Từ Giới Giải Trí Đến Nhà Giàu Số 1

Lượt đọc: 3351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 153
c153: hôn sự

❊ ❊ ❊

Cô bé vẫn nhớ ông ngoại của cô bé rất hung dữ, luôn có khuôn mặt nghiêm túc.

Khi bọn họ ngồi xuống, Tiêu Quốc Cường đột nhiên hơi ngồi thẳng lên, cũng không thể đọc cuốn sách trên †ay nữa. Mắt ông đang nhìn sách nhưng thực ra là ông đang nhìn bóng của hai cô cháu gái phản chiếu trên tường.

“Cha.” Tiêu Vũ đi đến, gọi Tiêu Quốc Cường.

Tiêu Quốc Cường “ừm” một tiếng. Dương Lỗi cũng gọi một tiếng, nhưng Tiêu Quốc Cường phớt lờ giả vờ như không nghe thấy.

Để Dương Lỗi vào nhà, ông không lấy dao ra đã là rất độ lượng rồi. Sao ông có thể nói chuyện với Dương Lỗi chứ?

Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Quốc Cường, Tôn Nhã Như cũng bất lực. Bà cười nói: "Tiểu Vũ, con bảo Tiểu Lỗi ngồi xuống."

Cả gia đình đang ngồi quanh ghế sô pha, TV đang chiếu phim hoạt hình, mắt mọi người đều đang xem phim hoạt hình nhưng suy nghĩ của bọn họ lại khác nhau.

Sau một lúc, Tôn Nhã Như hỏi: "Đúng rồi, Tiểu Lỗi, buổi sáng khi mẹ gọi điện, Tiểu Vũ nói con đi ký hợp đồng gì đó với người của công ty âm nhạc?"

Vào sáng sớm bà đã gọi điện cho Tiêu Vũ, Tiêu Vũ cũng kể cho bà nghe về chuyện của Dương Lỗi.

"Vâng, mẹ, là người của công ty âm nhạc Hoàn Vũ Tìm con, muốn mua bài hát của con."

Dương Lỗi gật đầu, cười nói: "Bài hát đã được bán rồi, với giá là 400.000 nhân dân tệ và sáu mươi phần †răm lợi nhuận của lượt tải xuống."

"Sáu mươi phần trăm?”

Nghe vậy, Tôn Nhã Như suy nghĩ một chút rồi nói: "Bài hát trước đây con đã bán cho Công ty âm nhạc Hải Lam là năm mươi phần trăm lợi nhuận, với số tiền là 150.000 nhân dân tệ phải không?”

Biết được lợi nhuận của lượt tải xuống của những bài hát con rể sáng tác, lúc rảnh rỗi bà cũng tra bảng xếp hạng của KuGou Music để xem lượt tải xuống của những bài hát đó như thế nào.

Xét cho cùng, những lượt tải xuống này là tiền do con rể kiếm được.

"Vâng, lợi nhuận lần này tăng mười phần trăm, giá gốc cũng tăng 250.000." Dương Lỗi cười nói.

Tôn Nhã Như khen ngợi, nói: "Tiểu Lỗi, con thực sự rất có năng khiếu về âm nhạc."

Người khác viết ca khúc đã khó, nhưng Dương Lỗi dường như không gặp khó khăn gì trong việc viết ca khúc.

Tuy nhiên, bà không nghi ngờ gì cả.

Cho đến nay, hầu hết các bài hát của Dương Lỗi về cơ bản đều là những bài hát truyền cảm hứng, kết hợp với kinh nghiệm của Dương Lỗi, việc viết những bài hát †ruyền cảm hứng là hoàn toàn phù hợp với lẽ thường.

Mà bà đã nghe từ con gái mình rằng Dương Lỗi thích nhạc cụ và viết các bài hát khi hắn còn học đại học.

Tiêu Quốc Cường ở bên cạnh cũng nghe Dương Lỗi nói, trong lòng âm thầm gật đầu.

Mặc dù rất không hài lòng với Dương Lỗi, nhưng ông phải thừa nhận rằng Dương Lỗi thực sự xuất sắc, tốt hơn bất kỳ ai ông từng gặp.

