Trùng Sinh Chi Nghịch Thiên Cuồng Nữ

Lượt đọc: 2766 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163
Tiến »
Chương 11
giá trị, muốn mạng của ngươi.

❊ ❊ ❊

Ngọc Tình đi theo bọn người đến một chiếc xe ô tô, dám đi theo người xa lạ, không thể không nói Ngọc Tình tài cao mật lớn. Qua hai lần “ mời người” này, Ngọc Tình cảm thấy được giá trị của bản thân mình.

Nếu không, cho dù là cô của kiếp trước cũng không dám mạo muội đi theo kẻ địch như vậy. Tuy rằng thực lực của cô không nhỏ, nhưng cô cũng không tự phụ đến mức nghĩ rằng bản thân có thể thắng được vũ khí hạng nặng, huống chi bây giờ cô chỉ mới có bảy tuổi,bọn họ muốn giết cô là một điều vô cùng dễ dàng.

Nếu bọn họ đã không có ý định giết cô, ngược lại còn khách khí muốn nhìn thấy cô, tại sao cô không đi nâng cao giá trị bản thân một chút? Cũng trùng hợp, giờ phút này cô cần một phần giá trị đó.

Cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại ở trước cửa một căn biệt thự, Ngọc Tình chậm rãi mở mắt, nhẹ nhàng nhếch môi, bước xuống xe.

Híp mắt đánh giá căn biệt thự cùng với những căn biệt thự xung quanh nó, đưa một chút tinh thần lực chậm rãi tìm hiểu. Tuy rằng hiểu được bản thân mình có giá trị để lợi dụng, đối phương cũng tạm thời sẽ không ra tay với mình nhưng không thể để họ xem mình là miếng thịt, tùy tiện đặt lên tấm thớt mà chặt chém được. Theo bản năng nheo lại mắt to, Ngọc Tình theo sau tên cầm đầu đi vào căn biệt thự.

Sau khi đi vào trong, tên cầm đầu cùng với tên canh cửa lặng lẽ trao đổi mấy câu, tên gác cửa cố ý đảo ánh mắt nhìn Ngọc Tình vài cái, nhìn về phía tên cầm đầu gật đầu, xoay người lên lầu.

Ngọc Tình nhàn nhã ở phòng khách đi dạo một vòng, một chút cũng không để ý nguy hiểm xung quanh mình, tự tại giống như cô chính là chủ nhân ở đây vậy.

“ Cạch cạch cạch” chỉ chốc lát sau, trên cầu thang phát ra từng tiếng bước chân. Ngọc Tình nghe thấy tiếng bước chân, cười khinh thường. Trong một căn phòng kín, những âm thanh có quy luật sẽ khiến cho, người nọ là muốn tạo áp lực cho mình!

Ngọc Tình cũng không thèm nâng đầu dậy, tiếp tục nghiên cứu bông hoa trước mặt mình. Bông hoa này rất đẹp, chủ yếu nhất là chiếc nhẫn trên tay cô có phản ứng đâu.

Người đi xuống gặp Ngọc Tình không bị tiếng bước chân của hắn ảnh hưởng, không còn tạo ra loại thanh âm này nữa, chậm rãi đi xuống.

“ Ngươi chính là người đánh gãy chân của tiểu Minh?” Người nọ đi đến ngồi xuống ở chiếc ghế sofa cách Ngọc Tình không xa, ngón tay gõ nhẹ mạt bàn, ngay lập tức có người rót cho hắn một ly hồng rượu*.

[*Rượu vang ấy ạ. Để hồng rượu nghe cho nó cao quý ha. ]

Tuy Ngọc Tình không có quay đầu lại nhưng do đã có tinh thần lực đem mọi chuyện báo cho cô. Nhẹ nhàng kéo khóe môi, Ngọc Tình nâng tay chạm vào bông hoa trước mắt, tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, đáp lại câu hỏi của người bên cạnh, “ Ông nghĩ sao?”

Người đàn ông lay nhẹ chiếc ly trong tay một chút, thanh âm khan khan không có đọ ấm, “ Quả nhiên có chút thú vị.”

Ngọc Tình nghe vậy liền nhíu mày, chậm rãi xoay người, đôi mắt to cao thấp đánh giá người tới. Người này khoảng 40 tuổi, trên người là một bộ tây trang được cắt may vừa người, nhìn qua thực trẻ trung, ngồi ở một chỗ cũng có thể tỏa ra một khí chất cao quý mà khí phách. Người đàn ông này kiếp trước cô biết, ông ta chính là lão đại hắc bang nổi danh thứ hai ở phương bắc trong tương lai- Lưu Lỗ Hàn.

Trong khi Ngọc Tình đánh giá Lưu Lỗ Hàn thì hắn cũng đánh giá cô. Hôm nay Ngọc Tình bận một bộ đồ vận động, rất hợp với khuôn mặt thanh tú nhỏ nhắn kia, nhì qua thực sạch sẽ nhu hòa. Cô lẳng lặng đứng ở đó lại có một loại khí chất cao quý nhàn nhạt toát ra. Lưu Lỗ Hàn nhìn cô, trong lòng hơi nghi hoặc, một cô gái như vậy tại sao lại có thể xuất thân từ một gia đình công nhân bình thường được?

Hai người lẳng lặng nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Ngọc Tình nở nụ cười trước. cô chậm rãi bước đến, ngồi đối diện Lưu Lỗ Hàn, giống như bé gái nhà bên nhìn hắn. “ Không biết Lưu thúc thúc tìm ta có chuyện gì a?”

Lưu Lỗ Hàn híp hai mắt nhìn Ngọc Tình ngồi ở đối diện, hắn nhẹ nhàng quơ quơ ly rượu trong tay, đem ly rượu đặt trước mũi ngửi ngửi, cuối cùng mới chậm rãi nhấp một ngụm. Động tác liên tục nhìn qua rất có mỹ cảm, hồng rượu cũng vì cách uống của hắn mà lộ ra vẻ cao quý vốn có của nó.

Ngọc Tình lẳng lặng nhìn Lưu Lỗ Hàn, không nói lời nào cả.

Nuốt xuống hồng rượu trong miệng, Lưu Lỗ Hàn mới chậm rãi ngẩng đầu nhìn Ngọc Tình, cũng không đi hỏi cô làm như thế nào biết hắn, thanh âm khan khan, “ Có muốn uống một ly hay không?”

[[Lão già này, ta đập ta đập, hứ, dám dụ dỗ trẻ em uống rượu vậy đó hả?]]

“ Có gì không thể?” Giọng nói trong trẻo đặc hữu của trẻ em nhưng lại mang một vẻ lạnh lùng không hợp độ tuổi vang lên sau câu hỏi của Lưu Lỗ Hàn.

Dứt lời, Lưu Lỗ Hàn gật gật đầu, lập tức rót một ly rượu khác cho Ngọc Tình.

Ngọc Tình nhẹ nhàng nhếch môi, đưa tay cầm lấy ly rượu từ tay Lưu Lỗ Hàn. Động tác giống như hắn, nhẹ quơ ly rượu, cúi đầu ngửi, cuối cùng mới chậm rãi uống một ngụm.

Nuốt xuống rượu ở trong miệng, Ngọc Tình ngẩng đầu nhìn về phía Lưu Lỗ Hàn, nhẹ nhàng cười. “ Rượu này khi ngửi có mùi hoa thoang thoảng, mùi vị khoáng thạch, ngậm trong miệng mùi vị của đất lại phi thường dày đặc**, độ ngọt cùng vị chát rất cân bằng, hơn nữa thập phần mềm mại. Đây là, Lạp Phỉ năm 82”

[** chỗ này không rõ lắm, nó ghi là “khoáng thạch hương vị, cửa vào tượng mộc hương vị phi thường dày đặc”. ai pk thì góp ý cho ta sửa nha.ˆ^^”]]

Đến bây giờ Lưu Lỗ Hàn mới thực sự nhìn thẳng vào Ngọc Tình, hắn nhẹ nhàng buông ly rượu trong tay, đôi mắt như chim ưng nhìn chằm chằm cô, thanh âm khàn khàn có chút lãnh liệt. “ Tuổi còn nhỏ mà đã có được thân thủ như vậy, tính tình tàn nhẫn, hơn nữa chỉ uống một ngụm đã có thể nói ra được đây là Lạp Phỉ năm 82, ngươi rốt cuộc là ai?”

“ Tôi?” Ngọc Tình nghe vậy nhất thời bật cười, không nhìn đến sát khí đang tỏa ra trên người Lưu Lỗ Hàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm rượu, “ Không phải ông đã điều tra hết rồi sao?”

“ Tiểu Minh là cháu trai của ta, tuy rằng bình thường nó không có học vấn cũng không có nghề nghiệp, nhưng cũng không có khả năng tự dưng bị ngươi phế đi một chân như vậy, ngươi cũng nên trả giá đại giới cái gì chứ?” Từ khi tiến vào căn biệt thự này đến bây giờ, rốt cuộc Lưu Lỗ Hàn cũng nói chính sự, hơn nữa vừa mở miệng chính là hỏi Ngọc Tình trả đại cái gì giới.

“ Đại giới?” Ngọc Tình nghe vậy khẽ cười một tiếng, hai hàng lông mày đẹp nhíu lại, lơ đễnh nhìn Lưu Lỗ Hàn, thanh âm thong thả mà lạnh như băng, “ Ông muốn tôi trả cái gì đại giới đâu?”

“ Mạng của ngươi!”

Hết chương 11.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 8 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163
Tiến »