"Băng đạo chi pháp?”
Si Kiếm khựng lại một chút, rồi lắc đầu ngay:
"Ta biết mà!"
Nói rồi, hắn xòe tay, một chút băng tuyết liền xuất hiện trong lòng bàn tay, nhanh chóng ngưng tụ thành một mũi băng nhọn.
Vương Bạt hơi ngạc nhiên.
Hắn vốn không định dạy đối phương băng đạo, chỉ định chỉ điểm đôi chút về Băng đạo thôi.
Ai ngờ đối phương đã học rồi.
Nhưng khi cẩn thận cảm nhận mũi băng trên tay đối phương, vẻ nghi hoặc lại hiện lên trên mặt hắn.
"Sao? Tiền bối cũng nghiên cứu Băng đạo?"
Nhận ra vẻ mặt khác lạ của Vương Bạt, Si Kiếm tò mò:
“Nhìn ra gì à? Cứ nói.”
Vương Bạt ngập ngừng, rồi nói:
"Tại hạ biết không nhiều, chỉ là... tại sao ta cảm thấy băng pháp mà tiền bối ngưng tụ... không được thuần khiết cho lắm?"
Si Kiếm nghe vậy, ngạc nhiên nhìn Vương Bạt, rồi gật đầu:
"Ngươi nói đúng, ta tuy dùng được băng pháp, nhưng lại mượn kiếm để ngự băng, xem như là lách luật."
Nói đoạn, hắn khẽ vấy tay.
Mũi băng tan ra ngay lập tức, hóa thành vô số kiếm khí, nhanh chóng thu về lòng bàn tay Si Kiếm.
Vương Bạt lộ vẻ kinh hãi.
"Có thể lấy kiếm hóa băng?"
Si Kiếm lắc đầu:
"Chi tương tự thôi, chưa đạt được cái thần của nó.”
Rồi cau mày nói:
"Băng đạo cực đoan, ta cố ý đến Bắc Hải Châu này, chính là muốn mượn môi trường ở đây để thể ngộ sự cực đoan của băng đạo, hòng dung nhập vào Kiếm Đạo, hoàn thiện Kiếm Đạo của ta. Đáng tiếc khổ tu nhiều năm, vẫn không thể ngộ ra cái đạo ý cực đoan của Băng đạo, càng không thể dung nó vào Kiếm Đạo."
"Đạo ý cực đoan?"
Vương Bạt nghe vậy, hơi do dự.
Nếu nói về sự cực đoan của Băng đạo, vị Mộ Liên sư cô kia chắc chắn không ai sánh bằng.
Nhưng chưa được sự đồng ý của cô, hắn không tiện tiết lộ.
Tuy nhiên, ngay trước mắt, vẫn còn một người đã đạt đến "cực đoan" trên con đường băng đạo.
Si Kiếm kiếm tâm trong suốt, lập tức nhận ra sự thay đổi nhỏ trên mặt Vương Bạt, giật mình.
Không hề giữ dáng vẻ cao nhân tiền bối, hắn rướn cổ, tươi cười hớn hở, xán lại gần:
“Nhóc con, ngươi có cách giải quyết À?”
Vương Bạt nhìn chiếc nhẫn trữ vật trong tay, ngẫm nghĩ, rồi mở miệng:
"Tại hạ không dám chắc có hữu dụng..."
Si Kiếm nghe vậy, chộp lấy tay Vương Bạt, vội vàng ngắt lời:
"Còn lề mề gì nữa, mau!"
Vương Bạt chần chừ, đành nghiêng đầu, nhìn về phía con thuyền thép phía sau:
"Đạo hữu, xin mời ra đi."
Si Kiếm khẽ giật mình, tò mò nhìn về phía thuyền thép.
Rồi hắn thấy một tu sĩ trẻ tuổi mặc áo bào trắng, mặt lạnh như băng bước ra từ khoang thuyền.
Khuôn mặt ấy giống tu sĩ trước mắt đến chín phần.
“Hóa thân?”
Si Kiếm ngạc nhiên nhìn Vương Bạt và tu sĩ mặc bạch bào trên thuyền.
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại.
Rồi đột nhiên thân hình lóe lên, hắn đã đứng trước mặt tu sĩ mặc bạch bào.
Hắn đánh giá Băng Đạo Nhân từ trên xuống dưới, tò mò:
“Chưa tới Hóa Thần mà dám luyện hóa thân, không sợ ảnh hưởng đến việc lĩnh ngộ Đạo Cơ sau này à?”
