Tĩnh thất.
"Động Thần Ngưng Linh Hương" tỏa khói xanh lượn lờ, tụ lại mà không tan.
Vương Bạt ngồi xếp bằng trên "Thanh Linh Ngọc Đoàn", nhẹ nhàng hít vào, làn khói xanh liền tự nhiên tràn vào mũi.
Lập tức, hắn thở ra một hơi khí tức không giống luyện khí.
Nửa ngày sau, Vương Bạt chậm rãi mở mắt, lộ vẻ hài lòng nhưng cũng có chút tiếc nuối:
“Tỉnh thạch bỏ ra cho thử này quả thực đáng giá, không chỉ có thể tỉnh luyện pháp lực, còn giúp pháp lực vận chuyển nhanh hơn.
"Đáng tiếc là hơi ít."
Động Thần Ngưng Linh Hương này là do hắn mua từ chỗ Ôn Vĩnh, tốn không ít linh thạch.
Nó rất có ích cho việc tu hành.
Giá cả không rẻ, một cây nhang cỡ này cũng phải ba bốn khối linh thạch trung phẩm.
Trước đây, dù Vương Bạt mỗi ngày ăn "Linh Kê Tỉnh Hoa" cũng phải mười mấy hai mươi năm mới đạt tới Trúc Cơ trưng kỳ, chính là nhờ những tài nguyên tu hành trân quý như "Động Thần Ngưng Linh Hương” mà hắn mới có thể nhanh chóng tích lũy pháp lực.
Cách này không có khuyết điểm gì, chỉ là tốn linh thạch.
Đương nhiên, Vương Bạt hiện tại là cây rụng tiền của Ly Sơn Xướng Y Hội, hễ hắn mở miệng, dù Động Thần Ngưng Linh Hương là Ôn Vĩnh thu mua từ nơi khác với chi phí không nhỏ, Ôn Vĩnh cũng sẽ không thu linh thạch của hắn.
Chỉ là Vương Bạt kiên quyết không chịu mang ơn.
Dù sao hắn tham gia cổ phần trong Xướng Y Hội, nếu mang ơn, đến lúc chia hoa hồng, hắn đâu còn mặt mũi mà lấy thêm.
Huống chỉ từ khi hợp tác đến nay, Ôn Vĩnh làm việc đều khiến Vương Bạt hài lòng, không chỉ chưa từng tiết lộ thân phận của Vương Bạt, mà khi chia hoa hồng cũng cực kỳ hào phóng.
Mặc dù biết đối phương cũng chỉ muốn giữ chân cây rụng tiền này, nhưng Vương Bạt cũng ngại ngùng mà tùy tiện lấy đồ trong Xướng Y Hội.
Nhất là khi hắn biết rằng, số linh thạch Ôn Vĩnh kiếm được trong những năm hợp tác còn lâu mới nhiều bằng mình.
Bởi vì chi phí chế tác "Linh Kê Tinh Hoa" chỉ là tiền mua thức ăn cho gà và linh tài phối chế dịch, ngoài ra chỉ tốn nhiều thời gian.
Dù tốc độ luyện chế của hắn rất nhanh, nhưng mỗi ngày cũng chỉ có thể xử lý một số lượng linh kê nhất định.
Nếu cả ngày chỉ chế tác "Linh Kê Tinh Hoa”, hắn cũng chỉ làm được một, hai bình.
Hắn và Bộ Thiền đều phải giữ lại một phần để ưu tiên cung ứng cho việc tu hành của mình, phần còn lại mới đem ra chào hàng.
Dù vậy, cứ ba bốn tháng hắn cũng tung ra hai ba mươi bình.
Kiếm được nhiều thì tiêu cũng nhiều.
Tám chín năm trôi qua, với tình hình chia hoa hồng, việc mua linh thú, tài nguyên tu hành, cùng việc vung tiền như rác ở tầng hai Linh Lung Quỷ Thị để mua một bộ trận pháp phòng ngự Tam giai cỡ nhỏ không trọn vẹn, cùng hai bộ "Truyền Tống Phù Trận" đã ngốn hết bảy tám phần tích lũy của hắn, chỉ còn lại gần vạn khối linh thạch trung phẩm.
Hắn cũng không phải có linh thạch là tiêu xài bừa bãi.
Chủ yếu là trận pháp phòng ngự Tam giai không trọn vẹn và truyền tống phù trận quá hữu ích với người luôn cảm thấy bất an như hắn.
Trận pháp phòng ngự Tam giai thì khỏi nói, ai cũng hiểu.
