Trở Thành Kẻ Vô Lại Nhà Bá Tước

Lượt đọc: 4029 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 2
C2: Theo Bản Năng (2)

❊ ❊ ❊

Lửa.

Cậu ấy đã trở thành một ngọn lửa.

Đó là suy nghĩ trong đầu của Choi Han. Giọng nói của Rồng con lọt vào tai khi cậu ta ngây người nhìn ngọn lửa đang bùng cháy.

"Choi Han! Mau ra khỏi đây! Vẫn chưa kết thúc!"

Ngọn lửa đó vẫn chưa coi là kết thúc?

Choi Han, người được nhiều tấm khiên bạc bao bọc khắp người, ngập ngừng và bắt đầu run rẩy. Sau đó cúi đầu xuống.

Cạch cạch cạch cạch!

Bùm bùm!

Khoảng ba mươi con golem.

Từng con đang từ từ tan ra.

Cậu cũng có thể thấy thứ đó không tan chảy trong ngọn lửa.

Chất lỏng màu đen.

Thứ đã nhuộm đen thanh kiếm của Choi Han vẫn chưa biến mất.

Lửa của Cale-nim cũng vô dụng sao?!

Đôi mắt của Choi Han mờ mịt.

Cuối cùng thì không thể tiêu diệt được khối tuyệt vọng đó sao?

Đó là khoảnh khắc Choi Han tự đặt câu hỏi cho mình.

Ai đó từ bên ngoài biển lửa lên tiếng.

"Thật tồi tệ nếu ngọn lửa tắt."

Đó là Hoàng Thái tử Adin.

Tuyệt vọng đen sẽ xuất hiện nếu ngọn lửa tắt. Các lực lượng của Đế quốc sẽ cảm thấy hỗn loạn hơn nữa và trở nên đáng ngờ.

Và thứ đó cũng sẽ khiến khu vực xung quanh thành Maple trở nên hoang tàn, biến nó thành vùng đất chết mà người sống phải trốn tránh mãi mãi.

Tuy nhiên, hắn không thể ngăn mình mỉm cười được.

Hắn đưa tay ra sau đầu.

"... Cale Henituse."

Khiên. Đất. Nước. Lửa.

Số lượng sức mạnh cổ đại sở hữu giống với White Star.

Hắn không thể biết sức mạnh mà Cale sử dụng để nhanh chóng tiếp cận mình là sức mạnh cổ đại hay là ma pháp, nhưng hắn biết Cale có ít nhất bốn sức mạnh cổ đại.

Cale Henituse vẫn khỏe mạnh khi có bốn sức mạnh cổ đại.

"Thật thú vị."

Nó thực sự rất thú vị.

Hắn cũng muốn giết Cale.

Hắn cũng đã tìm ra một thứ khác.

"Đó là ngươi."

Đó là Cale.

Sức mạnh vô danh đã phá hỏng mọi kế hoạch của Đế quốc cho đến hiện tại chính là Cale.

Cale Henituse và Vương quốc Roan.

Họ giả vờ có quan hệ tốt với Đế quốc nhưng mục đích chính là nhắm vào cổ hắn.

Các mảnh ghép cuối cùng đã xếp vào đúng vị trí.

Hắn nói.

"Lập tức dùng ma pháp tấn công về phía Cale Henituse!"

Hắn không quan tâm đến những con golem bị tiêu diệt, những người điều khiển sắp chết, cũng không phải tiếng kêu la tuyệt vọng.

Tất cả những gì hắn đang nghĩ đến là kiểm soát thiệt hại sắp xảy ra một khi tuyệt vọng đen đã được tiết lộ.

Ngay cả Cale Henituse cũng sẽ không thể thoát khỏi tuyệt vọng đen đó.

Tuyệt vọng đen vẫn đang gào thét từ bên trong biển lửa này.

Kíttttttt- Kíttttttttt-

Người chết vẫn khóc.

Ngay cả những sức mạnh kinh khủng đó cũng không thể tiêu diệt được tuyệt vọng đen.

Vậy thì mình sẽ giết Cale Henituse và đổ lỗi cho cậu ta là được.

Có một cách để giải quyết mọi thứ miễn là giết được Cale.

"Phó tháp chủ! Đội trưởng đội pháp sư!"

Hai người nhanh chóng cảnh giác khi Adin gọi họ. Tuy nhiên, những quý tộc và binh sĩ khác vẫn không ảnh hưởng.

Adin nhấn mạnh mệnh lệnh của mình.

"Nhắm vào Cale Henituse! Hiện tại hắn vẫn đang đứng yên ở đó!"

Cale Henituse hiện đang lơ lửng tại chỗ mà không di chuyển.

