Trùng Sinh Chi Nghịch Thiên Cuồng Nữ

Lượt đọc: 2639 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163
Tiến »
Chương 15
thị trường đấu giá hoa cỏ.

❊ ❊ ❊

Bảo vệ Lưu Bân đối với Ngọc Tình mà nói đúng là nhấc tay chi lao*, do đó cô không hề phí quá nhiều khí lực với nó, thời gian của cô đều dành cho việc tìm kiếm các lọa thực vật có lợi cho việc nâng cao tinh thần lực.

[*Chỉ là một việc nhỏ xíu á, ko tốn nhiều công sức.]

Nhưng, cơ hồ cô đã đem hết mấy chợ cây chạy một lần cũng chỉ tìm thấy vài cây, hiệu quả còn cực kì nhỏ. Vì thế trong tình huống này, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.

Hiện nay tỉnh N này, thậm chí là cả nước Z tuy rằng đã xuất hiện không ít chợ cây to nhỏ khác nhau, nhưng thị trường lại vô cùng tán loạn, phát triển cũng rất hữu hạn. Căn cứ vào điều này, vì cái gì cô không làm lũng đoạn thị trường, thành lập một thị trường đấu giá? Cứ như vậy, về sau cô muốn loại cây gì còn không phải là chuyện dễ dàng sao?

Ngọc Tình càng nghĩ càng thấy khả thi, nhưng vấn đề lớn nhất trước mắt là cô không có đủ tài chính. Mặc kệ muốn gây dựng sự nghiệp hay làm việc gì, tiền luôn là thứ quan trọng nhất.

Căn cứ vào điều đó, cô đem chủ ý đặt trên cây kim sa cúc trong không gian của mình. Kim sa cúc là loại hoa quý giá nhất trong tay cô, mà có không gian thần kì kia, cho dù là một cành cây nhỏ bé cũng có thể mọc ra một cái cây khỏe mạnh cho nên cô không cần lo lắng chuyện mất đi loại hoa hi hữu này.

Trải qua mấy ngày nay, kim sa cúc không phải là một hạt giống nữa, hiện tại nó đã nở hoa rồi, nhìn qua linh khí bức người.

Ngọc Tình tâm động không bằng hành động, đem cây kim sa cúc từ không gian đào ra, cẩn thận trồng vào một cái chậu nhỏ thật đẹp, ôm ra chợ cây.

Chợ cây vẫn như trước rộn ràng nhốn nháo, Ngọc Tình tìm một vị trí ở gần cổng chợ đem chậu hoa đặt xuống. Tuy rằng vị trí này không được xem như gian hàng trong chợ hoa, nhưng ưu điểm của nó chính là mọi người khi vào chợ hoa đều phải đi qua nó. Như vậy vừa giảm được tiền đăng ký gian hàng lại có nhiều cơ hội đón khách, cớ sao mà không làm?

“ Ai, lão Lí, ông xem cái cây này có giống kim sa cúc hay không?” Chỉ một lát sau, một lão nhân khoảng 50 tuổi nhìn qua quý khí phi phàm cầm kính lúp quan sát một hồi lâu, kích động hô.

“ Kim sa cúc?” Lão nhân được gọi là Lí lão nghe thấy tiếng hô này, lập tức chạy tới, “ Là kim sa cúc 2 năm trước bán đi hơn 200 vạn sao?”

“ Đúng vậy, ông nhìn xem. Cây này thuộc họ hoa, phân cành, lá bao hoa, hoa chủ có nhiều cánh, cánh hoa giống như hoa cúc. Hoa có màu phấn trắng, cực kì giống như cây kim thụ cúc trước kia!” Lão nhân cầm kính lúp càng nói càng hưng phấn, chỉ kém có 50 vạn nữa thì lão đã mua được cây kim sa cúc kia vẫn luôn là tiếc nuối lớn nhất của lão, nhưng lão không nghĩ rằng mình có thể gặp được kim sa cúc lần nữa.

“ Lão gia gia, kiến thức của ông đúng là rộng rãi. Liếc mắt một cái đã nhận ra đây là kim sa cúc đáng giá 240 vạn.” Ngọc Tình cười ha ha, thanh âm trong trẻo lạnh lùng thường ngày thong thả thập phần thanh thúy.

“ Ha ha, đó là do năm…..” Lão nhân đang cẩn thận giám định hoa nghe vậy không khỏi đắc ý dào dạt. Ngẩng đầu đang định nói bản thân năm đó chiến tích vĩ đại, khi nhìn thấy Ngọc Tình thì dừng lại.

Mở to hai mắt nhìn Ngọc Tình đang cười đến ngọt ngào, không thể tin được mở miệng hỏi, “ Cây, cây kim sa cúc này là của cháu?!”

“ Ân.” Ngọc Tình gật gật đầu, “ Lão gia gia, ông vẫn là nên nhìn kỹ một chút xem thử đây có đúng là cây kim sa cúc đáng giá 240 vạn kia hay không.”

“ Đúng vậy lão Triệu, coi chừng mua phải một cái cây giả về nhà đó.” Lí lão đứng ở một bên nghe thấy như vậy lập tức gật đầu nói, phải biết rằng 240 vạn không phải là một số tiền nhỏ.

“ Ân ân.” Triệu lão vừa nghe, lập tức gật đầu, tập trung tinh thần quan sát cây kim sa cúc kia.

Người vây xem càng ngày càng nhiều, mọi người đều nghe được số tiền 240 vạn kia, vì thế ánh mắt họ gắt gao nhìn chằm chằm Triệu lão cùng cây kim sa cúc.

“ Không, không phải.” Một hồi lâu sau, Triệu lão đứng dậy, vẻ mặt vô cùng kích động, mở miệng liền nói không phải, không phải.

“ Hô”. Mọi người vây xem thở dài nhẹ nhõm một hơi, “ Tôi đã nói rồi mà, liền một cái cây này đáng giá 240 vạn, đùa cái gì vậy a!”

“ Đúng vậy đúng vậy, nếu giá trị của nó cao như vậy, mọi người cái gì cũng không cần làm, đều đi bán hoa!”

“ Cô bé, mau về nhà đi, ban ngày ban mặt mà mơ mộng cái gì!”

‘’……’’

Người xung quanh bắt đầu nhốn nháo ồn ào lên, nhưng đương sự là Ngọc Tình vẫn không nói gì, mặt không đổi sắc nhìn Triệu lão.

“ Không, không phải! Cây kim sa cúc này là thật, tuy rằng nó cùng với cây kim sa cúc trước đây không khác lắm nhưng khi so sánh ra thì một gốc cây này so với cái cây kia càng thêm trân quý!”

Triệu lão vừa nói xong, hiện trường lập tức lặng ngắt như tờ, im lặng đến mức một cây kim rơi xuống đất đều có thể nghe thấy rõ ràng.

Cái cây này so với cái cây kia càng thêm trân quý, một gốc cây kim sa cúc 240 vạn, đây là cái khái niệm gì? Vậy cây hoa này giá trị là bao nhiêu tiền đâu?

Giờ phút này trong đầu mọi người đều xuất hiện câu hỏi này, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Ngọc Tình và Triệu lão.

“ Tiểu nha đầu, ta…” Triệu lão do dự trong chốc lát mới mở miệng, chợt nghe thấy một giọng nói anh khí mười phần vang lên bên tai.

“ Cây kim sa cúc này 300 vạn, ta muốn!”

Hết chương 15.

Có ai đoán ra người này là ai ko?. Hắc hắc, đoán đúng có thưởng nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163
Tiến »