Truyền tống phù trận có thể bố trí một tòa trận bàn ở một vị trí cố định, chỉ cần ở trong phạm vi bao phủ của trận pháp này, có thể mượn truyền tống phù để nhanh chóng trở lại gần trận bàn.
Đương nhiên, phạm vi bao phủ hơi "gà", lấy trận bàn làm trung tâm, ước chừng hai trăm dặm.
Vương Bạt đặt một cái trong nhà, còn một cái cách nhà khoảng một trăm tám mươi dặm, vừa hay ở một khe núi ẩn nấp không xa bên ngoài Bạch Vân Bình.
Như vậy, nếu gặp nguy hiểm gì, hắn và Bộ Thiền có thể kịp thời đào tẩu.
Đáng tiếc là, ba món đồ này đều lấy được từ tay những tu sĩ tông môn bị diệt, không thể không bán để lấy tiền, dù hắn muốn mua thêm vài bộ cũng không có.
Đứng dậy, hắn bước ra khỏi tĩnh thất tu hành.
Theo thường lệ, hắn dành chút thời gian đến chuồng gà, nhanh chóng xử lý mấy trăm con linh kê nhất giai.
Nhưng khi chưa kịp dùng linh trù pháp khí luyện chế, hắn bỗng nhiên khẽ động lòng.
Ẩn ẩn, hắn cảm nhận được một tia động tĩnh từ bên ngoài truyền đến.
"Ừ?"
Ánh mắt hắn sắc bén, như thể xuyên qua khoảng cách xa xôi.
"Truyền âm phù?"
Vương Bạt nghỉ hoặc, vẫy tay một cái.
Rất nhanh, một đạo truyền âm phù được trận pháp bình chướng đưa vào, rơi vào tay Vương Bạt.
"Ôn Vĩnh?"
Ánh mắt lướt qua, Vương Bạt lộ vẻ kinh hỉ.
"Tốt! Vị luyện khí sư Nhị giai kia đã đến Yến Quốc, đang hướng về Trấn Linh Cung, có lẽ ba năm ngày nữa sẽ đến gần Bạch Vân Bình."
Vương Bạt mừng rỡ.
Luyện khí sư Nhị giai cần tích lũy nhiều kinh nghiệm luyện chế mới có thể đạt được, ở Yến Quốc rất hiếm, cơ bản đều nằm trong tay các đại tông môn.
Nhất là ở Trấn Linh Cung, phía bắc Yến Quốc, Thái Thượng trưởng lão của họ, Trương Đạo Bạch, cũng là Nguyên Anh Chân Quân duy nhất lộ diện của Yến Quốc, lại là một luyện khí sư Tam giai cực kỳ hiếm có.
Về phần Tứ giai, không chỉ Yến Quốc không có, mà các nước nhỏ xung quanh cũng hiếm thấy.
Nguyên nhân đơn giản, ở các nước nhỏ, tài nguyên cấp thấp còn đủ, nhưng đến Tam giai thì trở nên khan hiếm.
Mà tài nguyên Tứ giai thì khỏi nói, gần như đều nằm trong tay các thế lực định cao như Đại Sở, Đại Yến, Đại Tề, Đại Tấn.
Không đủ tài nguyên rèn luyện, dù tu sĩ có thiên phú cũng không thể tiến bộ, bởi vậy, trong các nước nhỏ, tu sĩ bách nghệ giỏi nhất cũng chỉ là Tam giai.
Thỉnh thoảng có ngoại lệ, nhưng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Trong đại đa số trường hợp, pháp khí của tu sĩ tiểu quốc đều là hàng phá giá từ các thế lực lớn.
Đây cũng là một thủ đoạn bóc lột, chèn ép tu sĩ tiểu quốc của các thế lực lớn.
Vương Bạt không phải là luyện khí sư, nhưng cũng nghe Ôn Vĩnh kể không ít về nội tình.
Tuy nhiên, khi nghĩ đến linh trù pháp khí Nhị giai mà mình mong mỏi sắp được luyện chế, Vương Bạt vẫn tràn đầy chờ đợi.
Thật sự là do việc luyện chế "Linh Kê Tinh Hoa" quá tốn thời gian.
Một bình tinh hoa cần xử lý khoảng một ngàn con linh kê nhất giai hạ phẩm.
Nếu đổi thành linh kê Nhị giai, không chỉ hiệu quả của "Linh Kê Tinh Hoa" tăng lên đáng kể, mà số lượng linh kê cần xử lý cũng giảm đi nhiều.