"Các ngươi không thể nghe thấy tiếng hét của những người điều khiển golem sắp chết sao?! Chúng ta phải nhanh chóng trả thù cho họ và Đế quốc!"

"Hành động theo lệnh điện hạ! Tất cả, sử dụng những viên đá ma thuật và dùng những đòn tấn công mạnh nhất!"

Metelona nhanh chóng ra lệnh cho các pháp sư và nhà giả kim.

"Mục tiêu của chúng ta là Cale Henituse!"

Chỉ có một mục tiêu.

Chính người đã tạo ra tình huống kinh ngạc này.

Oooooooong- Ooooooooong-

Các pháp sư bắt đầu hành động với đôi tay run rẩy.

"Chỉ có cái chết đang chờ chúng ta nếu ngọn lửa đó đến tới chỗ chúng ta!"

Mọi người bắt đầu di chuyển theo câu nói vừa rồi của Hoàng Thái tử.

Họ nhanh chóng chuẩn bị để tung ra đòn tấn công của mình và chỉ chờ lệnh để phóng chúng. Metelona lén nhìn về phía Hoàng Thái tử đang giơ tay lên.

Bàn tay của Adin hạ xuống sẽ là tín hiệu để phát động các cuộc tấn công của họ.

Tay hắn từ từ hạ xuống.

Sau đó hắn mỉm cười khi nhìn về phía chiến trường.

Tại sao?

Honte đang cười.

Honte, đệ tử của Tháp Chủ, đang mỉm cười. Tên này có vẻ thích thú với điều này.

Đó là lý do tại sao hắn chắc chắn.

Đế quốc hiện sẽ không gặp nguy hiểm.

Cale Henituse sẽ chết.

Đó là lý do Adin có thể mỉm cười khi nhìn vào ngọn lửa.

Tuy nhiên, một thứ đã xảy ra ngay lúc đó.

Adin nghe thấy giọng một người khi hạ tay xuống. Đó là người cho đến bây giờ vẫn chưa nói gì. Honte.

Honte bắt đầu nói.

"... Tôi cần thông báo cho White Star."

Honte tiếp tục nói.

"Đây là sức mạnh đó. Sức mạnh của những thứ đã bị lãng quên. Những sức mạnh cổ đại thực sự."

Đôi mắt của Hoàng Thái tử mở to.

Mọi thứ đang thay đổi.

Biển lửa đang thay đổi.

Hắn lại nghe thấy giọng của Honte.

"... Chúng ta phải giết hắn. Chúng ta phải giết hắn trước khi tất cả được tập hợp lại với nhau."

Và hắn lại nghe thấy một giọng nói khác.

Một trong những pháp sư đang chuẩn bị tấn công ngồi bệt xuống và hét lên.

"Tôi không thể làm được, thưa điện hạ! Tôi, tôi không thể làm được !! Tôi không thể, t, tấn công khi tôi, nhìn vào thứ đó!"

Pháp sư nhìn cảnh tượng trước mặt và nắm lấy đôi tay đang run rẩy của mình. Đôi mắt tập trung vào Cale.

Mọi thứ đang tập trung về phía Cale.

Khói đen, không, khói đen đầu lâu hướng về Cale.

Kítttttttt- Kíttttttttt-

Chúng hét lên khi tiến về phía Cale.

Cale không quan tâm đến điều đó khi vẫn đứng đó và cúi đầu nhìn xuống.

Cậu thường xuyên có suy nghĩ này.

Sẽ cảm thấy thế nào khi trở thành một kẻ ngu ngốc và gây ra một buổi biểu diễn dở hơi?

Nó sẽ được làm mới?

Giải trí?

Vui?

Vui cái quái gì chứ!

Cảm giác chết tiệt thì đúng hơn.

Cậu nhìn xuống.

Cậu có thể thấy những con golem đang tan chảy.

Cậu cũng có thể nhìn thấy những giả kim điều khiển đang chết cháy hoặc chỉ ngồi ngây người ở đó.

Hơn nữa, cậu có thể thấy tuyệt vọng đen kịt và nhớp nháp ghê tởm.

Mặt đất trở nên nhuộm đen khi tuyệt vọng chạm đất. Khói đen và tiếng rít càng kinh khủng hơn.

Cale ngẩng đầu lên.

Cậu có thể thấy Choi Han đang kinh ngạc đứng đó khi làn khói đen bao quanh cậu. Cale cười khúc khích.

Sau đó cậu bắt đầu.

Cậu đã quyết định sử dụng hợp lý sức mạnh mà bản thân mình không thể kiểm soát này.

Kítttttttttt- Kítttttttttttttttttt-

Cale, người bị làn khói đen bao phủ bởi và xung quanh là những tiếng thét chói tai, từ từ đáp xuống mặt đất.

Cậu bước vào giữa đám người điều khiển golem, màu đen tuyệt vọng, và mặt đất đầy lửa.

"Cale-nim!"

Choi Han cố gắng chạy ra khỏi tấm khiên bạc vì bất ngờ.

"Chất lỏng đó...!"

Tuyệt vọng đen. Chất lỏng nhớp nháp đó tụ tập về phía Cale. Chúng bu quanh Cale, người không thể nhìn thấy vì khói đen và những tiếng thét chói tai.

Cale từ từ biến mất vào vùng đầm lầy đen kịt đó.

Trông như cậu sẽ chết chìm trong đó sớm.

"Không!"

Cậu ấy không thể trở bị mê hoặc như mình được! Cậu ấy không thể bịsức mạnh đó lừa được!

Choi Han cố gắng chạy ra khỏi tấm khiên. Tuy nhiên, một hiện diện vô hình đã ngăn cản cậu làm điều đó.

"Raon, đừng cản tôi!"

"Choi Han ngốc! Ngươi đã quên những gì nhân loại đã nói sao?!"

Choi Han, người vừa hét lên, bối rối.

Rồng con lặp lại những gì Cale đã nói với Choi Han.

"Nhân loại đã nói hắn có thể không kiểm soát được sức mạnh đó! Nhưng hắn vẫn không sao! Tấm của hắn không có vấn đề gì cả!"

Raon đang bình tĩnh đánh giá tình trạng của Cale lúc này.

"Nhân loại nói mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi!"

Rồng đen có thể nhìn thấy.

Nó có thể cảm thấy hơi ấm đến từ Cale, người mà nó thường gọi là nhân loại của chúng ta.

Hơi ấm là một trong những lý do khiến mọi người tìm đến lửa.

Đó là thứ an ủi cho nỗi lạnh lẽo và cô đơn.

Những thứ lạnh lẽo và cô đơn hiện đang tập trung xung quanh sức mạnh đó.

Khói đen và những tiếng rít.

Những người đã chết đang quây quần bên sự ấm áp của Cale.

Raon hét lên khi tất cả chúng đã tập hợp lại với nhau.

"Chúng sắp biến mất! Chúng sẽ biến mất!" (Vế trước là be going to, vế sau là will)

Gì?

Tầm nhìn của Choi Han chuyển sang màu đỏ khi đặt câu hỏi về những lời vừa rồi của Raon.

Paaaat-

Một tia sáng đỏ bắn ra.

Ánh sáng màu vàng hồng này nổ ra từ trung tâm của biển lửa.

"... Những thứ đen tối-"

Những thứ màu đen, đầu lâu và chất lỏng đen nhớp nháp đều đang cháy.

Đầm lầy đen bốc cháy.

Cảnh tượng này không tạo ra nhiều áp lực như biển lửa ban đầu.

Tuy nhiên, lúc này không ai có thể nói nên lời.

Kítttttt- Kítttttttttt-

Những tiếng thét kinh khủng. Những tiếng kêu thảm thiết không rõ nguồn gốc. Chúng đang dần biến mất.

Khói đen chuyển sang màu trắng, còn chất lỏng màu đen từ từ bị ánh sáng vàng hồng ăn dần.

Họ có thể nghe thấy một âm thanh khác khi điều đó đã xảy ra.

"Aaaaaaaaaaaaaaaaaaa!

Aaaaaaaa-

Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!"

Họ có thể nghe thấy tiếng của rất nhiều người.

Họ có thể nghe thấy rất nhiều giọng nói khác nhau của những người đang khóc. Những giọng nói đó từ từ bay lên không trung với làn khói trắng.

Biển lửa cũng bắt đầu tàn lụi.

Ngọn lửa đã tự tắt.

Những con golem biến mất không dấu vết.

Mọi thứ đã biến mất không dấu vết.

Những tiếng la hét và tiếng nổ đều không còn nữa. Rosalyn, người đang ở thành Maple, ngẩng đầu lên.

Tách, tách.

Cô có thể nhìn thấy bụi vàng hồng trên tấm khiên bạc trước mắt.

Không, đó là tro.

Lửa chỉ để lại khói và tro khi nó bùng lên.

Cô mở miệng nói.

"... Thanh tẩy."

Đó là một cảnh đẹp, như bụi rơi xuống từ mặt trời.

Lộp bộp.

Tàn tro vàng hồng rơi trên mặt đất cháy đen như tuyết.

Chúng cũng đáp xuống vai.

Tro tàn vàng hồng nhẹ nhàng đáp xuống tóc và vai của Cale Henituse.

Cale ngẩng đầu lên.

Một gối của cậu khuỵu xuống.

"Cale-nim!"

Choi Han đỡ được Cale khi cậu đang ngã về phía trước. Choi Han mở to mắt.

Tách.

Một sợi máu đen chảy xuống khóe miệng Cale.

Choi Han cau mày mặc dù đống tro tàn bằng vàng hồng rơi xuống trông rất đẹp.

Hoàn cảnh đẹp đẽ và yên bình, không có bất kỳ tiếng nổ lớn cũng như tiếng ồn ào này đòi hỏi rất nhiều sức lực.

Bầu không khí im lặng này đòi hỏi một sự hy sinh để đạt được nó.

Choi Han biết rõ điều đó.

"C, Cale-nim-"

Tay Choi Han run lên. Cậu ấy đã cố gắng hết sức để hỗ trợ Cale đứng thẳng.

Đó là thời điểm đó.

Miệng của Cale hơi mấp máy.

Choi Han đồng thời cảm thấy có một bàn chân tròn vô hình đang đẩy tay mình ra.

- Choi Han, di chuyển!

Đôi mắt của Choi Han mở to một lần nữa sau khi nhìn thấy thứ gì đó hiện ra trước mắt mình.

Đó là một miếng bánh táo sũng nước.

Nó lơ lửng trên không trước khi vào miệng Cale. Choi Han nghe thấy một giọng nói sụt sịt trong đầu.

- Nhân loại! Nhân loại của chúng ta! Ngươi đói rồi! Ta biết lúc này hắn đang đói! Ánh mắt Ta đói! của hắn, ta nhận ra được mà! Ta thấy nhẹ nhõm lắm! Nhân loại cảm giác như bản thân đã chết đói trong ba ngày, nhưng hắn sẽ không chết đâu!

"R, Raon?"

Choi Han vô cùng ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó đã thấy Cale vui vẻ ăn bánh táo.

Khuôn mặt của Cale lộ rõ ​​vẻ mệt mỏi vì làm việc quá sức. Cale nhai chiếc bánh táo trong khi cơ thể gục xuống vì không còn chút sức lực nào trước khi hét lên.

"Nhắm đến những con quái vật trên mặt đất!"

Choi Han ngập ngừng.

Cậu đã từng nghe thấy câu này ở đầu trận chiến.

Clopeh đã nói điều tương tự khi hắn cưỡi chim xương trắng.

Bay lên!

Và sau đó...

Hãy nhắm đến những con quái vật trên mặt đất!

Mọi người tin Clopeh đang nói về golem khi hắn nói đến quái vật.

Choi Han bắt đầu mỉm cười.

Cuối cùng cậu cũng thấy nhẹ nhõm.

Hiện tại Cale vẫn ổn.

Piiiiiiiiiiiiii- Piiiiiiiiiiiiii-

Cậu nghe thấy tiếng sáo.

Những con chim xương trắng đã trốn thoát trên bầu trời cao đã trở lại.

Tất cả đều hướng về một hướng duy nhất như một mũi tên.

Clopeh bắt đầu hét lên.

"Chỉ huy ra lệnh cho chúng ta rồi! Keke, kahahahaha! Cuối cùng đã đến lúc bắt được con quái vật trên mặt đất rồi!"

Mỏ của những con chim xương trắng và những thanh kiếm của các kỵ sĩ đều hướng về cùng một hướng.

Những quái vật trên đất liền.

Hoàng Thái tử Adin.

Sự thật đằng sau mệnh lệnh mà Cale đưa ra cho Clopeh là nhằm vào Đế quốc như một mũi tên.

Sau đó Cale cười rạng rỡ trước khi nói với Choi Han vẫn đang nhìn cậu.

"Choi Han."

"Vâng, Cale-nim."

Đầu của Cale lúc này đang quay cuồng.

Cậu đã sử dụng quá nhiều sức mạnh.

"Tát ta."

Bầu không khí tĩnh lặng bao trùm khu vực trong một khoảnh khắc trước khi vỡ ra.

"...Sao cơ? C, cậu vẫn ổn chứ? Cậu còn đang mơ hồ sao?"

- Nhân loại, ngươi có sao không? Tấm của ngươi vẫn ổn mà! Lúc này ngươi bị phát điên khi sử dụng sức mạnh của mình sao?

Cale bình tĩnh trả lời lại khi thấy Choi Han và Raon thực sự quan tâm.

"Ta cảm giác như mình sắp ngất đi vậy."

Sẽ thật tệ nếu bây giờ cậu ngất xỉu.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »