Từ Giới Giải Trí Đến Nhà Giàu Số 1

Lượt đọc: 3331 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 142
c142: gặp cha vợ

❊ ❊ ❊

Trong lòng Dương Lỗi thâm buồn cười, trước kia học đại học lúc mua quần áo Tiêu Vũ cũng hay dùng chiêu này.

"Được, chúng ta đi xem tiếp, nghe nói nhà ở tiểu khu Trung Cảnh cũng không tệ."

Dương Lỗi gật gật đầu, cùng Tiêu Vũ ôm hai con gái đi ra ngoài.

Tiểu Dao Dao và Tiểu Kỳ Kỳ cũng rất thông minh, miễn cưỡng nghe hiểu một vài chuyện, lúc này ngậm miệng không nói lời nào.

Chưa đi được vài bước, rốt cuộc chủ nhà mở miệng, nói: "Được, 80.000 một mét vuông thì 80.000 một mét vuông!"

Ông ta nhìn Dương Lỗi nói: "Số tiền này chừng nào thì cậu có thể đưa cho tôi?”

80.000 một mét vuông, tổng cộng Dương Lỗi phải đưa 22.4 triệu.

Thấy chủ nhà đồng ý, Dương Lỗi mỉm cười, nói: "Dựa theo quy trình thông thường đi, tôi đưa trước 50%, là 1.2 triệu, hoàn tất thủ tục, hẳn là vào ngày 15, ngày 15 tôi giao 8.8 triệu."

11.2 triệu cộng 8.8 triệu, là 20 triệu.

Vào ngày 12 sẽ được chuyển tiền nhuận bút, trong thẻ của Dương Lỗi đại khái sẽ có 19.8 triệu.

Nhưng mà, trong thời gian này hắn vẫn đang bán ca khúc như cũ, cho nên dễ dàng có được 20 triệu.

"Về phần 2.4 triệu còn lại, ngày 5 tháng sau sẽ giao đủ”

Nghe Dương Lỗi nói như vậy, chủ nhà gật gật đầu, không có ý kiến, nói: "Được!"

Hơn 2 triệu còn lại đối với ông ta cũng không có tác dụng gì lớn, giao chậm một chút cũng không thành vấn đề.

Sang nhượng giấy chứng nhận bất động sản và những thứ khác đều cần chừng mười ngày, vừa mới bắt đầu Dương Lỗi sẽ không giao toàn bộ tiền, trong lòng ông ta cũng hiểu được.

"A, Tiểu Vũ, sao con lại ở đây?"

Đúng lúc này, bỗng nhiên một giọng nói kinh ngạc vang lên.

Ở cửa phòng, xuất hiện một đôi nam nữ trung niên, khuôn mặt của người phụ nữ rất quen, đúng là mẹ Tiêu, Tôn Nhã Như, về phần người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt thoạt nhìn có chút cứng ngắc là cha Tiêu, Tiêu Quốc Cường.

"Ai nha, còn có hai cháu gái cưng của bà nữa, mau đến cho bà ngoại ôm một cái nào."

Tôn Nhã Như mang theo Tiêu Quốc Cường đi đến, bà nhìn về phía hai đứa bé, càng nhìn càng thích, gọi hai bé lại.

"Bà ngoại."

Nhìn thấy Tôn Nhã Như, hai bé Dương Kỳ Kỳ và Dương Dao Dao đều rất nể tình, lon ton chạy tới.

Lúc này Tôn Nhã Như nháy nháy mắt với con gái mình, hôm nay bà đã nghĩ hết các loại biện pháp mới lôi được cha Tiêu đến đây.

Vì thế, bà đã hao tốn không ít nơ ron thần kinh.

Lúc này Dương Lỗi nhìn Tiêu Quốc Cường, mà lúc. này Tiêu Quốc Cường cũng nhìn về phía hắn, có thể là trời sinh cha vợ và con rể là kẻ địch, nháy mắt ánh mắt hai người gần như liền tiếp xúc với nhau.

