Trong phòng.
Vương Bạt tỉnh giấc, nhưng không thấy Bộ Thiên Ân đâu.
Chỉ có hương cỏ cây thoang thoảng, dễ chịu vô cùng.
Tâm trạng hắn cũng theo đó mà vui vẻ hơn nhiều.
Vương Bạt bước xuống giường, nhìn qua khung cửa sổ, thấy Bộ Thiên Ân đang chuẩn bị đồ ăn, thỉnh thoảng lại vung roi xua Ba Hạt đang định cướp mồi.
“Ba Hạt _#
“Ba Hạt –“
Con vẹt sữa tức tối đậu lên xà nhà, kêu "kỷ kỷ tra tra" như đang mắng mỏ.
“Mày còn mắng nữa, mắng nữa đi!”
Bộ Thiên Ân vừa bực mình vừa buồn cười trừng nó.
Ba Hạt lập tức quay đầu đi chỗ khác, như phát hiện ra điều gì, nghiêng đầu đánh giá, rồi vỗ cánh bay đến đậu trên đầu con khi nhỏ đang ngồi xếp bằng tĩnh tọa bên hồ.
“Ba Hạt –“
Con vẹt tinh nghịch mổ xuống túm lông bạc trên đầu khỉ nhỏ, giật mạnh, liền bị một vòng điện quang bắn ra, giật mình bay vút lên.
“Ừ?”
Trong phòng, Vương Bạt thấy cảnh này, khựng lại, rồi lộ vẻ kinh ngạc.
Hắn lóe người, xuất hiện bên cạnh khi nhỏ.
Khỉ nhỏ cảm nhận được khí tức của Vương Bạt, lập tức mở mắt.
“Ha ha.”
Vương Bạt vuốt ve đầu khỉ nhỏ, nhanh chóng lộ vẻ mừng rỡ:
“Giỏi lắm, ngươi thật sự đã tấn thăng rồi!”
Khi nhỏ chính là Mậu Viên Vương. Trước khi thi triển Ma Viên Biến, nó chỉ có nhị giai thượng phẩm. Sau khi thi triển Ma Viên Biến, nó có thể so tài với tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ, thậm chí viên mãn.
Còn bây giờ, khí tức trên người nó đã đạt đến nhị giai cực phẩm.
Vương Bạt cũng không quá bất ngờ.
Mậu Viên Vương rất có linh tính. Từ lâu trước đây, Vương Bạt đã nhận thấy nó tự mày mò ra một bộ pháp môn tu hành, có thể chủ động hấp thu, luyện hóa linh khí.
Giáp Thập Ngũ dường như cũng học theo nó.
Tuy pháp môn này trong mắt Vương Bạt thô ráp đến khó tin, nhưng với linh thú, tu hành vốn không cần quá nhiều thứ phức tạp. Với Mậu Viên Vương, có lẽ đây là cách phù hợp nhất.
Sau mười năm ngồi thiền mỗi ngày, Mậu Viên Vương rốt cục phá vỡ giới hạn của mình, tiến thêm một bước nhỏ.
Chỉ là Vương Bạt bận việc, không để ý nó đột phá khi nào.
Mậu Viên Vương tấn thăng khiến Vương Bạt rất vui.
Là linh thú giỏi đánh nhau nhất dưới trướng Vương Bạt, Mậu Viên Vương đã phát huy vai trò quan trọng trong nhiều trận chiến lớn. Vì vậy, Vương Bạt luôn coi trọng nó.
“Có cơ hội phải dạy nó thêm vài pháp thuật mới.“
Vương Bạt nhanh chóng lên kế hoạch huấn luyện cho Mậu Viên Vương.
Thực lực của linh thú liên quan đến thể phách, cũng liên quan mật thiết đến pháp thuật.
Ví dụ, Mậu Viên Vương trời sinh nắm giữ "Sơn Băng Địa Liệt", uy lực chỉ ở mức nhị giai pháp thuật thông thường. Nhưng nhờ pháp thuật này, nó có thể leo lên những ngọn núi đá cao, nhanh chóng tiếp cận kẻ địch trên không.
Sau đó, nó dùng thân thể cường hãn để cận chiến.
