Thích Thiện Trân thở dài một hơi thật dài, đột nhiên ghé sát lại, hôn lên trán con gái một cái.
“Con ngoan, con… sau này phải nghe lời bác cả con…”
Bà chỉ nói ra mấy chữ này, những lời phía sau… dường như không còn sức lực để nói ra khỏi miệng.
Thích Thiện Trân vỗ vỗ tay con gái, từ từ đứng dậy, lại từ từ đi ra cửa.
“Nương…”
Vũ Viện vẫn cố gắng thuyết phục mẹ: “Nương đi cùng bọn con đi!”
Thích Thiện Trân quay đầu lại nhìn đứa con gái gầy yếu đang nằm nửa người trên giường, trong mắt ánh lên ngấn lệ. Bà mỉm cười đáp một tiếng “Được”, sau đó đẩy cửa, cúi đầu chậm chạp bước đi.
Tim Vũ Viện đau như cắt.
“… Đã nói với mày bao nhiêu lần rồi mày là người phải tránh hiềm nghi! Bây giờ mọi người lại đã phân gia rồi, đàn ông mày căn bản không nên gặp nữa, con nít cũng không liên quan đến mày… Mày còn cứ muốn chạy tới đây! Lục Lan và Tống Hà tới gọi mày mấy lần mày cũng không về… Mày không coi chồng mày ra gì, cũng không coi tao ra gì nữa rồi phải không…”
Vũ lão thái vẫn lải nhải không ngừng.
Vũ Viện siết chặt nắm đấm.
Từ xa truyền đến giọng nói hung tợn của Vũ Hướng Đông: “… Cái đồ già không chết kia bà còn dám tới chỗ tôi à? Bà thật sự muốn bị tôi giếc chết phải không? Mẹ kiếp bà đứng đó đừng có động đậy! Bà muốn tới cửa nộp mạng ông đây bây giờ giếc chết bà luôn…”
Một tràng chửi bới này…
Hoàn toàn không kiêng nể gì kính già yêu trẻ tôn trọng người lớn, thậm chí dùng từ vô cùng độc địa!
Nhưng trong lòng Vũ Viện chỉ cảm thấy sảng khoái tràn trề!
Mà từ lúc cha cô bắt đầu chửi, giọng của Vũ lão thái lập tức biến mất…
Rất nhanh, có người đẩy cửa đi vào.
Vũ Viện còn nghe thấy giọng nói mang theo ý lo lắng của cha cô: “Nhị Nha? Nhị Nha!”
“Cha!”
Vũ Viện đáp một tiếng.
Vũ Hướng Đông nhìn con gái, lại hỏi: “Cái đồ già không chết kia tới làm gì thế? Bà ta làm gì con rồi?”
Vũ Viện dùng giọng nói hơi nghẹt mũi đáp: “Không, bà ta không vào… Bà ta tới giục Nương con về.”
Vũ Hướng Đông lúc này mới yên tâm.
“Cha gói cơm về cho con đây, tranh thủ lúc còn nóng, ăn nhanh đi.” Ông đưa một cái bát tô lớn qua.
Vũ Viện hít hít mũi, đón lấy bát cơm cha đưa.
Đây là phong tục của vùng thôn Vũ Gia.
Trong nhà có người già trên tám mươi tuổi qua đời, thì đó là hỉ tang. Gia chủ sẽ mời bà con lối xóm quanh đó qua giúp đỡ, một ngày cung cấp hai bữa ăn chủ yếu là đậu phụ và đồ trộn, kiêng ăn mặn tanh, gọi tục là cơm đậu phụ. Đợi bảy ngày sau đưa người già lên núi an táng xong, trong nhà mới làm tiệc rượu thịt, thù lao bà con lối xóm.
Bây giờ cha cô mang về cho cô, chắc là cơm đậu phụ nhà Lục thái bà làm.
Vũ Viện bưng bát cơm đậu phụ này nhìn nửa ngày…
“Cha, cha ăn chưa?”
Vũ Hướng Đông sảng khoái đáp: “Cha ăn ở nhà Lục cô bà rồi.”
Vũ Viện nói: “Cha, con ăn không vô…”
“Nhị Nha cha bảo con này, bình thường con thích ăn thì ăn, không ăn thì thôi, dù sao con cũng không ngu nên cha không nói con. Nhưng bây giờ con đang bị bệnh… phương thuốc chữa bệnh tốt nhất, chính là ráng sức mà ăn cơm! Con ăn no cơm mới có sức chữa bệnh, đúng không?”
Vũ Hướng Đông khuyên nhủ như vậy.
Vũ Viện có chút không hoàn hồn lại được.
Cô biết cha cô là một gã thô kệch ăn nói thô tục, bình thường ít nói, cho dù nói chuyện bình thường cũng sẽ chêm vào vài câu chửi thề… Cho nên khi cô nghe thấy cha nói một tràng dài không mang theo một câu chửi thề nào như thế này, không nhịn được mà trợn tròn mắt!
