Nghe Vương Bạt nói, mọi người đều giật mình. Triều Thiên Quân vội vàng hỏi:
"Cực Thương Uyên?! Nơi đó là ranh giới giữa Đệ Nhị Giới Hải và Đệ Tam Giới Hải, quy tắc hỗn loạn, điên đảo. Tu sĩ chúng ta ở đó không chiếm được bao nhiêu ưu thế."
Một bên, gã đầu trọc họ Tiêu lộ vẻ vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, vội nói:
"Thái Nhất đạo hữu, nếu đi Cực Thương Uyên, có thể làm hàng xóm với Thiên Yêu Động của ta!"
Vương Bạt nghe vậy, cười gật đầu với gã đầu trọc họ Tiêu, rồi nhìn Triều Thiên Quân, thở dài:
“Ta cũng hết cách rồi. Bây giờ người đi theo ta rất đông, ta phải tìm cho họ một nơi an thân. Nhưng nơi nào có thể nuôi dưỡng được nhiều tu sĩ như vậy? Trong Đệ Tam Giới Hải, những chỗ như vậy đếm trên đầu ngón tay.”
Triều Thiên Quân, Hạ Hầu Thiên Ma, Bạch Thiền nghe vậy, vô thức nhìn Phiên Minh cõng gần mười vạn tu sĩ Hợp Thể, đều im lặng.
Những người này đều là tu sĩ Giới Loạn Chi Hải, số lượng lớn như vậy, dù cộng hết tu sĩ Hợp Thể của cả tứ đại giới cũng không bằng.
Chưa kể còn có vô số tu sĩ Luyện Hư, Hóa Thần...
Ngay lúc này, Triều Thiên Quân đột nhiên lên tiếng:
"Tằm Long Giới bị phá, tổn thất không nhỏ. Nếu họ bằng lòng, có thể đến Tằm Long Giới của ta.”
Lời vừa dứt, mọi người đều khẽ giật mình.
Nhưng ngay lập tức, Hạ Hầu Thiên Ma phản ứng lại, nói ngay:
"Nếu họ bằng lòng, Hư Ma Giới cũng rộng mở cửa đón chào!"
Bạch Thiền im lặng.
Hãắn hiểu rõ vì sao hai người kia lại sốt sắng như vậy.
Bởi vì hai đại giới này đều từng bị Vô Thượng Chân Phật công phá, dù giới vực được xây dựng lại, nhân khẩu và tu sĩ cấp cao không thể nhanh chóng phục hồi.
Triều Thiên Quân và Hạ Hầu Thiên Ma đều là Đại Thừa tu sĩ uy tín lâu năm, có lẽ không ở lại Đệ Tam Giới Hải bao lâu nữa, nên họ nóng lòng muốn thu hút một nhóm tu sĩ cấp cao gia nhập, để làm giàu nội tình giới vực.
Nhưng quan trọng hơn, sau khi Đoạn Hải Nhai bị đánh phá, tốc độ khôi phục hỗn độn nguyên chất giảm mạnh, tứ đại giới ở Đoạn Hải Nhai sẽ không còn hòa thuận như trước. Đấu tranh mới đã âm thầm bắt đầu.
Không chỉ Bạch Thiền, Vương Bạt cũng nhận ra những sóng ngầm này.
Trong im lặng, hắn không nói gì thêm. Đây là mâu thuẫn nội bộ của tứ đại giới, hắn và Tiểu Thương Giới chỉ là khách qua đường. Nhưng trong lòng hắn không khỏi cảm thấy mệt mỏi.
Giới Hải rộng lớn, nhưng không có tịnh thổ.
Giờ khắc này, hắn có chút hiểu được chấp niệm của Thiên Thương Phật Chủ.
Nếu thật sự có một nơi không có tranh đấu, mọi người sống yên ổn như chốn đào nguyên, thì tốt biết bao.
Chỉ tiếc, hiện thực vẫn là hiện thực.
Trầm mặc một hồi, hắn gọi các tu sĩ Giới Loạn Chỉ Hải, thuật lại lời của Triều Thiên Quân và Hạ Hầu Thiên Ma, rồi nói:
"Các ngươi tự do lựa chọn, tiếp tục đi theo ta, hoặc ở lại đây, không cần phải áy náy."
Các tu sĩ Giới Loạn Chi Hải nghe vậy, trừ tu sĩ tam đại giới, đều lộ vẻ chần chừ.
Họ đã thấy rõ trạng thái hiện tại của Tiểu Thương Giới, và sự hùng vĩ của giới vực tứ đại giới. Sau khi xác nhận Vương Bạt không chỉ nói khách sáo, một số tu sĩ bắt đầu động lòng.
"Thời gian lựa chọn có hạn, mong chư vị đừng chần chừ."
Vương Bạt nhìn thấy sự do dự trong lòng các tu sĩ, bình tĩnh nói.
Nói xong, hắn quay người bay về phía Không Thiền Tử đang nói chuyện nhỏ với Diêm Bà La.
Thấy Vương Bạt đến, Diêm Bà La cung kính hành lễ rồi cáo lui.
Vương Bạt gật đầu, nhìn Không Thiền Tử, cảm nhận được ý nghĩ trong lòng đối phương, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp, khẽ nói:
"Ngươi không muốn cùng ta rời đi sao?"
Không Thiền Từ cười nhạt, vẻ vui cười thường ngày giờ đây mang thêm vài phần bình tĩnh của cao tăng:
"Tiểu Thương Giới là chấp niệm của ngươi, bây giờ Đông Phương Lưu Ly Phật Giới cũng giống như Tiểu Thương Giới, ta không thể đi."
"Đây có lẽ là điểm tương đồng duy nhất giữa ngươi và ta."
"Bất quá ta tuy không đi cùng, nhưng có Trọng Hoa ở bên cạnh ngươi, chắc là không sao."
Vương Bạt trầm mặc một hồi, khẽ thở dài:
“Tính tình hắn khác ta, chưa chắc sẽ ở bên cạnh ta bao lâu."
Rồi thở dài nói:
"Sắp chia tay rồi, ngươi còn gì muốn nói với ta không?"
Không Thiền Tử mỉm cười:
"Tượng Tứ Cửu theo ta đã lâu, ta rất nhớ nó, hãy đưa nó đến đây đi."
Vương Bạt nhìn Không Thiền Tử, khuôn mặt có chút xa lạ, nhưng dường như vẫn đang
Chậm rãi gật đầu, hắn khẽ động ý niệm.
Ở xa, trên lưng Phiên Minh, mô hình Tiểu Thương Giới nứt ra, một con bạch tượng đeo chuỗi ngọc bích bay ra.
Cảm nhận được khí tức Đại Thừa, Độ Kiếp xung quanh, nó run rẩy, hai tai sợ hãi áp sát vào má.
Trong lúc bối rối, nó bỗng thấy một tăng nhân tuấn tú như ngọc, đang mỉm cười nhìn nó.
Dù xa lạ, trong lòng nó vẫn bỗng nhiên nảy ra một cái tên:
"Tiểu hòa thượng!"
Hai tai hơi buông xuống, rồi vui sướng vỗ lên, nhào về phía tăng nhân kia.
Không Thiền Tử cũng tươi cười, giang tay đón lấy, thoải mái vô cùng.
Quay đầu đi, Vương Bạt xoay người rời đi.
Cách đó không xa, Diêm Bà La lưi xuống thấy cảnh này, nhìn Không Thiền Tử với ánh mắt tôn trọng hơn.
.....
"Sư huynh, Bộ Thiền, ta chúc hai người sớm ngày bước vào Đại Thừa, phi thăng Đệ Nhị Giới Hải."
"Còn Dịch An, phải cố gắng hơn, sớm tiến vào Độ Kiếp Cảnh."
Bên cạnh Hư Ma Giới, Thân Phục nhìn Vương Bạt, Bộ Thiền và Vương Dịch An, nói lời chúc phúc, trong mắt có chút nhu hòa hiếm thấy, nhưng cũng mang theo vài phần luyến tiếc.
“Thân thúc thúc, hay là ngài cùng chúng ta đi đi.”
Vương Dịch An không nhịn được khuyên nhủ.
Bộ Thiền cũng khuyên bảo.
Vương Bạt im lặng, chỉ nhìn Thân Phục với ánh mắt mong chờ.