trên điện thoại.

Không lâu sau, điện thoại của Dương Viễn Hàng kêu lên.

Ông ấy nhìn điện thoại một chút, đột nhiên nhìn về phía Dương Viễn Minh, nói: “Anh, sao anh lại chuyển 50.000 cho em rồi?”

Trong mắt ông ấy có một tia kinh ngạc.

Ông ấy biết tình hình gia đình của anh trai mình, căn bản không có tiền, cá nuôi trong ao còn chưa đến lúc bán kiếm được tiền.

Số tiền này ở đâu ra vậy?

“Anh, hiện tại nhà em không vội cần tiền.

Bao giờ anh có tiền hãy trả.” Lúc này, Dương Viễn Hàng nghĩ là Dương Viễn Minh mượn tiền người khác, rồi đến trả cho nhà ông ấy.

Lúc này, thím út Trương Lan Mai cũng liên tục nói không cần vội trả tiền.

“Viễn Hàng, tiền này do Tiểu Lỗi kiếm được.” Dương Viễn Minh cười nói.

Rất nhanh Dương Viễn Hàng liền biết tình huống cụ thể.

Trong mắt ông ấy mang theo sự kinh ngạc.

Dương Lỗi viết tiểu thuyết, một tháng kiếm được hơn 300.000 tệ?

Sau sự kinh ngạc, Dương Viễn Hàng liền thấy vui mừng hơn.

Ông ấy vỗ bả vai Dương Lỗi, khen ngợi nói: “Tiểu Lỗi thật lợi hại, không hổ là người có tiền đồ nhất của nhà họ Dương chúng ta.

Trước đây, thành tích của Dương Lỗi luôn đứng đầu tiên, thậm chí với thành tích đứng đầu huyện đã thi đỗ đại học Thanh Bắc, được xưng là người có triển vọng nhất nhà họ Dương.

Hiện tại đã chữa khỏi bệnh rồi, chỉ trong một tháng ngắn ngủi vậy mà đã kiếm được hơn 300.000! Điều này còn ưu tú hơn cả việc thi đỗ đại học Thanh Bắc.

Chú út Dương Viễn Hàng khen ngợi nói.

Thậm chí ông ấy còn tìm kiếm một chút trong điện thoại, nói có thời gian thì sẽ đọc tiểu thuyết của cháu mình viết như thế nào.

Dương Lỗi cười nói là do mình may mắn, đúng lúc viết ra tiểu thuyết mà người khác thích đọc.

Thím út ở bên cạnh khen ngợi nói đây không phải chuyện vận khí gì cả.

Còn em họ Dương Tiểu Đình đã sớm biến thành fans cuồng, sùng bái nhìn Dương Lỗi, hưng phấn nói: “Anh, anh quá lợi hại!”

Anh của mình viết tiểu thuyết một tháng vậy mà lại kiếm được hơn 300.000!

Cho dù là cả nước Hạ này, dựa vào năng lực bản thân có thể kiếm được nhiều tiền như vậy tuyệt đối là những người đặc biệt.

Ngoài sự sùng bái, Dương Tiểu Đình đột nhiên nhớ đến bạn tốt của mình là Vương Thiến Thiến.

“Haizz, Thiến Thiến, tôi đã nói rồi anh tôi rất ưu tú, giới thiệu cho cậu làm quen cậu lại không muốn.

Hiện tại anh tôi kiếm được nhiều tiền như vậy, cậu hết cơ hội rồi.”

Lúc này, Dương Tiểu Đình âm thầm càu nhàu trong lòng.

Nếu khi Dương Lỗi không có gì cả, Vương Thiến Thiến tiếp xúc với hắn, ở chung hoà hợp thì hiện tại quan hệ nhất định sẽ tiến thêm một bước.

Nhưng trước đây Vương Thiến Thiến không muốn tiếp xúc.

Hiện tại Dương Lỗi có thể kiếm nhiều tiền như vậy, Vương Thiến Thiến lại muốn đến làm quen cũng muộn rồi.

Quan trọng là có thể kiếm được rất nhiều tiền, các cô gái muốn làm quen với Dương Lỗi rất nhiều.

