Thân Phục hơi né tránh ánh mắt của Vương Bạt, cúi đầu khẽ nói:
"Ta vẫn thấy nơi này thích hợp hơn... Hơn nữa Cực Thương Uyên cũng không quá xa nơi này, sau này còn nhiều cơ hội gặp lại mọi người."
Nghe Thân Phục nói vậy, Vương Bạt lộ vẻ thất vọng, nhưng vẫn cố gắng nói:
"Thiên hạ làm gì có bữa tiệc nào không tàn, Dịch An, con đừng làm khó Thân thúc thúc con."
"Nhưng mà..." Vương Dịch An không nhịn được phản bác.
Vương Bạt lập tức ngắt lời:
"Không nhưng nhị gì hết."
Nói rồi, không đợi Vương Dịch An mở miệng, hắn nhìn Thân Phục, người mà hắn coi như em trai ruột, bao nhiêu lời muốn nói, cuối cùng chỉ đọng lại một câu:
"Tự chăm sóc tốt bản thân."
Nói xong, hắn dứt khoát quay người rời đi.
Bộ Thiên và Vương Dịch An đều có chút ngạc nhiên.
Nghe câu nói đó, Thân Phục khựng lại, không kìm được nhìn theo bóng lưng Vương Bạt.
Từng kỷ niệm ùa về trong tâm trí, cuối cùng hắn vẫn không nhịn được cất tiếng:
"Sư huynh!"
Vương Bạt khựng bước, nhưng không quay đầu lại, chỉ khẽ nói:
“Còn chuyện gì?”
Thân Phục im lặng, cũng ngàn vạn lời muốn nói, nhưng không biết bắt đầu từ đâu, lời đến đầu môi, chỉ còn lại một câu:
"Sư huynh bảo trọng."
Vương Bạt im lặng một hồi, rồi khẽ đáp:
"Ngươi cũng vậy."
Rồi nhanh chóng bước đi.
Giới Hải cách trở, gặp lại khó khăn, với tu vi của hai người, có lẽ ngày sau sẽ có cơ hội gặp lại, nhưng cũng có lẽ lần chia ly này là vĩnh viễn...
"Bất Quy tiền bối, ta có thể xin ngài vài người được không?"
Đứng trước Chương Thi Chi Khư, Vương Bạt khách khí hỏi.
Chương Thi Chi Khư lúc này đang lơ lửng trong hư không, nghe Vương Bạt nói, ý chí "Bất Quy" lập tức nổi lên, hơi cau mày nói:
"Ta đã phối hợp ngươi trừ khử Võ Thượng Chân Phật rồi, chăng lẽ ngươi còn muốn lấy cả đồ tu hành của ta đi à?”
Vương Bạt lắc đầu:
"Quỷ Tiên Chi Đạo, càng coi trọng sinh linh, ta có một số tu sĩ Giới Loạn Chi Hải, họ không muốn đi theo ta, cũng không muốn ở lại Tằm Long Giới, Bất Quy tiền bối có bằng lòng thu nhận họ không?"
Nghe Vương Bạt nói, "Bất Quy" trầm ngâm, không vội đưa ra ý kiến:
"Ngươi giờ tu vi cảnh giới cao thế này, còn quan tâm đến đám người trong khư này à?"
Vương Bạt lại lắc đầu:
"Đa phần ta không để ý, nhưng có một số người, ta đã hứa với họ, thì phải thực hiện."
"Ân Thị, còn có Thành Luyện Tử của Lao Ôn Phái..."
Hắn kể ra tên những tu sĩ đã hết lòng giúp đỡ Chương Thi Chi Khư trước đây.
"Lão Ôn Phái..."
"Bất Quy” dường như hồi tưởng lại điều gì đó trong trí nhớ, hơi kinh ngạc:
"Thế lực này vẫn còn à?"
Vương Bạt gật đầu, nghi hoặc hỏi:
"Sao vậy?"
"Bất Quy" lắc đầu:
"Không có gì, chỉ là nhớ đến Tổ Sư khai phái của Lao Ôn Phái, ông ta là một trong số ít người có thể thành tựu Đại Thừa ở chỗ ta, thậm chí còn từng 'nhìn thấy' ta, thinh cầu ta che chở Lao Ôn Phái của họ sau khi ông ta phí thăng."
"Ông ta giỏi về luyện khí."
"Cái đồ chơi mà người dùng trước kia, chính là do ông ta luyện chế ra, có thể thông qua giao tiếp với cổ thi thể Tiên Nhân này, gián tiếp đánh thức ta..."
Vương Bạt bỗng nhớ đến chiếc kèn lệnh cổ kính mà Thành Luyện Tử tặng cho hắn.
Suy nghĩ lóe lên, hắn xua tan phần nào hoang mang trong lòng.
"Bất Quy” cũng rất sảng khoái, ngay sau đó trả lại chân linh của những người thuộc Ân Thị và Thành Luyện Tử của Lao Ôn Phái cho Vương Bạt.
Vương Bạt và "Bất Quy" đều có thu hoạch riêng, trong lòng đều vui mừng, Vương Bạt khẽ động lòng, mở lời khuyên nhủ:
"Quỷ Tiên Chi Đạo, theo lẽ thường, không được Đệ Tam Giới Hải dung nạp, vãn bối không biết tiền bối làm cách nào để qua mặt được, nhưng đó không phải kế hoạch lâu dài, tiền bối tốt nhất nên nhanh chóng đến Đệ Nhị Giới Hải."
Bất Quy hơi sững sờ, lắc đầu:
"Ta tên là Bất Quy, ý là không muốn trở về."
"Không muốn nói với ngươi nữa, ta đi trước."
Nói rồi, hắn tùy ý để một số tu sĩ Giới Loạn Chi Hải tiến vào bên trong, rồi không chút do dự, chậm rãi đứng dậy, hướng về phía sâu trong Giới Hải mà đi.
Nhìn theo Chương Thi Chi Khư rời đi, Vương Bạt lại nói chuyện với Tĩnh Quật Chi Chủ rồi cáo biệt.
Tĩnh Quật Chi Chủ cũng dẫn Huyền Nguyên Tử rời đi.
Vương Bạt lập tức trở về Phiên Minh.
Lúc này, tu sĩ Giới Loạn Chi Hải trên lưng Phiên Minh cũng vơi đi gần một nửa.
Vương Bạt không hề khó chịu, tươi cười trên mặt, chắp tay thi lễ với các vị tu sĩ:
"Chư vị, chúng ta hữu duyên tái ngộ!"
Rồi dưới ánh mắt tiếc nuối sâu sắc của Triều Thiên Quân, dưới ánh mắt dịu dàng hơn nhiều của Bạch Thiền và Hạ Hầu Thiên Ma, cùng với gã đầu trọc họ Tiêu, đứng trên đỉnh đầu Phiên Minh, hướng về phía sâu trong Giới Hải bay đi.
Côn Bằng giương cánh, bay vút vạn dặm.
Chỉ trong chớp mắt, đã biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
"Con Thần Thú này tốc độ thật nhanh, đúng là một con Bát giai Thần Thú thượng đẳng."
Triều Thiên Quân không khỏi cảm thán.
Ngay lúc này, đột nhiên có tiếng nổ lớn từ xa vọng lại!
Tiếng động quá lớn, khiến mấy vị Đại Thừa ở đây đều biến sắc, vô thức nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
Chính là hướng Đoạn Hải Nhai.
"Chuyện gì xảy ra?!"
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Trong lúc hỗn loạn, mấy bóng tu sĩ từ xa bay tới, vẻ mặt chấn động, lớn tiếng hô hoán:
"Đoạn Hải Nhai... Đoạn Hải Nhai không còn nữa!"
“Cái gì?t”
Sâu trong Giới Hải.
Nơi vốn là tường cao Đoạn Hải Nhai.
Giờ khắc này, bức tường cao Đoạn Hải Nhai dường như vĩnh viễn không có điểm cuối, dưới vòng xoáy điên cuồng lan tràn, nhanh chóng hóa thành từng mảnh vỡ, rồi dưới tác dụng của lực hút, rơi vào bóng tối sâu thẳm.
Tường cao ầm ầm sụp đổ!
Nhưng những mảnh vỡ này không hề tiêu tan, mà trong im lặng, từng mảnh từng mảnh nhanh chóng hội tụ, vô số kim văn thần bí như nước chảy giao hòa, kiến tạo lại, khôi phục.
Cho đến khi tất cả mảnh vỡ Đoạn Hải Nhai, trong thời gian cực ngắn, hoàn toàn dung hợp vào nhau, sụp đổ, ngưng tụ, rồi lặng lẽ độn vào hư không, biến mất không thấy.