Vương Bạt cũng không quá kỳ vọng vào đám linh thú này. Chúng cả ngày chỉ biết ăn, ngủ và giao phối, căn bản không chăm chỉ tu hành như Mậu Viên Vương và Giáp Thập Ngũ, nên chăng có nội tình gì đáng kể.
Nhất là Mậu Viên Vương, có được thực lực như ngày hôm nay, ngoài việc Vương Bạt cấp cho tài nguyên tu hành, phần lớn là do bản thân nó kiên trì tu luyện không ngừng nghỉ suốt trăm năm.
Bất kể là « Viên Thần Cửu Biến » hay « Nguyên Không Vô Tương », đều là những pháp môn thượng đẳng, tinh thâm huyền ảo. Dù không đi theo con đường uyên bác như Vương Bạt, nhưng sau nhiều năm tu hành, nội tình tích lũy của nó cũng vô cùng thâm hậu.
Giáp Thập Ngũ rất nhanh tỉnh lại từ trạng thái đốn ngộ, dè chừng nhìn Vương Bạt một chút, rồi vội vàng chạy về ổ gà trong trại, chăm chú tu luyện.
Còn Mậu Viên Vương vẫn nhắm nghiền hai mắt, xếp bằng trên mai rùa.
Thấy vậy, Vương Bạt không quấy rầy nó.
Chỉ lặng lẽ thiết lập Linh thú quyển cho Ngộ Đạo Huyền Quy.
Việc này tốn không ít công sức.
Tuy huyền quy đang ngủ đông, nhưng khi bị đưa vào Linh thú quyển, nó vẫn bản năng phản kháng.
May mắn Vương Bạt có Huyền Long Đạo Binh hỗ trợ, dựa vào pháp lực cuồn cuộn không ngừng, mới áp chế được nó.
Sau khi khống chế Ngộ Đạo Huyền Quy, Vương Bạt thả Bích Thủy Linh Quy xuống ao, xem chúng có tự nhiên phối đôi được không.
Làm xong những việc này, hắn lại cho Thông Linh Quỷ Thu (Cá Chạch) ăn chút đồ ăn, rồi nhìn về phía điểm đến cuối cùng.
Quỷ Văn Thạch Long Tích và các loại Thạch Long Tích thuần sắc.
Sau hơn một năm Vương Bạt xuất quan, Thạch Long Tích không có nhiều thay đổi, cũng không có chủng loại Thạch Long Tích mới nào sinh ra.
Thạch Long Tích thuần sắc, đặc biệt là Lôi Chúc Thạch Long Tích màu tím, lại có thêm những con non mới sinh ra với huyết mạch tinh khiết hơn.
Vương Bạt kiểm tra một lượt, rồi rót thêm tuổi thọ vào cho một nhóm Thạch Long Tích con mới sinh để thúc đấy sự phát triển, sau đó không quan tâm nữa.
Những ngày tiếp theo, hắn chuyên tâm ở lại gần Hỏa Đồng Thụ, tìm kiếm linh kê thích hợp để độ kiếp.
Với thủ đoạn hiện tại của hắn, linh kê là loài có hy vọng đột phá lên Tứ giai nhất.
Đám linh kê ở đây đã trải qua nhiều năm bồi dưỡng và sinh sôi của Vương Bạt, phần lớn đều đã đạt Tam giai Cực phẩm. Nếu không lo chúng không chịu nổi Lôi Kiếp, Vương Bạt đã giúp chúng độ kiếp từ lâu.
Còn Bích Thủy Linh Quy nhờ lực phòng ngự cường hãn, có hy vọng thành công khi độ kiếp, nhưng sau nhiều năm sinh sôi, lứa mới nhất vẫn chỉ là Tam giai thượng phẩm.
Chắc còn cần thêm thời gian nữa mới đủ sức độ kiếp.
Hắn cẩn thận kiểm tra từng con linh kê gần Hỏa Đồng Thụ.
Cuối cùng chọn ra hơn nghìn con Tam giai Cực phẩm.
Rồi từ hơn nghìn con này, lại chọn ra 200 con.
Cứ cách một ngày lại rút nhựa cây Đế Liễu nhiều lần. Khi phát hiện cành lá Đế Liễu hơi khô vàng, Vương Bạt mới dừng tay.
Số nhựa cây này được chia đều thành 200 phần, trộn với linh tài do hắn phối chế riêng dựa trên tình trạng của từng con linh kê, rồi lần lượt bồi dưỡng cho 200 con linh kê đó.
Sau nửa năm.
Cuối cùng hắn cũng ra khỏi bí cảnh.
"Đến lúc độ kiếp rồi."
Vương Bạt thở ra một hơi dài.
Nhìn lên bầu trời.
Rất nhanh.
Trên bầu trời, mây đen bắt đầu tụ lại...
"... Bên Du Tiên Quan đã nói rồi, chúng ta báo tin là họ sẽ hỗ trợ ngay, Tần Thị thì dễ nói, nhưng Trường Sinh Tông vẫn còn do dự... Gốc Bất Tử Bảo Thụ kia, vẫn không lấy được."
Trong Thuần Dương Cung.
Nhan Văn Chính, người tay áo dài chấm đất, lưng đeo túi đựng tên, và Thiệu Dương Tử ngồi đối điện nhau sau lư hương.
Khi nói chuyện, ông có vẻ hơi chán nản.
Thiệu Dương Tử nghe vậy, trầm ngâm một lát rồi hỏi:
"Trường Sinh Tông và ta vốn đồng khí liên chi, việc này cũng không gây hại gì cho Trường Sinh Tông, sư huynh đã hỏi Tô Đại Xuân lý do do dự chưa?"
Nhan Văn Chính không khỏi tức giận nói:
“Còn không phải vì Tuân Phục Quân!”
"Trương Tùng Niên của Trường Sinh Tông bị nó mê hoặc, muốn phản tông theo chúng ta rời khỏi giới này, kết quả vì bại lộ ở Sâm Quốc, bị Tô Đại Xuân tự tay bắt giữ, hắn đã khai ra chuyện của Tuân Phục Quân."
"Vì vậy Tô Đại Xuân mới kiêng kỵ, cũng dễ hiểu thôi."
Thiệu Dương Tử nghe vậy, thở dài:
"Xem ra chỉ có thể đích thân ta đi một chuyến."
Nhan Văn Chính lộ vẻ tự trách:
"Tông chủ, là ta vô năng..."
"Sư huynh nói gì vậy, nếu không có sư huynh những năm gần đây luôn thay ta khống chế chuyện Độ Kiếp Bảo Phiệt, sao ta có thể an tâm quản lý tông môn."
Thiệu Dương Tử nhẹ giọng an ủi.
Nhan Văn Chính vẫn có chút tự trách, suy nghĩ một lúc, ông đột ngột đứng lên nói:
“Ta đi bắt tên hỗn trướng Tuân Phục Quân kia về!"
Thiệu Dương Tử giật mình, vội ngăn cản:
"Sư huynh, địch ở trong bóng tối, ta ở ngoài sáng, tuyệt đối không được manh động!"
Nhan Văn Chính là người biết nghe lời, nghe vậy dừng bước, nhưng vẫn cau mày nói:
"Vậy chúng ta nên làm gì?"
"Bảo Phiệt sắp thành rồi, Bất Từ Bảo Thụ tuy có cũng được, không có cũng không ảnh hưởng lớn. Nhưng trong Giới Hải thần bí khó lường, có gốc bảo thự này, Bảo Phiệt dù không bị phá hủy trực tiếp, cũng có thể nhanh chóng phục hồi, sẽ an toàn hơn nhiều."
"Bắt Tuân Phục Quân, đưa đến Trường Sinh Tông tạ tội, cũng coi như xóa bỏ hiềm khích giữa hai tông."
Thiệu Dương Tử gật đầu:
"Ta hiểu rõ, nhưng chúng ta không cần quá gấp, Tuân Phục Quân và Trương Tùng Niên, ai mê hoặc ai cũng chưa biết, đây là một mớ bòng bong, không cần để ý."
"Mấu chốt là, Trường Sinh Tông muốn ở lại giới này, họ quan tâm đến chuyện Vạn Thần Quốc hơn chúng ta, dù có kiêng kỵ đến đâu, chắc chắn sẽ mời chúng ta ra tay trước khi chúng ta rời đi, lúc đó, không phải chúng ta cầu họ, mà là đôi bên cùng có lợi."
Nghe Thiệu Dương Tử phân tích, Nhan Văn Chính chậm rãi suy ngẫm, không khỏi gật đầu khen ngợi:
"Tông chủ nói chí lý, vẫn là tông chủ nhìn xa trông rộng."
Thiệu Dương Tử lắc đầu: "Nói là vậy, nhưng không thể kéo dài quá lâu, chậm thì sinh... A?"
Ông hơi ngập ngừng, quay đầu nhìn về phía xa xăm bên dưới.
Nhan Văn Chính hơi nghi hoặc:
"Sao vậy?”