Bạn cùng phòng của mình cơ bản là không còn bất cứ hy vọng nào.

Nhìn Dương Tiểu Đình hưng phấn, Dương Lỗi đột nhiên nhớ ra Dương Tiểu Đình cũng rất thích viết lách.

Lúc học cấp hai, thậm chí đã viết một cuốn tiểu thuyết ngắn, đưa cho hắn đọc.

“Đúng rồi, Tiểu Đình, hiện tại em còn viết lách không?” Dương Lỗi hỏi

“Em…”

Hỏi đến vấn đề này, Dương Tiểu Đình hơi đỏ mặt, nói: “Em viết chơi thôi.”

Cô thật sự thích sáng tác văn học, hiện tại thỉnh thoảng cũng viết một chút.

Lúc học đại học, cô cũng đã thử viết trên mạng, xem xem có thể kiếm được tiền không.

Nhưng cô đã viết được hơn ba trăm nghìn chữ, nhưng không có ai đọc.

Người đọc cũng nói văn phong ổn, nhưng tình tiết truyện rất dở, không có sức hấp dẫn.

Sau này, cho dù viết thì cô cũng không đăng lên mạng nữa.

Dương Lỗi cười nói: "Có thể cho anh đọc một chút không?"

Nghe thấy lời Dương Lỗi nói, Dương Tiểu Đình còn chưa nói, nhưng thím út Trương Lan Mai đã trở nên phấn khích, nhanh chóng nói: "Tiểu Đình, nhanh cho anh con xem những thứ con đã viết đi, đây là anh con muốn dạy con viết tiểu thuyết đó."

Trương Lan Mai biết con gái mình thích viết lách.

Trước đây, bà ấy không quan tâm đến, cho rằng đó không phải là một công việc đoàng hoàng, nhưng bây giờ thì hoàn toàn khác.

Dương Lỗi viết tiểu thuyết, kiếm được hơn 300.000 nhân dân tệ mỗi tháng! Cái này còn có thể gọi là công việc không đàng hoàng sao?

Nếu con gái mình có thể học cách viết tiểu thuyết từ Dương Lỗi, thì không cần phải kiếm được hơn 300.000 nhân dân tệ mỗi tháng, chỉ cần mỗi tháng có thể kiếm được hơn 10.000 tệ là bà ấy đã cảm thấy vô cùng vui mừng rồi.

Thím út Trương Lan Mai của Dương Lỗi rất hào hứng nói.

Nếu hiện giờ có thể kiếm được 10.000 nhân dân tệ thì rất có triển vọng.

Hầu hết người dân trong thôn làm việc trong nhà máy, mệt gần chết mới kiếm được mấy nghìn nhân dân tệ mỗi tháng.

Dương Tiểu Đình nghe thấy lời Trương Lan Mai nói, đôi mắt của cô cũng sáng lên.

Anh mình viết tiểu thuyết giỏi như vậy, nhất định có thể chỉ điểm cho mình.

Thực ra cô rất thích viết sách.

Đối với chuyên ngành quản lý khách sạn mà cô đang học bây giờ, cô thực sự không có nhiều hứng thú.

Trước đây, cô còn từng nghĩ sẽ trở thành một quản lý sau khi tốt nghiệp, nhưng bây giờ cô biết rằng sau khi tốt nghiệp, học xong chuyên ngành quản lý khách sạn này thì sẽ trở thành một người phục vụ.

Vì vậy, gần kết thúc kỳ thực tập, hiện tại Dương Tiểu Đình thực sự có chút hoang mang, không biết sau này mình có thể làm gì?

Bây giờ nghĩ lại, nếu sau này mình có thể coi việc viết tiểu thuyết là công việc của mình, thì tốt biết bao, vừa dễ dàng lại vừa tự do.

Dương Viễn Minh cười nói: "Tiểu Đình, mấy ngày nữa kỳ thực tập sẽ kết thúc, cháu không đến khách sạn kia cũng không sao."

Thực tập sinh cuối cấp tại trường của Dương Tiểu Đình sẽ trở lại trường học vào giữa tháng 5.

Hiện tại không còn mấy ngày nữa.

