Nước mắt Lai Đệ cứ ngập ngừng trong hốc mắt, đảo quanh vòng vòng...
Tâm trạng Chiêu Đệ cũng vô cùng nặng nề.
Hai chị em ngoài việc cảm ơn Vũ Nghi Xuân ra, hoàn toàn không nói được lời nào khác.
Thấy hai chị em đều xụ mặt, Vũ Nghi Xuân khuyên: “Được rồi, không nói nhiều nữa, chúng ta ngủ thôi.” Sau đó bà lại nói với con trai: “A Hành, chúng ta đều là con gái, con trải chiếu ngủ dưới đất được không?”
Vương Hành còn chưa lên tiếng, Vương Anh đã lí nhí nói: “Mẹ, nhưng mà chúng con còn chưa đánh răng rửa mặt, cũng chưa tắm... Bây giờ trời nóng thế này, con ngửi thấy mùi mồ hôi trên người con rồi.”
Chiêu Đệ không nói nên lời.
Nhà họ Vũ là một đại gia đình, mười mấy miệng ăn phải dùng nước, nấu cơm, tắm rửa, toàn dựa vào một mình Chiêu Đệ đi ra giếng gánh nước về dùng. Hôm nay trong nhà làm tiệc, còn thêm gia đình cô hai ba người cũng ở lại nhà, nếu Chiêu Đệ ở nhà, ăn cơm trưa xong cô phải đi gánh nước thêm một lần nữa, đổ đầy hai chum nước trong nhà mới đủ dùng.
Nhưng mà, hôm nay cô và bác cả đưa Lai Đệ đi bệnh viện...
Cho nên không ai gánh nước.
Vừa rồi lúc Chiêu Đệ mò mẫm rửa bát, đã nhận ra trong chum nước hoàn toàn đã cạn khô rồi!
Ha ha, Chiêu Đệ cô không ở nhà, cái nhà này... lại chẳng có ai chịu đi gánh nước!
Chắc hẳn người nhà họ Vũ cũng chẳng có ai có nước để tắm rửa đâu nhỉ!
“Nhà hết nước rồi, hay là... cháu đi ra sông gánh ít nước về nhé?” Chiêu Đệ hỏi.
Vũ Nghi Xuân lập tức đánh yêu Vương Anh một cái, lại vội vàng nói: “Không cần đâu! Đêm hôm thế này, còn đi gánh nước gì... không may mắn đâu! Không đi không đi! Tối nay không đánh răng rửa mặt nữa, mai rồi tính!”
Nhưng Vương Anh ngây thơ hồn nhiên lại tò mò hỏi: “Tại sao buổi tối gánh nước lại không may mắn ạ?”
Trong lòng Chiêu Đệ khó chịu vô cùng, nên cũng không lên tiếng.
Vương Hành bịa chuyện: “Ban đêm bờ sông có ma da, sẽ bắt trẻ con... Đừng hỏi nữa, hỏi nữa ma da đến đấy!”
Vương Anh bị dọa giật mình, liều mạng rúc vào lòng Vũ Nghi Xuân.
Vũ Nghi Xuân vừa rồi chỉ làm bộ đánh yêu con gái một cái, bây giờ nghe con trai nói bậy, liền thật sự đánh cho cậu một cái thật đau!
Vương Hành xuýt xoa một tiếng, kêu lên: “Mẹ! Con xin mẹ đấy, mẹ có thể coi con cũng như con gái mẹ mà đối xử được không? Mẹ kiếp... tay con sắp bị mẹ đánh gãy rồi!”
“Đáng đời!” Vũ Nghi Xuân mắng, “Ai bảo con dọa em! Đi, lấy chăn trải xuống đất đi! Chiêu Đệ, Lai Đệ, hai đứa cũng ngồi qua đây, tối nay bốn người chúng ta chen chúc một chút...”
Chiêu Đệ nói: “Cô hai, A Hành ngủ cùng cô và A Anh đi, cháu và Lai Đệ trải chiếu ngủ đất.” Thật ra là vì hôm nay cô và Lai Đệ đi đi về về bệnh viện một chuyến, toàn thân trên dưới không biết đã ra mấy lần mồ hôi, ngay cả tóc cũng bị mồ hôi bết lại thành mảng cứng, thật sự ngại lên giường làm hôi gia đình cô hai.
Vũ Nghi Xuân tự nhiên không chịu.
Chiêu Đệ lại giải thích: “Chủ yếu là bác sĩ nói rồi, chân của Lai Đệ phải cẩn thận...”
Vũ Nghi Xuân nghe vậy, lại thấy cái giường này vốn đã cực nhỏ, vốn dĩ là dùng tấm ván cửa cũ ghép lại. Cái giường chật chội bé tí này chen chúc bà và ba đứa con gái, chật là một chuyện, lỡ không cẩn thận đụng vào chân đau của Lai Đệ thì không hay.
Vũ Nghi Xuân đành nói: “A Hành, con mang chăn xuống đất, trải cho chị hai con đi.”
Có điều, Chiêu Đệ không nói gì.
Vương Hành lấy chăn qua, Chiêu Đệ cùng cậu trải chăn xuống đất, sau đó mọi người ai nấy đi ngủ.
Ừm, Vũ Nghi Xuân cùng con trai con gái ngủ trên giường, Chiêu Đệ và Lai Đệ nằm dưới đất.
Đêm đã khuya.
Chiêu Đệ nằm trên nền đất nện có lót chăn bông...
Cũng không biết là do nền đất nện dưới chăn bông quá lồi lõm, hay là do ban ngày mồ hôi đầm đìa, không tắm rửa đã ngủ nên toàn thân khó chịu...
Tóm lại, cô mãi vẫn không ngủ được.
“Anh, em không ngủ được.”
Chiêu Đệ không lên tiếng.
Không ngờ, Vương Hành cũng lí nhí nói: “Em không ngủ được? Hừ, anh còn không ngủ được đây... Thế nào, muốn anh đi đánh bà già kia một trận, trút giận cho mẹ không?”
Giọng Vũ Nghi Xuân vang lên: “Hai đứa bây đều ngậm miệng lại cho mẹ! Mau ngủ đi!”
May mà mình không lên tiếng, hóa ra cả nhà này đều chưa ngủ.
Có điều, ban ngày đã xảy ra chuyện gì sao?
Tại sao...
Vương Hành cuối cùng không nhịn được mở miệng: “Mẹ, bà ngoại cũng quá đáng lắm rồi...”
Chiêu Đệ chỉ nghe đến đây, liền lên tiếng: “A Hành, hôm nay đã xảy ra chuyện gì sao?”
Đây là ẩn ý của cô: Chị cũng đang thức đây! Nếu các người không muốn để người ngoài biết suy nghĩ của mình, vào lúc này tốt nhất nên đổi chủ đề khác đi.
Kết quả Chiêu Đệ vừa nói...
Gia đình Vũ Nghi Xuân ba người lại đồng loạt thở dài một hơi.
Chiêu Đệ lập tức không nhịn được cười.
Vương Hành cuối cùng cũng mở miệng: “Chị hai, chị và bác cả đưa em tư đi bệnh viện, cho nên chị không biết...”
Có điều, cậu cũng lanh lợi.
Nói đến đây thì im bặt.
Vì cậu cũng phải thăm dò thái độ của mẹ Vũ Nghi Xuân.
Thấy mẹ không mở miệng ngăn cản, Vương Hành lúc này mới tiếp tục nói: “Mọi người đi rồi, bọn em ăn cơm thôi, sau đó... đây quả nhiên là một bữa Hồng Môn Yến!”
“Cái gì?” Chiêu Đệ ngạc nhiên hỏi.
Cô không có văn hóa, không hiểu Hồng Môn Yến là gì.
Vương Hành giải thích: “Hồng Môn Yến, Hồng Môn Yến kể về chuyện thời xưa lúc Lưu Bang Hạng Vũ tranh bá ấy mà, lúc đó Hạng Vũ lợi hại hơn mở tiệc mời Lưu Bang không lợi hại bằng ăn uống, mục đích thực ra là muốn giếc Lưu Bang... ừm, tóm lại ý nghĩa của Hồng Môn Yến, chính là có người mượn mục đích mời khách ăn cơm, mời người khác mắc bẫy chịu thiệt thòi ấy mà...”
Chiêu Đệ “ồ” một tiếng, không hỏi kỹ nữa.
Có điều, trong bóng tối cô nắm chặt nắm đấm.