Những nỗi không vui dưới đáy lòng lúc nãy cũng tan thành mây khói.
“Cha! Con đang ốm mà, cha bắt con ăn mấy món đồ trộn lạnh ngắt này à?” Vũ Viện cười nói, “… Cha ăn đi! Nương con nấu cho con một nồi cháo đấy, con ăn chút đồ mềm nhừ.”
Vũ Hướng Đông ngẩn ra, ngượng ngùng sờ sờ gáy, đón lấy cái bát Vũ Viện đang bưng.
“Thế để cha múc cho con bát cháo nhé!” Ông nói.
Vũ Viện cười vâng một tiếng.
Một lát sau ông quả nhiên bưng một bát cháo tới, sau đó ngồi trên cái ghế đẩu thấp trước giường Vũ Viện, gạt đậu phụ trong bát ông sang bát cháo của cô: “Con ăn đậu phụ đi, ăn với cháo! Không thì cái cháo đó chẳng có tí vị gì, không ngon!”
Vũ Viện vâng dạ, lại hỏi: “Hổ Tử đâu?”
Có lẽ Hổ Tử đang canh ở cửa nghe thấy, lập tức thò đầu từ ngoài cửa chính vào…
Vũ Hướng Đông lập tức mắng: “… Ra ngoài! Một cục máu me be bét! Mày dám vào tao chặt đầu mày! Cút nhanh!”
Vũ Viện lúc này mới nhìn thấy, hóa ra trong miệng Hổ Tử còn ngậm một con gì đó máu me đầm đìa?
Trông như chuột chết?
Hổ Tử bị mắng, ngậm chuột chết chạy mất.
Biết Hổ Tử cũng có cái ăn, Vũ Viện yên tâm.
Hai cha con mỗi người bưng một cái bát tô, lẳng lặng ăn cơm.
Vũ Hướng Đông đột nhiên nói một câu: “Đêm nay cha phải đi gác đêm cho Lục cô bà, con phải đóng cửa cho kỹ…”
Vũ Hướng Đông nói: “Con yên tâm, bị cha xử cho một trận như thế, hắn không dám tới nữa đâu. Cha đi gác đêm cho Lục cô bà, gác đủ bảy ngày, rồi đưa Lục cô bà lên núi, đến lúc đó có thể được một phong bao lớn… Sau này chúng ta lên trấn sinh sống, chỗ nào cũng cần dùng tiền…”
“Thế cũng không được!” Vũ Viện phẫn nộ gào lên, “Ngộ nhỡ thì sao? Con hỏi cha ngộ nhỡ thì sao? Ngộ nhỡ… hắn biết cha đi sang chỗ Lục cô bà, nhân lúc cha về chặn đường cha… Hoặc là hắn còn tìm thêm đồng bọn gì đó, mấy người cùng nhau đối phó cha thì sao? Cha đánh lại một mình hắn, thế hai người cha đánh lại không?”
“Hơn nữa, hắn đánh không lại cha, lại biết con ở nhà một mình… Ngộ nhỡ hắn nhân lúc cha không có nhà, đến hại con thì sao?”
Vũ Hướng Đông bị sự nghiêm khắc và sắc bén của con gái làm cho hoảng sợ.
Ông cô độc nửa đời người, không ngờ người thật lòng đau lòng ông, lo lắng cho an nguy của ông, lại là một con nhóc con thế này! Thế là, ông há hốc mồm, nhưng nửa ngày cũng không phản ứng lại được… cũng không biết nên nói gì cho phải.
Một lúc lâu sau, Vũ Hướng Đông nói: “Được! Thế thì không đi nữa.”
Ngừng một chút, ông lại ấp a ấp úng nói: “Thế, thế cha không đi đâu cả, cứ, cứ ở nhà?”
Vũ Viện nhíu mày nói: “Bên kia đều đã đến mức muốn giếc người rồi, chúng ta còn ở lại đây làm gì? Cha à, ngày mai chúng ta đi luôn!”
“Nhưng Hồ Lão Tứ nói con bị chấn động não, phải nghỉ ngơi nhiều…”
Vũ Viện lại thấy phiền lòng: “Cứ đi! Cứ đi! Cho dù dưỡng bệnh chữa bệnh con cũng không muốn ở lại đây! Chúng ta sớm đến xưởng phụ tùng, có nhà cửa đàng hoàng để ở, lo liệu xong xuôi rồi, con đi học thì đi học, cha đi làm thì đi làm… chẳng phải rất tốt sao? Bây giờ ở lại đây ăn không có cái ăn, uống không có cái uống, còn phải suốt ngày đề phòng người khác đến hại người, đây chẳng phải là tự tìm việc cho mình sao?”