“Vẫn là bác cả tốt.” Dương Tiểu Đình cười hi hi nói.

Dương Viễn Hàng thật sự cảm thấy không quản nổi con gái mình.

Ông ấy nhìn Dương Viễn Minh, nói: “Anh, mọi người vào nhà ngồi đi.”

Dương Viễn Minh cười, đi đến.

Ông mở điện thoại ra, thao tác một chút trên điện thoại.

Không lâu sau, điện thoại của Dương Viễn Hàng kêu lên.

Ông ấy nhìn điện thoại một chút, đột nhiên nhìn về phía Dương Viễn Minh, nói: “Anh, sao anh lại chuyển 50.000 cho em rồi?”

Trong mắt ông ấy có một tia kinh ngạc.

Ông ấy biết tình hình gia đình của anh trai mình, căn bản không có tiền, cá nuôi trong ao còn chưa đến lúc bán kiếm được tiền.

Số tiền này ở đâu ra vậy?

“Anh, hiện tại nhà em không vội cần tiền.

Bao giờ anh có tiền hãy trả.” Lúc này, Dương Viễn Hàng nghĩ là Dương Viễn Minh mượn tiền người khác, rồi đến trả cho nhà ông ấy.

Lúc này, thím út Trương Lan Mai cũng liên tục nói không cần vội trả tiền.

“Viễn Hàng, tiền này do Tiểu Lỗi kiếm được.” Dương Viễn Minh cười nói.

Rất nhanh Dương Viễn Hàng liền biết tình huống cụ thể.

Trong mắt ông ấy mang theo sự kinh ngạc.

Dương Lỗi viết tiểu thuyết, một tháng kiếm được hơn 300.000 tệ?

Sau sự kinh ngạc, Dương Viễn Hàng liền thấy vui mừng hơn.

Ông ấy vỗ bả vai Dương Lỗi, khen ngợi nói: “Tiểu Lỗi thật lợi hại, không hổ là người có tiền đồ nhất của nhà họ Dương chúng ta.

Trước đây, thành tích của Dương Lỗi luôn đứng đầu tiên, thậm chí với thành tích đứng đầu huyện đã thi đỗ đại học Thanh Bắc, được xưng là người có triển vọng nhất nhà họ Dương.

Hiện tại đã chữa khỏi bệnh rồi, chỉ trong một tháng ngắn ngủi vậy mà đã kiếm được hơn 300.000! Điều này còn ưu tú hơn cả việc thi đỗ đại học Thanh Bắc.

Chú út Dương Viễn Hàng khen ngợi nói.

Thậm chí ông ấy còn tìm kiếm một chút trong điện thoại, nói có thời gian thì sẽ đọc tiểu thuyết của cháu mình viết như thế nào.

Dương Lỗi cười nói là do mình may mắn, đúng lúc viết ra tiểu thuyết mà người khác thích đọc.

Thím út ở bên cạnh khen ngợi nói đây không phải chuyện vận khí gì cả.

Còn em họ Dương Tiểu Đình đã sớm biến thành fans cuồng, sùng bái nhìn Dương Lỗi, hưng phấn nói: “Anh, anh quá lợi hại!”

Anh của mình viết tiểu thuyết một tháng vậy mà lại kiếm được hơn 300.000!

Cho dù là cả nước Hạ này, dựa vào năng lực bản thân có thể kiếm được nhiều tiền như vậy tuyệt đối là những người đặc biệt.

Ngoài sự sùng bái, Dương Tiểu Đình đột nhiên nhớ đến bạn tốt của mình là Vương Thiến Thiến.

“Haizz, Thiến Thiến, tôi đã nói rồi anh tôi rất ưu tú, giới thiệu cho cậu làm quen cậu lại không muốn.

Hiện tại anh tôi kiếm được nhiều tiền như vậy, cậu hết cơ hội rồi.”

Lúc này, Dương Tiểu Đình âm thầm càu nhàu trong lòng.

Nếu khi Dương Lỗi không có gì cả, Vương Thiến Thiến tiếp xúc với hắn, ở chung hoà hợp thì hiện tại quan hệ nhất định sẽ tiến thêm một bước.