Có thể nói, đó là một pháp thuật rất quan trọng về mặt chiến thuật.
"Lưu Sa Thuật", "Mộc Linh Đằng Thuật" mà Vương Bạt đã dạy cho nó trước đây không hiệu quả với tu sĩ Trúc Cơ. Nhưng "Mộc Linh Đằng Thuật" có thể cung cấp vũ khí, giúp Mậu Viên Vương dễ dàng phát huy thực lực.
Đó chính là giá trị của pháp thuật.
Đương nhiên, ba loại pháp thuật này đã dần không theo kịp thực lực của Mậu Viên Vương.
Vì vậy, Vương Bạt định sắp xếp thời gian bồi dưỡng nó thêm.
Có lẽ bây giờ, nó sẽ đễ dàng nắm giữ pháp thuật mới hơn so với khi ở nhị giai hạ phẩm.
Nhưng chuyện này phải để sau. Hắn còn việc quan trọng hơn phải làm.
“À phải, Giáp Thập Ngũ đâu?”
Vương Bạt thắc mắc.
Bộ Thiên Ân đang bày đồ ăn, nghe vậy liền chỉ tay về phía xa.
Vương Bạt lúc này mới chú ý đến một con gà trống gầy gò hơn hắn những con Linh Kê khác, đang thản nhiên trượt xuống từ lưng một con gà mái Linh Kê nhị giai cực phẩm.
Sau đó, nó chậm rãi bước những bước chân ngay ngắn, hướng đến một con gà mái Linh Kê khác đang ưỡn mông.
“Thật là kẻ hung hãn!”
Vương Bạt không khỏi kính phục vị Lận Chân Tu đoạt xá Giáp Thập Ngũ này.
Mười năm như một ngày lặp lại chuyện này, cả con gà đều tiều tụy, nhưng vẫn xông lên tuyến đầu. Tinh thần hướng đạo này không phải ai cũng có.
Dù sao, Vương Bạt tự hỏi mình không làm được.
Nhất là những con Linh Kê cực phẩm đang được nó sủng hạnh kia, hầu như đều là con cháu của nó…
Nói thật, Vương Bạt thấy mà nhíu mày, tự cảm thấy mình có phải đã đi quá giới hạn.
Đây là phạm vào luân thường!
Nhưng so với Vương Bạt, Lận Hi Văn, à không, Giáp Thập Ngũ lại không hề có gánh nặng trong lòng.
Không những không có, thậm chí còn tràn đầy nhiệt huyết.
“Thọ nguyên đã hơn 3,400 năm!”
“Tuyệt vời.”
“Còn nhiều hơn mấy lần thọ nguyên của lão phu lúc toàn thịnh!”
“Cố gắng thêm chút nữa!”
“Tiến độ tu luyện hiện tại tuy chậm, nhưng với thọ nguyên này, cũng đủ để lão phụ trở thành Nguyên Anh Chân Quân!”
“Đáng tiếc hệ thống hạn chế quá nhiều, hậu duệ của lão phu không tính thọ nguyên, nếu không lão phu chỉ cần chuyên tâm tu hành là được.”
Lúc này, Giáp Thập Ngũ phát hiện Vương Bạt đang nhìn mình, không hề sợ hãi, trong lòng còn cười lạnh.
“Thằng nhãi Vương kia, chắc chắn không ngờ rằng linh mạch, linh thực mà hắn vất vả cung cấp, đều làm áo cưới cho lão phu!”
“Khanh khách, nhìn bộ dạng hắn, chắc chắn đang lo lắng làm sao chăn nuôi nhiều Linh Kê như vậy… Muốn trách thì trách ngươi ngày xưa trêu chọc lão phu!”
“Đáng đời có kiếp này!”
Nghĩ đến đây, nó lập tức nhảy lên lưng con gà mái Linh Kê, thân thể tự nhiên sinh ra cảm giác hưng phấn, kéo theo đó là một trận tẻ nhạt vô vị…
Nhưng trong lòng lại trào dâng một khoái cảm trả thù vô song.
“Ma tể tử, chờ lão phu quay về đỉnh phong, ha ha……”