"Tu Di không nhắc ngươi à?"
Băng Đạo Nhân lạnh lùng nhìn hắn.
Si Kiếm chẳng bận tâm, ngược lại tò mò chộp lấy tay Băng Đạo Nhân.
Vừa chạm vào.
Một luồng băng sương tỉnh thuần tột độ nhanh chóng lan ra trên tay hắn!
"Tiền bối cẩn thận!"
Băng Đạo Nhân dù có khả năng khống chế băng thuộc pháp lực cực mạnh, miễn cưỡng không gây ảnh hưởng đến xung quanh, nhưng việc đối phương trực tiếp chạm vào người Băng Đạo Nhân vẫn kích động pháp lực băng thuộc phản kích.
Vương Bạt biết rõ không làm gì được Si Kiếm, nhưng vẫn vội vàng nhắc nhở.
Quả nhiên, vô số kiếm khí nhỏ li ti phun ra nuốt vào trên tay Si Kiếm, ngay lập tức trục xuất băng sương.
Nhưng Sĩ Kiếm không những không buông tay, ngược lại nắm chặt tay Băng Đạo Nhân, mắt sáng rực!
"Pháp lực băng đạo thuần khiết quá!"
"Chính là người này!"
"Ha ha!"
"Nhanh! Cho ta thêm chút nữa!"
Nói rồi, hắn không hề phòng bị, mặc cho băng sương nhanh chóng lan dọc theo bàn tay, cánh tay.
Chỉ trong nháy mắt, cả người hắn đã bị băng tuyết bao phủ, tựa như một người băng vậy.
Đứng giữa tuyết lớn bay tán loạn, hắn bất động, nếu không có pháp lực bành trướng và sinh cơ dạt dào bên trong, mọi người đã nghĩ hắn bị đông cứng đến chết rồi.
Vương Bạt, Anh Cáp và Lý Ứng Phụ nhìn nhau, không biết phải làm sao.
Nhìn ánh mắt nghi hoặc, lạnh nhạt mà Băng Đạo Nhân ném tới, Vương Bạt đành buông tay:
"Làm phiền đạo hữu rồi.”
Nói rồi, hắn lập tức dùng thần thức dò vào nhẫn trữ vật mà Si Kiếm đưa cho.
Hóa ra vị Si Kiếm này tuy nhìn tàn tạ, nhưng không gian trong giới chỉ lại rộng lớn bằng nửa một thành nhỏ.
Điều quan trọng hơn là, không gian rộng lớn như vậy lại chứa đầy đồ đạc, gần như không còn chỗ trống.
Các loại linh tài, linh thạch, pháp khí, phù lục, đan dược... chất đống hỗn độn.
Nếu không có linh khí mờ mịt bên trong quá sung túc, người ta sẽ tưởng đây là một bãi rác thải.
"Khó trách hắn nói không dọn dẹp..."
Vương Bạt lắc đầu bất lực.
Nhìn không gian trữ vật hỗn loạn này, hắn không khỏi nảy sinh ý muốn sắp xếp lại.
Quan trọng là, nếu không ngăn nắp, thật khó biết bên trong có bao nhiêu điển tịch công pháp.
Nghĩ vậy, Vương Bạt bắt đầu quá trình sắp xếp.
Phong tuyết phiêu diêu.
Băng Đạo Nhân không để băng tuyết rơi lên người, mà khiến chúng chất đầy xung quanh.
Vương Bạt và hai người kia trở về khoang thuyền thép, người thì tu hành, người thì kiểm kê không gian trữ vật.
Chớp mắt, ba tháng trôi qua.
Hôm ấy.
Vương Bạt ngồi xếp bằng trước bàn, tay cầm dao khắc, khắc lên giấy vàng những công pháp mà hắn tìm được từ pháp khí trữ đồ của Si Kiếm.
Bên cạnh, củi trong lò trà cháy lốp bốp.
Dù dùng thần niệm để khắc sẽ nhanh hơn gấp trăm lần so với khắc tay.
Nhưng hắn lại thích cái cảm giác chân thực mà khắc tay mang lại hơn.
Đúng lúc này, dao khắc bỗng dừng lại.
Vương Bạt ngẩng đầu, mắt lóe lên một tia khác lạ:
"Cuối cùng cũng xong."
Hắn vung tay áo, lửa trong lò trà tắt ngúm.
Thân ảnh hắn cũng biến mất trong khoang thuyền...