Nhưng trước đây Vương Thiến Thiến không muốn tiếp xúc.

Hiện tại Dương Lỗi có thể kiếm nhiều tiền như vậy, Vương Thiến Thiến lại muốn đến làm quen cũng muộn rồi.

Quan trọng là có thể kiếm được rất nhiều tiền, các cô gái muốn làm quen với Dương Lỗi rất nhiều.

Bạn cùng phòng của mình cơ bản là không còn bất cứ hy vọng nào.

Nhìn Dương Tiểu Đình hưng phấn, Dương Lỗi đột nhiên nhớ ra Dương Tiểu Đình cũng rất thích viết lách.

Lúc học cấp hai, thậm chí đã viết một cuốn tiểu thuyết ngắn, đưa cho hắn đọc.

“Đúng rồi, Tiểu Đình, hiện tại em còn viết lách không?” Dương Lỗi hỏi

“Em…”

Hỏi đến vấn đề này, Dương Tiểu Đình hơi đỏ mặt, nói: “Em viết chơi thôi.”

Cô thật sự thích sáng tác văn học, hiện tại thỉnh thoảng cũng viết một chút.

Lúc học đại học, cô cũng đã thử viết trên mạng, xem xem có thể kiếm được tiền không.

Nhưng cô đã viết được hơn ba trăm nghìn chữ, nhưng không có ai đọc.

Người đọc cũng nói văn phong ổn, nhưng tình tiết truyện rất dở, không có sức hấp dẫn.

Sau này, cho dù viết thì cô cũng không đăng lên mạng nữa.

Dương Lỗi cười nói: "Có thể cho anh đọc một chút không?"

Nghe thấy lời Dương Lỗi nói, Dương Tiểu Đình còn chưa nói, nhưng thím út Trương Lan Mai đã trở nên phấn khích, nhanh chóng nói: "Tiểu Đình, nhanh cho anh con xem những thứ con đã viết đi, đây là anh con muốn dạy con viết tiểu thuyết đó."

Trương Lan Mai biết con gái mình thích viết lách.

Trước đây, bà ấy không quan tâm đến, cho rằng đó không phải là một công việc đoàng hoàng, nhưng bây giờ thì hoàn toàn khác.

Dương Lỗi viết tiểu thuyết, kiếm được hơn 300.000 nhân dân tệ mỗi tháng! Cái này còn có thể gọi là công việc không đàng hoàng sao?

Nếu con gái mình có thể học cách viết tiểu thuyết từ Dương Lỗi, thì không cần phải kiếm được hơn 300.000 nhân dân tệ mỗi tháng, chỉ cần mỗi tháng có thể kiếm được hơn 10.000 tệ là bà ấy đã cảm thấy vô cùng vui mừng rồi.

Thím út Trương Lan Mai của Dương Lỗi rất hào hứng nói.

Nếu hiện giờ có thể kiếm được 10.000 nhân dân tệ thì rất có triển vọng.

Hầu hết người dân trong thôn làm việc trong nhà máy, mệt gần chết mới kiếm được mấy nghìn nhân dân tệ mỗi tháng.

Dương Tiểu Đình nghe thấy lời Trương Lan Mai nói, đôi mắt của cô cũng sáng lên.

Anh mình viết tiểu thuyết giỏi như vậy, nhất định có thể chỉ điểm cho mình.

Thực ra cô rất thích viết sách.

Đối với chuyên ngành quản lý khách sạn mà cô đang học bây giờ, cô thực sự không có nhiều hứng thú.

Trước đây, cô còn từng nghĩ sẽ trở thành một quản lý sau khi tốt nghiệp, nhưng bây giờ cô biết rằng sau khi tốt nghiệp, học xong chuyên ngành quản lý khách sạn này thì sẽ trở thành một người phục vụ.

Vì vậy, gần kết thúc kỳ thực tập, hiện tại Dương Tiểu Đình thực sự có chút hoang mang, không biết sau này mình có thể làm gì?

Bây giờ nghĩ lại, nếu sau này mình có thể coi việc viết tiểu thuyết là công việc của mình, thì tốt biết bao, vừa dễ dàng lại vừa tự do.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »