Trong bữa tối, Cổ Phong kinh ngạc nhìn thấy một bàn đầy ắp thức ăn, mà những món này lại đều xuất thân từ tay Đinh Hàn Hàm... Tất nhiên, cô chỉ là người phụ tá, đầu bếp thực thụ chính là A Bố!
Có câu nói rất hay, đầu bếp không muốn làm thợ may thì không phải là tài xế tốt. Cổ Phong buộc phải thừa nhận, A Bố thực sự rất đa tài đa nghệ, chỉ là vì sự xuất hiện của hắn nên mọi hào quang đều bị che lấp.
Bữa tối này rất thịnh soạn, nhưng A Bố chỉ có phần làm chứ không có phần ăn. Theo quy củ nhà họ Đinh, dù là vệ sĩ hay tài xế thì cũng không khác gì người hầu, đều không được ngồi chung bàn với chủ nhân. Cho nên mặc cho Cổ Phong hết lời giữ lại, A Bố vẫn không dám ở lại cùng dùng bữa với hai người, bởi hắn rất rõ ràng, tiểu thư muốn là một bữa tối dưới ánh nến, không cần đến cái bóng đèn như hắn.
"Bộp!" một tiếng nhẹ vang lên, thứ Đinh Hàn Hàm khui không phải rượu vang đỏ mà là sâm panh. Cô muốn ăn mừng việc hôm nay cùng Cổ Phong thoát chết trong gang tấc, càng muốn ăn mừng việc cô dũng cảm bước sang một cuộc đời mới.
Vẫn trong tiếng nhạc du dương của "Bandari", Đinh Hàn Hàm nâng ly mời Cổ Phong: "Cảm ơn anh hôm nay đã cứu tôi, tiểu nữ không có gì báo đáp, đành phải..."
"Lấy thân báo đáp sao?" Cổ Phong nhanh nhảu tiếp lời.
Đinh Hàn Hàm lườm hắn một cái. Cổ Phong vốn tưởng cô sắp sửa mắng nhiếc, ai ngờ nhìn kỹ lại mới phát hiện cái nhìn này khác với mọi khi, lại khiến người ta cảm thấy phong tình vạn chủng. Hắn không nhịn được lắc đầu, dụi dụi mắt, mới bắt đầu uống thôi mà, không lẽ say nhanh thế? Nhưng nhìn kỹ lại lần nữa, trong mắt cô lại có một luồng nhiệt lượng khiến hắn không dám nhìn thẳng.
Cô nàng này, chẳng lẽ là "cải tháng mười nở hoa", bắt đầu biết yêu rồi sao!
Không xong rồi, không xong rồi, Cổ Phong vội vàng giả vờ như không biết gì, cúi đầu uống rượu. Thế nhưng Đinh Hàn Hàm lại không chịu buông tha hắn, mặt đỏ bừng thấp giọng nói: "Nếu anh thực sự muốn, đêm nay tôi sẽ như ý nguyện của anh!"
"Khụ!" Cổ Phong nghẹn một ngụm rượu trong cổ họng, suýt chút nữa là sặc chết, kinh ngạc vô cùng nhìn Đinh Hàn Hàm.
"Sao thế, không phải anh đã mong chờ từ lâu rồi sao?" Đinh Hàn Hàm không hề né tránh ánh mắt hắn, ngược lại còn dũng cảm nhìn thẳng, trong ánh mắt thuần khiết thẳng thắn ấy lại lộ ra vẻ mê hoặc!
Cô nàng này là đang chơi thật sao? Cổ Phong bị dọa sợ rồi, đêm nay hắn chưa hề có tâm lý chuẩn bị cho đêm tân hôn đâu.
Cổ Phong càng né tránh, Đinh Hàn Hàm lại càng cảm thấy thú vị, ánh mắt càng thêm táo bạo trêu chọc thần kinh người đàn ông, cứ nhìn chằm chằm hắn đầy si mê, trong lòng lại buồn cười: "Cho chừa cái tội đêm đó dám trêu chọc tôi, xem đêm nay tôi thu phục anh thế nào."
Chỉ là nhìn mãi, cô lại không khỏi bối rối, bởi vì đến tận bây giờ, cô vẫn chưa hiểu rõ đêm nay mình chuẩn bị là "diễn giả làm thật" hay là "diễn thật làm giả".
Người đàn ông đang ngồi trước mặt, Cổ Phong, là người mà cô đã sớm động lòng nhưng không dám thừa nhận!
Có lẽ, anh ta thực sự không phải kiểu người phong lưu, đối với những chuyện quá khứ của mình thậm chí có thể nói là nhỏ mọn, nhưng tuyệt đối không phải kiểu đàn ông vô lý gây sự, đảo lộn trắng đen. Chỉ khi người khác giẫm lên đuôi mình, anh ta mới lộ ra hàm răng sắc nhọn như sói.
Có lẽ, anh ta không tính là quá đẹp trai, thậm chí còn kém hơn cả Trần Hạo Nam trong phim "Người trong giang hồ", nhưng anh ta lại là kiểu đàn ông càng nhìn càng thấy cuốn hút, càng nhìn càng có cá tính!
Có lẽ, anh ta không tính là bậc anh hào, nhưng anh ta lại là một đấng nam nhi thuần túy nhất, khi cô gặp nguy hiểm, anh ta không nói hai lời liền xông lên.
Từng chuyện, từng việc, những thứ cô từng coi là khuyết điểm thậm chí là thói xấu, không biết từ lúc nào đã biến hết thành ưu điểm. Ngay cả cái cách anh ta nắm ly rượu vang bằng nắm đấm không chút tao nhã lúc này, cô nhìn cũng thấy thuận mắt vô cùng.
"Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi", chẳng lẽ mình cũng hóa "hoa si" rồi? Đinh Hàn Hàm lắc đầu mạnh, muốn rũ bỏ cảm giác "rượu không say người, người tự say" này, nhưng càng rũ thì người trước mắt lại càng chân thực.
"Cô Đinh, cô đang nhìn gì thế? Mặt tôi mọc lúa à?" Cổ Phong là một gã đại hán bảy thước, chẳng sợ người khác nhìn, huống chi là người phụ nữ băng thanh ngọc khiết, kiêu sa như sương lạnh này. Chỉ là cô nhìn quá lâu, như thể muốn tìm ra bông hoa trên mặt hắn, khiến hắn có chút không tự nhiên!
"Cảm thấy anh đẹp mắt, nhìn thêm một chút không được sao?" Đinh Hàn Hàm nói với giọng điệu táo bạo như đang trêu chọc.
Cổ Phong trong lòng run lên, nước quá trong thì không có cá, người quá lả lơi thì vô địch. Phụ nữ một khi đã phát tình, đó quả là một chuyện vô cùng đáng sợ.
"Ha ha." Nhìn vẻ mặt sợ hãi của Cổ Phong, Đinh Hàn Hàm lại cười như một yêu tinh, cầm chai rượu trên bàn lắc lắc, sâm panh đã hết, thế là cô bước đi liêu xiêu đến giá rượu lấy một chai "Blue Ribbon" giơ lên nói: "Đi, cùng tôi lên ban công ngắm sao có được không?"
Đại tiểu thư à, đêm xuân đáng giá ngàn vàng, cô không dùng nó làm việc chính sự, lại đi ngắm sao, có phải quá lãng phí không? Cổ Phong trong lòng như có mèo cào, nhưng bầu không khí lúc này quá đỗi mập mờ tốt đẹp, hắn không nỡ phá hỏng, đành chiều theo ý cô.
"Anh lên trước đi, tôi thay bộ đồ rồi ra ngay!" Khi đi đến tầng hai, Đinh Hàn Hàm đột nhiên nói.
Cổ Phong cạn lời, sao mà lắm trò thế không biết, chỉ là đi ngắm sao thôi mà, có phải đi dự tiệc đâu, không cần phải thay đồ rồi trang điểm đâu chứ!
Cổ Phong lên ban công, ngước mắt nhìn lên trời, cảm thấy thời tiết đúng là một thứ rất huyền bí. Ban ngày còn mưa tầm tã, đêm nay lại sao trời rực rỡ, thật là vô lý hết sức.
Trên ban công có một chiếc ghế nằm giống như giường, hình chữ S. Cổ Phong không khách sáo, nằm thẳng lên đó. Nhưng phải nói, nằm thế này ngắm đêm đầy sao quả thực có chút thi vị, chỉ là nếu thực sự phải chọn, hắn vẫn nguyện chọn "bàn trường đại chiến" trên giường hơn.
Đinh Hàn Hàm nói thay đồ rồi đến, kết quả Cổ Phong suýt chút nữa ngủ quên trên chiếc ghế chữ S thì cô mới chầm chậm xuất hiện. Nhưng nhìn qua, cô không chỉ thay đồ mà thậm chí còn tắm rửa sạch sẽ. Một bộ váy mỏng màu trắng, thấp thoáng nhìn thấy chiếc áo lót đen bên trong. Ngực cô không phải kiểu đầy đặn, nhưng lại gợi cảm vừa vặn. Bờ mông rất cong vút, theo từng bước đi của cơ thể mềm mại mà thay đổi hình dáng. Lúc này lại vừa tắm xong, khuôn mặt ửng hồng, càng thêm phần tươi mát, thật xứng danh "xuất thủy phù dung".
Có một khoảnh khắc, Cổ Phong nhìn đến ngẩn ngơ, người phụ nữ trước mắt này, đến thần tiên nhìn thấy cũng đứng không vững!
"Bộ đồ này đẹp không?" Đinh Hàn Hàm nhẹ nhàng xoay một vòng trước mặt hắn hỏi.
Đẹp thì đẹp thật, nhưng không mặc gì còn đẹp hơn! Đây là tiếng lòng của Cổ Phong, nhưng bề ngoài hắn vẫn giả vờ gật đầu đầy tính thưởng thức.
Phụ nữ đều là loài động vật rất hư vinh. Trước kia Đinh Hàn Hàm không hề hư vinh như vậy, chỉ là sau biến cố hôm nay, cô đã thay đổi hoàn toàn. Nhận được lời khen, tiếng cười như chuông bạc vang lên.
Một nụ cười khuynh thành khiến người ta thương cảm, tựa như băng tan, trăm vẻ cùng sinh, khiến bầu không khí trong phòng cũng trở nên diễm lệ. Cổ Phong rất muốn nhìn mà như không, đáng tiếc hắn không bị mù màu, bị trêu chọc đến ngứa ngáy trong lòng, thầm hận trong lòng: "Được rồi, đủ rồi, đừng trêu tôi nữa, trêu nữa là tôi không màng gì lãng mạn mà đè cô ra làm thịt đấy."
Rất nhiều người ủng hộ Cổ Phong làm vậy, ngay cả Cổ Phong cũng ủng hộ chính mình, nhưng Đinh Hàn Hàm căn bản không cần hắn đè, tự giác ngã xuống.
Được rồi, bảo cô giả vờ, lần này xem cô còn giả vờ được không? Người ta đã chủ động dâng tận cửa rồi!
Cổ Phong tâm trí rối bời, giả vờ tiếp thì chính hắn cũng coi thường bản thân. Tiểu thư nhà họ Đinh đêm nay rõ ràng là dâng thịt tận cửa, thế là hắn lộn một vòng đè lên người cô.
"Anh làm gì thế?" Đinh Hàn Hàm hờn dỗi, nhưng giọng điệu ai cũng nghe ra được cô không hề tức giận, một chút cũng không!
"Đại tiểu thư, cô đã trêu tôi cả đêm rồi, đừng bày ra mấy trò không ăn không uống đó nữa được không? Chúng ta vào thẳng chủ đề đi, khúc dạo đầu đã làm người ta buồn ngủ lắm rồi!" Cổ Phong nói xong, đôi tay đã vội vã sờ soạng trên người cô.
"Không, đừng!" Đinh Hàn Hàm vùng vẫy kiểu "muốn cự lại đón", theo đôi bàn tay dần tiến sâu của hắn, hơi thở của cô bắt đầu dồn dập.
"Đến lúc này rồi, không đến lượt cô quyết định đâu, giờ tôi toàn thân đều là lửa rồi!" Cổ Phong nhìn Đinh Hàn Hàm với đôi mắt như muốn phun lửa.
Đinh Hàn Hàm lại cười khúc khích, vươn đôi tay mềm mại ôm lấy tấm lưng hổ eo gấu của hắn nói: "Vậy tôi cùng anh đi bơi hạ hỏa được không? Bãi biển ngay trước cửa mà!"
"Bơi cái gì mà bơi, tôi muốn 'ngư thủy chi hoan'!" Cổ Phong lúc này đã "tinh trùng thượng não", làm gì còn tâm trí đi bơi, thấy cô còn muốn vòng vo, thế là hắn há miệng ngậm lấy đôi môi anh đào của cô.
Nụ hôn của Cổ Phong cuồng dã, đam mê, nóng bỏng, cũng là thứ khiến người ta hưng phấn. Môi lưỡi giao thoa, chỉ trong vài giây, Đinh Hàn Hàm đã không kìm lòng được mà phối hợp, chậm rãi đáp lại sự nhiệt tình của hắn. Cô đã chuẩn bị sẵn sàng, đêm nay sẽ trao trọn vẹn bản thân cho hắn!