Tôn Nhã Như hỏi Dương Lỗi về những thứ khác. Cuối cùng, bà nói: "Tiểu Lỗi, con và Tiểu Vũ hiện đang ở cùng nhau rồi, nhưng vẫn thiếu một thân phận hợp pháp, con hiểu chứ?"

Nghe vậy, Dương Lỗi lập tức gật đầu, nói: "Mẹ, chuyện này con và Tiểu Vũ đã thương lượng qua rồi. Lần này chúng con trở về là muốn thương lượng một chút. Tháng này chúng con sẽ định hôn sự, tháng sau sẽ kết hôn."

Trên mặt hắn có chút áy náy, nói: “Lúc trước đều là lỗi của con, khi Tiểu Vũ cần con nhất, con đã không ở bên cạnh cô ấy. Bây giờ con chỉ muốn chăm sóc Tiểu Vũ thật tốt, nhìn Dao Dao và Kỳ Kỳ hạnh phúc trưởng thành.

Tôn Nhã Như rõ ràng rất hài lòng với những lời thâm tình này. Về phần Tiêu Quốc Cường, ông cũng khá hài lòng với thái độ của Dương Lỗi.

Lúc trước ông rất tức giận, nhưng sau khi biết Dương Lỗi đã xảy ra biến cố lớn như vậy, lửa giận trong lòng ông nhất thời đã biến mất rất nhiều.

Nói chung, Dương Lỗi không bỏ rơi con gái mình, chỉ là vì các loại lý do mới chia tay.

Dương Lỗi nhìn Tiêu Quốc Cường và Tôn Nhã Như, rồi tiếp tục: "Lý do con đến lần này chủ yếu là để hỏi ý kiến của cha mẹ. Con đã nói chuyện với cha mẹ con rồi. Con và cha mẹ con đều muốn định hôn sự càng sớm càng tốt!"

Dương Lỗi nghiêm túc nói

Trong lòng hắn cảm thấy rất hổ thẹn với Tiểu Vũ, tất cả những gì hản làm bây giờ là để Tiêu Vũ và hai cô con gái của mình càng hạnh phúc hơn.

Nghe những lời tình thâm ý thiết của Dương Lỗi, Tôn Nhã Như hài lòng gật đầu.

Thậm chí sự bất mãn trong lòng của Tiêu Quốc Cường đối với Dương Lỗi cũng đã giảm bớt đi, ông làm giáo viên mấy chục năm, lại giỏi quan sát người khác, nhìn thoáng qua liền có thể biết lời nói của Dương Lỗi là thật hay giả.

Vừa mới tiếp xúc, ông thấy rằng Dương Lỗi là một người rất có trách nhiệm.

Tôn Nhã Như nói: "Việc đám cưới không thể trì hoàn được, cần phải bắt đầu chuẩn bị rồi."

Tôn Nhã Như gật gật đầu, bà nhìn Tiêu Quốc Cường đang im lặng, bất mãn nói: "Lão Tiêu, con gái và con rể ông đã nói vậy, ông hãy nói một câu đi chứ?"

Tiêu Quốc Cường lẽ nào chỉ là giả câm?

Tiêu Quốc Cường nghiêm mặt, lần đầu tiên ông nhìn thẳng vào Dương Lỗi.

Nhìn ánh mắt không chút sợ hãi của Dương Lỗi, Tiêu Quốc Cường cuối cùng đã mở miệng nói: “Cậu dự tính như thế nào về việc kết hôn?”

Tiêu Quốc Cường lần đầu tiên nói chuyện với Dương Lỗi đã trực tiếp dò hỏi suy nghĩ của hắn về chuyện kết hôn.

Nhìn Tiêu Quốc Cường, Dương Lỗi nghiêm túc nói Cha, hai ngày nữa con sẽ cùng Tiểu Vũ đi mua một chiếc xe trị giá 1 triệu, đứng tên Tiểu Vũ, coi như là xe cưới, còn việc đính hôn con nghĩ sẽ tổ chức trong tháng này.

Sau khi đính hôn, có thể chọn một ngày tốt trong tháng 8 để làm hôn lễ...”

Dương Lỗi nói ra một vài suy nghĩ của mình.

Cô bé vẫn nhớ ông ngoại của cô bé rất hung dữ, luôn có khuôn mặt nghiêm túc.

Khi bọn họ ngồi xuống, Tiêu Quốc Cường đột nhiên hơi ngồi thẳng lên, cũng không thể đọc cuốn sách trên †ay nữa. Mắt ông đang nhìn sách nhưng thực ra là ông đang nhìn bóng của hai cô cháu gái phản chiếu trên tường.

“Cha.” Tiêu Vũ đi đến, gọi Tiêu Quốc Cường.

Tiêu Quốc Cường “ừm” một tiếng. Dương Lỗi cũng gọi một tiếng, nhưng Tiêu Quốc Cường phớt lờ giả vờ như không nghe thấy.

Để Dương Lỗi vào nhà, ông không lấy dao ra đã là rất độ lượng rồi. Sao ông có thể nói chuyện với Dương Lỗi chứ?

Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Quốc Cường, Tôn Nhã Như cũng bất lực. Bà cười nói: "Tiểu Vũ, con bảo Tiểu Lỗi ngồi xuống."

Cả gia đình đang ngồi quanh ghế sô pha, TV đang chiếu phim hoạt hình, mắt mọi người đều đang xem phim hoạt hình nhưng suy nghĩ của bọn họ lại khác nhau.

Sau một lúc, Tôn Nhã Như hỏi: "Đúng rồi, Tiểu Lỗi, buổi sáng khi mẹ gọi điện, Tiểu Vũ nói con đi ký hợp đồng gì đó với người của công ty âm nhạc?"

Vào sáng sớm bà đã gọi điện cho Tiêu Vũ, Tiêu Vũ cũng kể cho bà nghe về chuyện của Dương Lỗi.

"Vâng, mẹ, là người của công ty âm nhạc Hoàn Vũ Tìm con, muốn mua bài hát của con."

Dương Lỗi gật đầu, cười nói: "Bài hát đã được bán rồi, với giá là 400.000 nhân dân tệ và sáu mươi phần †răm lợi nhuận của lượt tải xuống."

"Sáu mươi phần trăm?”

Nghe vậy, Tôn Nhã Như suy nghĩ một chút rồi nói: "Bài hát trước đây con đã bán cho Công ty âm nhạc Hải Lam là năm mươi phần trăm lợi nhuận, với số tiền là 150.000 nhân dân tệ phải không?”

Biết được lợi nhuận của lượt tải xuống của những bài hát con rể sáng tác, lúc rảnh rỗi bà cũng tra bảng xếp hạng của KuGou Music để xem lượt tải xuống của những bài hát đó như thế nào.

Xét cho cùng, những lượt tải xuống này là tiền do con rể kiếm được.

"Vâng, lợi nhuận lần này tăng mười phần trăm, giá gốc cũng tăng 250.000." Dương Lỗi cười nói.

Tôn Nhã Như khen ngợi, nói: "Tiểu Lỗi, con thực sự rất có năng khiếu về âm nhạc."

Người khác viết ca khúc đã khó, nhưng Dương Lỗi dường như không gặp khó khăn gì trong việc viết ca khúc.

Tuy nhiên, bà không nghi ngờ gì cả.

Cho đến nay, hầu hết các bài hát của Dương Lỗi về cơ bản đều là những bài hát truyền cảm hứng, kết hợp với kinh nghiệm của Dương Lỗi, việc viết những bài hát †ruyền cảm hứng là hoàn toàn phù hợp với lẽ thường.

Mà bà đã nghe từ con gái mình rằng Dương Lỗi thích nhạc cụ và viết các bài hát khi hắn còn học đại học.

Tiêu Quốc Cường ở bên cạnh cũng nghe Dương Lỗi nói, trong lòng âm thầm gật đầu.

Mặc dù rất không hài lòng với Dương Lỗi, nhưng ông phải thừa nhận rằng Dương Lỗi thực sự xuất sắc, tốt hơn bất kỳ ai ông từng gặp.

Tôn Nhã Như hỏi Dương Lỗi về những thứ khác. Cuối cùng, bà nói: "Tiểu Lỗi, con và Tiểu Vũ hiện đang ở cùng nhau rồi, nhưng vẫn thiếu một thân phận hợp pháp, con hiểu chứ?"

Nghe vậy, Dương Lỗi lập tức gật đầu, nói: "Mẹ, chuyện này con và Tiểu Vũ đã thương lượng qua rồi. Lần này chúng con trở về là muốn thương lượng một chút. Tháng này chúng con sẽ định hôn sự, tháng sau sẽ kết hôn."

Trên mặt hắn có chút áy náy, nói: “Lúc trước đều là lỗi của con, khi Tiểu Vũ cần con nhất, con đã không ở bên cạnh cô ấy. Bây giờ con chỉ muốn chăm sóc Tiểu Vũ thật tốt, nhìn Dao Dao và Kỳ Kỳ hạnh phúc trưởng thành.

Tôn Nhã Như rõ ràng rất hài lòng với những lời thâm tình này. Về phần Tiêu Quốc Cường, ông cũng khá hài lòng với thái độ của Dương Lỗi.

Lúc trước ông rất tức giận, nhưng sau khi biết Dương Lỗi đã xảy ra biến cố lớn như vậy, lửa giận trong lòng ông nhất thời đã biến mất rất nhiều.

Nói chung, Dương Lỗi không bỏ rơi con gái mình, chỉ là vì các loại lý do mới chia tay.

Dương Lỗi nhìn Tiêu Quốc Cường và Tôn Nhã Như, rồi tiếp tục: "Lý do con đến lần này chủ yếu là để hỏi ý kiến của cha mẹ. Con đã nói chuyện với cha mẹ con rồi. Con và cha mẹ con đều muốn định hôn sự càng sớm càng tốt!"

Dương Lỗi nghiêm túc nói

Trong lòng hắn cảm thấy rất hổ thẹn với Tiểu Vũ, tất cả những gì hản làm bây giờ là để Tiêu Vũ và hai cô con gái của mình càng hạnh phúc hơn.

Nghe những lời tình thâm ý thiết của Dương Lỗi, Tôn Nhã Như hài lòng gật đầu.

Thậm chí sự bất mãn trong lòng của Tiêu Quốc Cường đối với Dương Lỗi cũng đã giảm bớt đi, ông làm giáo viên mấy chục năm, lại giỏi quan sát người khác, nhìn thoáng qua liền có thể biết lời nói của Dương Lỗi là thật hay giả.

Vừa mới tiếp xúc, ông thấy rằng Dương Lỗi là một người rất có trách nhiệm.

Tôn Nhã Như nói: "Việc đám cưới không thể trì hoàn được, cần phải bắt đầu chuẩn bị rồi."

Tôn Nhã Như gật gật đầu, bà nhìn Tiêu Quốc Cường đang im lặng, bất mãn nói: "Lão Tiêu, con gái và con rể ông đã nói vậy, ông hãy nói một câu đi chứ?"

Tiêu Quốc Cường lẽ nào chỉ là giả câm?

Tiêu Quốc Cường nghiêm mặt, lần đầu tiên ông nhìn thẳng vào Dương Lỗi.

Nhìn ánh mắt không chút sợ hãi của Dương Lỗi, Tiêu Quốc Cường cuối cùng đã mở miệng nói: “Cậu dự tính như thế nào về việc kết hôn?”

Tiêu Quốc Cường lần đầu tiên nói chuyện với Dương Lỗi đã trực tiếp dò hỏi suy nghĩ của hắn về chuyện kết hôn.

Nhìn Tiêu Quốc Cường, Dương Lỗi nghiêm túc nói Cha, hai ngày nữa con sẽ cùng Tiểu Vũ đi mua một chiếc xe trị giá 1 triệu, đứng tên Tiểu Vũ, coi như là xe cưới, còn việc đính hôn con nghĩ sẽ tổ chức trong tháng này.

Sau khi đính hôn, có thể chọn một ngày tốt trong tháng 8 để làm hôn lễ...”

Dương Lỗi nói ra một vài suy nghĩ của mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »