Nghĩ đến khả năng này.
Hàn Yểm Tử Túng đau thấu tim gan, nhưng vẫn nhanh chóng đưa ra quyết định!
Ngay sau đó.
Sức mạnh nguyên thần bành trướng từ bản thể trào dâng!
Âm Thần tượng thần vỡ ra như túi nước, một lượng lớn lực lượng thần hồn tinh thuần tiết ra, tràn ngập trong thần miếu.
Nhưng cũng ngay lập tức đẩy ý thức của Vương Bạt ra xa.
Dưới sự khống chế của hắn, bàn tay đỏ thẫm chớp nhoáng tóm lấy ý thức của Vương Bạt!
Vô số lực lượng thần hồn theo động tác của tượng thần mà tiết ra, hắn không chút do dự lập tức dùng sức bóp mạnh!
Đúng vào khoảnh khắc này.
Một đạo lưu quang không chút do dự xuyên thẳng vào trong thần miếu, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đâm thẳng vào ý thức của Vương Bạt!
Trong lúc vội vàng.
Ý thức của Vương Bạt lờ mờ thấy được bản thể của đạo lưu quang kia, dường như một khối bia ngọc không có chữ.
Trong ý thức, cũng bỗng nhiên vang lên một giọng nói có chút quen thuộc, lạnh nhạt:
“Thần hồn... không phải làm như thế.”
“Nhìn kỹ, ta chỉ dạy một lần.”
Nghe được giọng nói này, Vương Bạt đột nhiên khẽ giật mình, trong mắt thoáng qua một tia không thể tin nổi.
Nhưng cũng trong khoảnh khắc đó, linh quang chợt lóe trong đầu hắn, lập tức hiểu ra rất nhiều chuyện trước đó cảm thấy hoang mang:
“Tuân…”
Chưa kịp lên tiếng.
Trong chốc lát, lực lượng thần hồn của Vương Bạt tan ra như nước thành vô số mảnh vỡ, sau đó nhanh chóng ngưng tụ sau lưng tượng thần, hóa thành từng đạo Thần Văn huyền diệu phức tạp, nhanh chóng khắc lên thân tượng thần!
Bên trong tượng thần, lập tức vang lên tiếng kinh ngạc và giận đữ của Hàn Yểm Tử.
...........
Trần Quốc Tây Bộ.
Từ xa, Diêu Vô Địch đang phi hành với tốc độ cao đã thấy được khu rừng rậm xanh um tươi tốt vô biên ở phía xa.
Hắn không chút do dự, lập tức nói với nữ tử áo trắng bên cạnh:
“Nhanh đến Sâm Quốc rồi. Mộ Liên, cô dẫn bọn họ đi trước! Cứ đi thăng về phía Tây, bên Lê Quốc có truyền tống trận, ngay tại.”
Nữ tử áo trắng sắc mặt lạnh lùng, trực tiếp từ chối:
“Bọn họ không liên quan gì đến ta.”
Diêu Vô Địch nghe vậy khựng lại, sau đó chỉ vào Băng Đạo Nhân:
“Hắn là đệ tử của ta! Cô dẫn bọn họ đi nhanh lên!”
Nữ tử áo trắng vẫn lạnh nhạt:
“Chỉ là hóa thân, không đáng luyện thêm.”
Băng Đạo Nhân nghe vậy, không khỏi lộ vẻ tán đồng.
Diêu Vô Địch nhịn không được, vừa lo lắng vừa giận dữ mắng:
“Cô luyện Băng đạo đến điên rồi hả! Đây là lúc nào rồi... Mộ Liên, coi như lão tử cầu cô được không? Cô dẫn bọn họ đi! Nếu không chúng ta đều không thoát được đâu!”
Đối mặt với sự giận mắng và cầu khẩn của Diêu Võ Địch, nữ tử áo trắng vẫn bình thản như cũ:
“Anh bọc hậu, anh sẽ chết. Ta trở về là để tìm anh, nếu anh muốn chết, vậy ta chết cùng anh.”
“Cô!”
Diêu Vô Địch trợn mắt, đón nhận đôi mắt bình tĩnh nhưng sâu thẳm của nữ tử áo trắng, những lời giận mắng đến bên miệng, cuối cùng vẫn hóa thành một tiếng thở dài bất đắc dĩ:
“Mấy tên tạp chủng đó không giữ được ta đâu!”
“Nhưng các người ở đây sẽ ảnh hưởng đến ta phát huy. Mộ Liên, ta từ nhỏ đã lớn lên trong tông, bao nhiêu năm như vậy, tông môn chính là nhà của ta, ta không thể để những tạp chủng này làm hại bọn trẻ trong nhà ta, cảm giác này, cô hiếu không?”
Nghe Diêu Vô Địch nói, nữ tử áo trắng có chút trầm mặc, sau đó cuối cùng khẽ gật đầu.
“Ta hiểu rồi... Nếu anh chết, ta sẽ đi tìm anh.”
“Cô cứ mong lão tử chết thế à!”
Diêu Vô Địch tức giận mắng một tiếng.
Ngay lúc này.
Diêu Vô Địch chợt cảm thấy, vung tay đấm một quyền về phía hư không!
Trong hư không, lập tức có gợn sóng hiện ra, đồng thời vang lên một tiếng rên rỉ.
Diêu Vô Địch sắc mặt ngưng trọng, thần thức nhanh chóng tỏa ra, bao trùm bốn phía:
“Không kịp nữa rồi…”
Lời vừa dứt.
Không xa.
Một cánh cửa trống không hiện ra, nhanh chóng mở rộng.
Một thân ảnh có khuôn mặt chỉnh tề, có chút cổ quái bước ra.
“Môn Thần…”
Diêu Vô Địch khẽ nheo mắt.
Môn Thần nhìn thấy Diêu Vô Địch và những người khác, trên mặt lộ ra một nụ cười quái dị.
“Các ngươi vừa rồi lấy nhiều hiếp ít, bây giờ, còn dám không?”
Lời vừa dứt, từng đạo thân ảnh Tà Thần từ trong cánh cửa phía sau hắn bay ra.
Nhanh chóng bao vây xung quanh.
Nhìn thấy hơn hai mươi vị Tà Thần lần lượt tản ra, lòng Diêu Vô Địch chìm xuống.
“Xem ra mấy vị đạo hữu bọc hậu kia lành ít dữ nhiều rồi…”
Liếc nhìn các tu sĩ Nguyên Anh đang được hắn bảo vệ bằng pháp lực ở phía dưới, trong mắt hắn lóe lên một tia quyết tâm.
Môn Thần dường như đoán được ý định của hắn:
“Ngươi còn muốn chạy trốn sao? Ha ha, trên trời dưới đất, các ngươi chắp cánh khó thoát!”
Diêu Võ Địch sắc mặt trầm xuống.
Ngay lúc này.
Trên bầu trời xa xăm, đột nhiên nổi lên một đạo trận văn, sau đó một tòa truyền tống trận hình thành trong chớp mắt.
Cùng lúc đó, một giọng nữ thanh lãnh từ trong truyền tống trận truyền ra:
“Ta cho các ngươi thời gian trốn... Ba... Hai…”
Nghe được giọng nói này, đám Tà Thần ngơ ngác, nghỉ ngờ nhìn một chút.
Mà trong truyền tống trận, cũng lập tức bước ra một tu sĩ mặt như ngọc, cầm quạt xếp, tuấn lãng.
Chỉ là cảm nhận được ánh mắt của đông đảo Tà Thần đổ dồn tới.
Tu sĩ tuấn lãng kia không chịu nổi, toàn thân phát lạnh, vội vàng như chạy trốn lui trở về.
“Kỷ Lan…”
Nhìn thấy tu sĩ này, Diêu Vô Địch khẽ nhíu mày.
Mà một số Tà Thần chưa dứt tạp niệm, không nhịn được cười phá lên.
“Chỉ là Nguyên Anh cũng dám…”
“…Một!”
Lời vừa dứt.
Một nữ tu mặc giáp đen kinh diễm đạp Thanh Phong mà đến, vô số phong kiếm màu xanh lam vây quanh nàng, khí thế lạnh thấu xương bùng nổi
Mà ở sau lưng nàng, một tu sĩ tóc đỏ, một lão giả, cùng từng tôn tu sĩ Hóa Thần quen thuộc và chưa quen thuộc, từ trong truyền tống trận bước ra.
“Lữ sư thúc… Tịch điện chủ, Phí sư thúc…”
Diêu Vô Địch kinh ngạc nhìn những thân ảnh này.
“Trường Sinh Tông Lý Vạn Niên ở đây! Các ngươi Tà Thần, mau đến chịu chết!”
“Chư vị đồng đạo, Du Tiên Quan Tiêu Anh đến cũng!”
“Chân Định Vương Tần Hỏa, dẫn Tần Thị tử đệ, cùng trừng phạt Tà Thần Vạn Thần Quốc!”
Trong nháy mắt, ba bốn mươi ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Môn Thần, và đám Tà Thần sau lưng Môn Thần.
Môn Thần không khỏi giật mình!
“Trốn! Mau trốn!”
...
Nội địa Vạn Thần Quốc.
Từng tôn tu sĩ Hóa Thần của Đại Tấn, Đại Yến, bị tấn công dồn dập, liên tục bại lui.
Bên trong Đạo Vực hình tròn to lớn.
Tam Thần Hoàng lông tóc không tổn hao gì.
Những người vây công Tô Đại Xuân, Thái A Quan Chủ, Lương Khâu Ngữ đều khí tức hỗn loạn.
Nhưng vào giờ khắc này, Thượng Quan Nhân lại đột nhiên cười ha hả:
“Các vị đạo hữu, bản tông đã tìm ra sơ hở của Tam Thần Hoàng này!”