Đa Mục Quái còn gọi là Bách Nhãn Ma Quân, vốn là một con rết tu luyện thành tinh, ban đầu ẩn tu tại Hoàng Hoa Quan dưới chân núi Bàn Tơ, vốn không có ý định ăn thịt Đường Tăng. Thế nhưng sau khi nghe bảy cô sư muội nhện tinh khóc lóc kể lể, trong lòng hắn không khỏi khởi lên sân hận. Ngay lập tức, hắn bỏ thuốc vào trà, đánh gục Giang Lưu Nhi, Trư Bát Giới và Sa Tăng.
Viên Hồng vẫn luôn ghi nhớ lời dặn của Tôn Ngộ Không. Với tư cách là đại sư huynh, hắn luôn chú ý mọi việc, cẩn thận đề phòng, vì vậy không vội uống trà nên đã tránh được độc dược. Thấy ba người Giang Lưu Nhi trúng độc, hắn tức giận vô cùng, rút Bân Thiết Côn ra giao chiến cùng Bách Nhãn Ma Quân.
Trên đường đi về phía Tây, Viên Hồng luôn nỗ lực tu luyện, không hề lười biếng. Tu vi của hắn nửa tháng trước đã đột phá đến cảnh giới Đại La Kim Tiên, vì thế sau hơn mười hiệp giao đấu, Bách Nhãn Ma Quân đã rơi vào thế hạ phong.
"Sư huynh đừng hoảng, chúng ta tới giúp huynh!"
Bảy con nhện tinh từ hậu viện chạy tới, cùng Bách Nhãn Ma Quân vây đánh Viên Hồng, từ rốn phun ra từng dải tơ nhện quấn lấy hắn. Cảnh tượng này vừa vặn bị Tôn Ngộ Không đang cưỡi mây từ trên cao nhìn thấy rõ mồn một.
"Thằng nhóc Viên Hồng này thực lực tiến bộ không ít nha! Xem ra hồ rượu Đấu Chiến Thắng của lão Tôn ta không hề uổng phí!"
Thực lực của Viên Hồng tiến bộ thế nào, Tôn Ngộ Không đều nhìn thấy rõ ràng, trong lòng vô cùng vui mừng. Viên Hồng không hề vì đường xá xa xôi mà bê trễ, hễ có thời gian là nỗ lực tu luyện. Trong mắt Tôn Ngộ Không, đây là điều cực kỳ đáng quý. So sánh mà nói, Trư Bát Giới và Sa Tăng lười biếng hơn nhiều, khó mà thành đại sự!
Tuy nhiên, Tôn Ngộ Không cũng nhận ra, rết tinh và bảy con nhện tinh liên thủ thì uy lực cực mạnh, Viên Hồng e là không làm gì được bọn chúng.
"Ủa? Đó là cái gì?"
Ngay khi Tôn Ngộ Không đang do dự có nên ra tay giúp đỡ hay không, một đám mây lành trôi tới phía chân trời. Tôn Ngộ Không nheo mắt nhìn, thấy chính là Lê Sơn Lão Mẫu đang cưỡi mây tới, cũng giống như mình, bà đang ẩn thân trong tầng mây để quan sát.
"Hừ, lão mẫu này chắc chắn đã biết ở đây có nhện tinh và rết tinh, nên đợi đến bây giờ mới tới giúp đỡ!"
Tôn Ngộ Không ghét nhất là các lộ tiên thần tới tranh công đức thỉnh kinh. Nếu là người khác, hắn chắc chắn đã ra tay phá đám, nhưng đối tượng là Lê Sơn Lão Mẫu thì lại là chuyện khác.
Trong chúng tiên thần tam giới, phong cách của Lê Sơn Lão Mẫu tương tự Thông Thiên Giáo Chủ, đều là "hữu giáo vô loại" (không phân biệt loài giống), trong số đông đảo đệ tử môn hạ cũng có không ít yêu tộc. Vì vậy, ấn tượng của Tôn Ngộ Không đối với Lê Sơn Lão Mẫu khá tốt. Sau khi suy nghĩ, hắn tiếp tục ẩn thân, nhường lại phần công đức này cho Lê Sơn Lão Mẫu. Tuy nhiên, sau khi thu phục rết tinh và bảy con nhện tinh, hắn nhất định phải cùng Lê Sơn Lão Mẫu nói chuyện cho ra lẽ.
Trong Hoàng Hoa Quan, Viên Hồng và đám yêu tinh đã đánh đến mức đỏ mắt. Viên Hồng giả vờ thua rồi rút lui, sau đó quay lại, nhân lúc rết tinh không để ý liền chế ngự bảy con nhện tinh. Vốn định giết sạch bọn chúng, nhưng nhớ tới lời dặn của Tôn Ngộ Không không được tùy ý sát hại yêu tộc, hắn lại nhịn xuống, chỉ thi pháp phong ấn tu vi của bảy con nhện tinh rồi ném sang một bên, tiếp tục đại chiến với rết tinh vừa nghe tin chạy tới.
Sau hai ba mươi hiệp, không còn nhện tinh trợ giúp, rết tinh dần dần tay chân bủn rủn, không địch lại Viên Hồng, liền cởi bỏ áo ngoài để thi triển thần thông.
Chỉ thấy dưới sườn hắn hiện ra hàng ngàn con mắt, đồng loạt phóng ra ánh vàng rực rỡ, bốc lên từng tầng sương mù màu vàng. Trong chớp mắt, chúng hình thành một cái lồng kim quang khổng lồ, giống như những vòng thùng tròn, bao trùm Viên Hồng vào bên trong.
"Thiên phú thần thông lợi hại thật! Con rết tinh này bản lĩnh không nhỏ!"
Tôn Ngộ Không ở trên không nhìn rõ mồn một, trong lòng thầm kinh ngạc. Vốn hắn nghĩ Viên Hồng thu phục bảy con nhện tinh xong thì sẽ nhanh chóng giải quyết được rết tinh, nhưng nhìn tình hình hiện tại, Viên Hồng dường như không có bản lĩnh phá giải Thiên Mục Thần Thông này.
Quả nhiên, Viên Hồng bị nhốt trong kim quang, hành động trở nên chậm chạp như rùa bò, tiến không được lùi không xong, giống như bị gông cùm. Hắn cố sức húc hai cái nhưng lại bị va đập đến chóng mặt hoa mắt. Cuối cùng không còn cách nào khác, hắn biến thành một con tê tê chui xuống đất, chui ra ngoài hơn hai mươi dặm mới thoát khỏi lồng kim quang. Hắn cảm thấy toàn thân tê dại, nếu không phải đã tu thành Đại La Kim Tiên, thân thể cường tráng hơn trước, e rằng đã ngã gục không dậy nổi.
"Đại Thánh ơi Đại Thánh, người bảo ta cẩn thận bảo vệ sư phụ đi Tây phương, ta cũng đã cẩn thận rồi, người bảo ta chăm chỉ tu luyện ta cũng nghe theo, nhưng kim quang của con yêu quái đó thực sự quá lợi hại, ta thật sự hết cách rồi, rốt cuộc phải làm sao mới cứu được sư phụ ra đây!"
Càng nghĩ càng đau lòng, cộng thêm việc gọi Tôn Ngộ Không mãi không thấy trả lời, Viên Hồng không khỏi bi thương. Đúng lúc đó, hắn chợt nghe phía sau núi có tiếng khóc than, trong lòng kỳ lạ, bèn lau nước mắt đi xem. Hắn thấy một phụ nữ mặc đồ tang đang đốt giấy tiền, vừa rải vừa đi giữa núi, liền tiến lên hỏi thăm.
Người phụ nữ mặc đồ tang này chính là hóa thân của Lê Sơn Lão Mẫu. Tôn Ngộ Không ở trên không nhìn rõ, thầm buồn cười. Muốn giúp thì cứ giúp đi, lại còn bày đặt thần thần bí bí, mấy vị tiên thần này thật là có sở thích quái đản!
Chẳng bao lâu sau, Lê Sơn Lão Mẫu chỉ điểm cho Viên Hồng tới núi Tử Vân, động Thiên Hoa tìm Tỳ Lam Bà Bồ Tát nhờ giúp đỡ, phá giải Thiên Mục Thần Thông của rết tinh. Tôn Ngộ Không nghe vậy, tò mò liền đi theo sau Viên Hồng tới núi Tử Vân, động Thiên Hoa để thỉnh Tỳ Lam Bà Bồ Tát tới giúp.
Trở lại Hoàng Hoa Quan, Viên Hồng tiếp tục tới khiêu chiến. Rết tinh lần này dứt khoát, không thèm đánh với Viên Hồng nữa, cởi áo ra là thi triển Thiên Mục Thần Thông. Trong chớp mắt kim quang rực rỡ, lại nhốt Viên Hồng vào trong. Thế nhưng, Tỳ Lam Bà Bồ Tát lấy ra một cây kim thêu, bắn về phía kim quang trong Hoàng Hoa Quan. Lập tức, lớp kim quang mà Viên Hồng đánh mãi không vỡ đã bị phá tan.
Tôn Ngộ Không ở trên không nhìn rõ, cây kim thêu kia tuy chỉ có một chiếc, nhưng ngay khoảnh khắc chạm vào kim quang liền biến thành hàng vạn chiếc. Tại cùng một điểm kim quang, có ít nhất hàng chục cây kim cùng đâm vào, nhờ đó kim quang mới bị phá vỡ. Rết tinh đang ở bên trong bị hàng ngàn cây kim đâm trúng mắt, hét lên một tiếng thảm thiết rồi ngã xuống đất, không ngừng co giật.
Tỳ Lam Bà Bồ Tát đưa cho Viên Hồng ba viên thuốc giải độc để giải độc cho ba người Giang Lưu Nhi, sau đó thu phục rết tinh và bảy con nhện tinh, cưỡi mây định quay về núi Tử Vân, động Thiên Hoa.
"Cây kim thêu kia đúng là thú vị, đợi lão Tôn ta tới mượn Tỳ Lam Bà Bồ Tát nghiên cứu một chút!"
Tôn Ngộ Không đảo mắt, không quan tâm đến thầy trò Giang Lưu Nhi đang nấu nước nấu cơm trong quan, thân hình hóa thành một luồng sáng đuổi theo Tỳ Lam Bà Bồ Tát. Chẳng bao lâu sau, hắn đã bám theo bà tới cửa động Thiên Hoa trên núi Tử Vân.
"Kẻ nào đang theo dõi lão thân?"
Vừa mới lộ ra một chút khí tức, Tỳ Lam Bà Bồ Tát lập tức nhận ra. Bà giật mình, sắc mặt trầm xuống, xoay người quát lớn.