Như vậy, vừa tiết kiệm thời gian, vừa tăng sản lượng, quả thực vẹn toàn đôi bên.
Dù có chút mừng rỡ, có chút nóng lòng, hắn vẫn cố gắng kìm nén gợn sóng trong lòng.
Nhẫn nại xử lý, luyện chế số linh kê còn lại, cuối cùng được nửa bình "Linh Kê Tinh Hoa".
Sau khi thu dọn, hắn mới mở trận pháp phòng ngự, sải bước ra ngoài.
Ngay khi bước ra, Âm Thần chi lực cũng lặng lẽ xoay chuyển.
Trong mắt người ngoài, hắn lại biến thành "Triệu Vệ”, một người đàn ông tuấn lãng, khoảng hơn bốn mươi tuổi.
Ngay cả trong cảm nhận của thần thức người khác, khí tức pháp lực và thần hồn của hắn cũng không khác gì một tu sĩ Trúc Cơ tiền kỳ bình thường.
Đây là sự biến hóa lặng lẽ sinh ra sau khi Âm Thần chi lực trở nên mạnh mẽ.
Sự biến hóa này không được ghi chép trong «Âm Thần Đại Mộng Kinh» và «Thần Mộng Pháp».
Theo ghi chép trong công pháp.
Thông thường, Âm Thần chỉ lực chỉ có thể che đậy ngũ giác, và rất dễ bị thần thức nhìn thấu.
Ngay cả khi «Âm Thần Đại Mộng Kinh» tiến vào tầng thứ hai cũng vậy, chỉ là có thêm khả năng xâm nhập thần hồn đối phương, thay đổi nhận thức.
Nhưng bây giờ, dù đối phương dùng thần thức quét qua, cũng chỉ cảm nhận được một tu sĩ trung niên Trúc Cơ tiền kỳ với khí tức cực kỳ bình thường.
Hiệu quả còn tốt hơn nhiều so với «Vô Quang Thuật» mà Triệu Phong dạy.
Vương Bạt lờ mờ đoán rằng việc này có liên quan đến tượng thần không mặt trong miếu thờ ở Linh Đài.
Những năm gần đây, khi Âm Thần chỉ lực của hắn tiến bộ, hình đáng trên khuôn mặt của tượng thần không mặt lại càng sâu hơn một chút.
Chỉ tiếc là vẫn không thể nhìn ra hình dáng cụ thể.
Đương nhiên, Âm Thần chi lực hiện tại chỉ có thể duy trì hiệu quả này khi không ra tay, một khi vận dụng pháp lực, rất khó che giấu được người khác.
Đúng lúc này.
"Ồ! Triệu tiền bối, hiếm khi thấy ngài ra ngoài đấy."
Vừa bước ra, Vương Bạt đã thấy một lão giả gầy gò với ba sợi râu dài cười chào hỏi.
"Ha ha, tu hành lâu, cũng muốn ra ngoài hít thở không khí."
Vương Bạt cười gật đầu.
Trông không khác gì một tán tu bình thường.
Vương Bạt cũng quen thuộc đảo mắt nhìn xung quanh.
Đây là một căn cứ tán tu điển hình, chịu ảnh hưởng chủ yếu từ việc phân bố "linh mạch”.
Dựa vào núi, ở cạnh sông.
Các tòa nhà với phong cách khác nhau, hoặc đẹp đẽ hoặc thô kệch, phân bố không theo quy tắc trên sườn núi.
Có thể thấy nhiều ngôi nhà được xây dựng sát nhau để chiếm một vị trí linh mạch bên dưới.
Đây phần lớn là nơi ở của các tu sĩ Luyện Khí cảnh không có thực lực và tài lực.
Cũng có thể thấy những người như hắn dùng trận pháp bao quanh một khu đất lớn.
Trên thực tế, các tu sĩ Trúc Cơ vì nhiều lý do khác nhau, khi có dư lực, cũng sẽ tìm kiếm những nơi có linh mạch phẩm cấp cao ở gần đó, rồi bao quanh một khu đất lớn.
Chuyện này cũng không ai nói gì.
Đều là tán tu, đều dựa vào bản lĩnh.
Trừ khi thật sự làm quá đáng, mới có người không vừa mắt đứng ra ngăn cản, còn lại đều tuân theo một giá trị quan mộc mạc: cường giả ưu tiên.
Mà tu sĩ Trúc Cơ trong giới tán tu, không nghỉ ngờ gì chính là cường giả.