Cho dù đã qua nhiều năm, nhưng lúc này trong lòng Tiêu Quốc Cường vẫn còn lửa giận như cũ, nhìn về phía tên nhóc khốn nạn trước mặt.

Chính là tên khốn này đã hại con gái của ông!

Vẻ mặt ông nghiêm túc, nhìn chăm chằm Dương Lỗi, nhìn dáng vẻ của ông giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể đến đánh hắn.

Đối với cha vợ này của mình, Dương Lỗi vẫn có chút chột dạ, dựa trên những phân tích của hắn đối với Tiêu Quốc Cường thông qua những tin tức đã biết, cha vợ này rất khó thu phục.

"Ai nha, lão Tiêu, hôm nay vừa khéo gặp con gái, đây là hai cháu gái ngoan của ông đó, Dao Dao và Kỳ Kỳ." Tôn Nhã Như cười nói.

Vẻ mặt Tiêu Quốc Cường rất là nghiêm túc, sắc mặt u ám, nhưng nhìn hai cháu ngoại của mình, trong mắt không khỏi lộ ra một chút nhu hòa.

Tuy rằng chưa có chân chính tiếp xúc, nhưng mà ông đã nhìn vô số lần ở trong di động của Tôn Nhã Như.

Dương Dao Dao và Dương Kỳ Kỳ biết Tiêu Quốc Cường là ông ngoại của các bé, lúc trước các bé đã từng xem ảnh chụp, các bé muốn mở miệng, nhưng nhìn thấy sắc mặt u ám của Tiêu Quốc Cường, liền không khỏi có chút sợ hãi.

Bạn nhỏ Dương Kỳ Kỳ còn lui ra phía sau chị gái một chút, trong lòng bé nghĩ: Ông ngoại này thật là hung dữ nha.

Nhìn thấy động tác nhỏ của Dương Kỳ Kỳ, sắc mặt Tiêu Quốc Cường không khỏi trở nên càng đen hơn.

"Mình là ông ngoại, mình đáng sợ như vậy sao?” Tiêu Quốc Cường nghĩ trong lòng.

"Cha"

Đúng lúc này, Tiêu Vũ đi lên trước gọi.

Cô giới thiệu Dương Lỗi: Đây là Dương Lỗi, cha của Dao Dao và Kỳ Kỳ."

Dương Lỗi cũng trực tiết Dương Lỗi."

n lên, gọi: "Cha, con là

Hắn da mặt dày, dáng vẻ quen thuộc, không chút dè dặt.

Đối mặt với tên khốn mặt dày trước mặt này, Tiêu Quốc Cường trực tiếp không nhìn, giống như là không nhìn thấy Dương Lỗi vậy.

Vê phần Tiêu Vũ, ông cũng không nói gì.

"Cái ông già bảo thủ này."

Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Quốc Cường, Tôn Nhã Như lập tức có chút bất mãn, nói: "Con gái đang nói chuyện với ông đó, ông bị câm à?”

Tiêu Quốc Cường hừ lạnh một tiếng, nói: "Từ bao giờ mà bà biết lừa người? Gạt tôi tới đây?"

Nghe vậy, Tôn Nhã Như lập tức nổi giận, nói: "Tôi lừa ông cái gì? Đây không phải là vừa khéo gặp được bọn Tiểu Vũ à?"

Bà nói thẳng: "Tiểu Vũ, chúng ta không để ý tới cha con nữa."

Bà xem biệt thự một chút, ánh mắt sáng lên, nói: "Tiểu Vũ, các con đang mua nhà ở đây sao?"

"Vâng"

Tiêu Vũ gật gật đầu, nói: "Căn này con và Dương Lỗi, còn có Dao Dao, Kỳ Kỳ đều rất thích, chuẩn bị mua."

"A, căn lớn như vậy, hẳn là tốn không ít tiền phải không?" Tôn Nhã Như hỏi.

Tiêu Vũ nói: "Hơn 22 triệu."

Hai người nói chuyện, lúc này Tiêu Quốc Cường xụ mặt không nói lời nào không nhìn các cô, nhưng mà nhìn ánh mắt của ông, hình như là cũng đang đánh giá căn biệt thự này.

Trong lòng Dương Lỗi thâm buồn cười, trước kia học đại học lúc mua quần áo Tiêu Vũ cũng hay dùng chiêu này.

"Được, chúng ta đi xem tiếp, nghe nói nhà ở tiểu khu Trung Cảnh cũng không tệ."

Dương Lỗi gật gật đầu, cùng Tiêu Vũ ôm hai con gái đi ra ngoài.

Tiểu Dao Dao và Tiểu Kỳ Kỳ cũng rất thông minh, miễn cưỡng nghe hiểu một vài chuyện, lúc này ngậm miệng không nói lời nào.

Chưa đi được vài bước, rốt cuộc chủ nhà mở miệng, nói: "Được, 80.000 một mét vuông thì 80.000 một mét vuông!"

Ông ta nhìn Dương Lỗi nói: "Số tiền này chừng nào thì cậu có thể đưa cho tôi?”

80.000 một mét vuông, tổng cộng Dương Lỗi phải đưa 22.4 triệu.

Thấy chủ nhà đồng ý, Dương Lỗi mỉm cười, nói: "Dựa theo quy trình thông thường đi, tôi đưa trước 50%, là 1.2 triệu, hoàn tất thủ tục, hẳn là vào ngày 15, ngày 15 tôi giao 8.8 triệu."

11.2 triệu cộng 8.8 triệu, là 20 triệu.

Vào ngày 12 sẽ được chuyển tiền nhuận bút, trong thẻ của Dương Lỗi đại khái sẽ có 19.8 triệu.

Nhưng mà, trong thời gian này hắn vẫn đang bán ca khúc như cũ, cho nên dễ dàng có được 20 triệu.

"Về phần 2.4 triệu còn lại, ngày 5 tháng sau sẽ giao đủ”

Nghe Dương Lỗi nói như vậy, chủ nhà gật gật đầu, không có ý kiến, nói: "Được!"

Hơn 2 triệu còn lại đối với ông ta cũng không có tác dụng gì lớn, giao chậm một chút cũng không thành vấn đề.

Sang nhượng giấy chứng nhận bất động sản và những thứ khác đều cần chừng mười ngày, vừa mới bắt đầu Dương Lỗi sẽ không giao toàn bộ tiền, trong lòng ông ta cũng hiểu được.

"A, Tiểu Vũ, sao con lại ở đây?"

Đúng lúc này, bỗng nhiên một giọng nói kinh ngạc vang lên.

Ở cửa phòng, xuất hiện một đôi nam nữ trung niên, khuôn mặt của người phụ nữ rất quen, đúng là mẹ Tiêu, Tôn Nhã Như, về phần người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt thoạt nhìn có chút cứng ngắc là cha Tiêu, Tiêu Quốc Cường.

"Ai nha, còn có hai cháu gái cưng của bà nữa, mau đến cho bà ngoại ôm một cái nào."

Tôn Nhã Như mang theo Tiêu Quốc Cường đi đến, bà nhìn về phía hai đứa bé, càng nhìn càng thích, gọi hai bé lại.

"Bà ngoại."

Nhìn thấy Tôn Nhã Như, hai bé Dương Kỳ Kỳ và Dương Dao Dao đều rất nể tình, lon ton chạy tới.

Lúc này Tôn Nhã Như nháy nháy mắt với con gái mình, hôm nay bà đã nghĩ hết các loại biện pháp mới lôi được cha Tiêu đến đây.

Vì thế, bà đã hao tốn không ít nơ ron thần kinh.

Lúc này Dương Lỗi nhìn Tiêu Quốc Cường, mà lúc. này Tiêu Quốc Cường cũng nhìn về phía hắn, có thể là trời sinh cha vợ và con rể là kẻ địch, nháy mắt ánh mắt hai người gần như liền tiếp xúc với nhau.

Cho dù đã qua nhiều năm, nhưng lúc này trong lòng Tiêu Quốc Cường vẫn còn lửa giận như cũ, nhìn về phía tên nhóc khốn nạn trước mặt.

Chính là tên khốn này đã hại con gái của ông!

Vẻ mặt ông nghiêm túc, nhìn chăm chằm Dương Lỗi, nhìn dáng vẻ của ông giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể đến đánh hắn.

Đối với cha vợ này của mình, Dương Lỗi vẫn có chút chột dạ, dựa trên những phân tích của hắn đối với Tiêu Quốc Cường thông qua những tin tức đã biết, cha vợ này rất khó thu phục.

"Ai nha, lão Tiêu, hôm nay vừa khéo gặp con gái, đây là hai cháu gái ngoan của ông đó, Dao Dao và Kỳ Kỳ." Tôn Nhã Như cười nói.

Vẻ mặt Tiêu Quốc Cường rất là nghiêm túc, sắc mặt u ám, nhưng nhìn hai cháu ngoại của mình, trong mắt không khỏi lộ ra một chút nhu hòa.

Tuy rằng chưa có chân chính tiếp xúc, nhưng mà ông đã nhìn vô số lần ở trong di động của Tôn Nhã Như.

Dương Dao Dao và Dương Kỳ Kỳ biết Tiêu Quốc Cường là ông ngoại của các bé, lúc trước các bé đã từng xem ảnh chụp, các bé muốn mở miệng, nhưng nhìn thấy sắc mặt u ám của Tiêu Quốc Cường, liền không khỏi có chút sợ hãi.

Bạn nhỏ Dương Kỳ Kỳ còn lui ra phía sau chị gái một chút, trong lòng bé nghĩ: Ông ngoại này thật là hung dữ nha.

Nhìn thấy động tác nhỏ của Dương Kỳ Kỳ, sắc mặt Tiêu Quốc Cường không khỏi trở nên càng đen hơn.

"Mình là ông ngoại, mình đáng sợ như vậy sao?” Tiêu Quốc Cường nghĩ trong lòng.

"Cha"

Đúng lúc này, Tiêu Vũ đi lên trước gọi.

Cô giới thiệu Dương Lỗi: Đây là Dương Lỗi, cha của Dao Dao và Kỳ Kỳ."

Dương Lỗi cũng trực tiết Dương Lỗi."

n lên, gọi: "Cha, con là

Hắn da mặt dày, dáng vẻ quen thuộc, không chút dè dặt.

Đối mặt với tên khốn mặt dày trước mặt này, Tiêu Quốc Cường trực tiếp không nhìn, giống như là không nhìn thấy Dương Lỗi vậy.

Vê phần Tiêu Vũ, ông cũng không nói gì.

"Cái ông già bảo thủ này."

Nhìn thấy bộ dạng của Tiêu Quốc Cường, Tôn Nhã Như lập tức có chút bất mãn, nói: "Con gái đang nói chuyện với ông đó, ông bị câm à?”

Tiêu Quốc Cường hừ lạnh một tiếng, nói: "Từ bao giờ mà bà biết lừa người? Gạt tôi tới đây?"

Nghe vậy, Tôn Nhã Như lập tức nổi giận, nói: "Tôi lừa ông cái gì? Đây không phải là vừa khéo gặp được bọn Tiểu Vũ à?"

Bà nói thẳng: "Tiểu Vũ, chúng ta không để ý tới cha con nữa."

Bà xem biệt thự một chút, ánh mắt sáng lên, nói: "Tiểu Vũ, các con đang mua nhà ở đây sao?"

"Vâng"

Tiêu Vũ gật gật đầu, nói: "Căn này con và Dương Lỗi, còn có Dao Dao, Kỳ Kỳ đều rất thích, chuẩn bị mua."

"A, căn lớn như vậy, hẳn là tốn không ít tiền phải không?" Tôn Nhã Như hỏi.

Tiêu Vũ nói: "Hơn 22 triệu."

Hai người nói chuyện, lúc này Tiêu Quốc Cường xụ mặt không nói lời nào không nhìn các cô, nhưng mà nhìn ánh mắt của ông, hình như là cũng đang đánh giá căn biệt thự này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »