Trở Lại Xương Quơn

Lượt đọc: 3094 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
THẾ TRẬN
của quan pháp hình

❊ ❊ ❊

Tước quốc sư cùng hình ảnh chiếc ngai vàng chẳng lúc nào rời khỏi tâm trí Chuyết.Đêm, quan tể hầu lại rơi vào những giấc mơ kinh hãi. Cứ chợp mắt là ôg nhìn thấy mấy cái xác lủng lẳng ở mấy cành bồ anh. Đám tôi tớ chết khiếp, vì đêm nào cũng nghe thấy tiếng kêu rú phát ra từ buồng nằm của Chuyết. Quan tể hầu thay đổi rất nhanh. Mắt hõm, da xanh. Vào các buổi chầu, Chuyết cứ ngồi ngây người, vẻ thờ thẫn. Đấy là lúc quan tể hầu lại đắm chìm vào giấc mộng đế vương. Các quan triều thấy thế thì cho là ông đã đến tuổi già nua lẩm cẩm.

Để trừ bỏ vong hồn đám lính hầu, Chuyết đã lệnh moi xác chúng, mang ra khỏi vườn. Đến lúc ấy ông mới biết có một đứa sống sót. Đứa nào? Mà làm sao lại sống được? Đêm, quan tể hầu lại rơi vào những cơn mơ kinh khiếp hơn. Chuyết thấy tên hầu sống sót đội đơn đến vua, rồi vua lệnh chặt đầu Chuyết..

-Hãy lôi xác chúng lên.

Chuyết lại lệnh đám tôi tớ moi mấy cái xác vừa được chôn lại. Song, lúc chết chẳng vải liệm, áo quan, da thịt đám hầu nhanh chóng tan rữa, Chuyết chẳng nhìn được mặt đứa nào.

Ngày trốn, đêm đi, từ kinh thành Xương Quơn, Muỗng ngược về phía Mi Sơn. Rồi men theo chân dãy núi ấy, lần về hướng tây. Đến làng Xuyên Trung, trấn Nam Biên, Muỗng gặp được mẹ. Muỗng làm trai cày. Mẹ Muỗng quét dọn, giặt giũ. Được mươi hôm, nhà phú hộ ấy biết được tung tích của Muỗng, liền đuổi mẹ con Muỗng. Chỉ ông Đa Trà ở Xuyên Khê là dám chứa chấp. Xuyên gởi thư thăm cha lại đem chuyện oan khúc của Muỗng ra nói. Trong một lần trò chuyện, Trấp lại đem việc ấy thuật lại với Tố.

Tước tể hầu đáng ra phải trao một trong bốn người là Khưu Chiêu, Vưu Trấp, Hiêu Thâm và Độc Tố. Vì lúc Chuyết giữ sổ bộ ở triều, bốn người ấy đã có nhiều công trạng với tiên triều Hiêu Lịch. Nay, Chiêu đã bỏ về chăn trâu. Trấp thì chán thời thế, thờ ơ với mọi chức tước. Thâm được vua giao chức cơ mật ở triều, song bấy lâu vẫn hậm hực, vì tước ấy vẫn nhỏ hơn tước tể hầu của Chuyết. Còn Tố chẳng đội trời chung với Chuyết chỉ vì không muốn Chuyết ngồi cao hơn mình. Nay biết được việc làm chẳng kiêng nể ai của Chuyết, Tố quyết ra tay. Quan pháp hình âm thầm đi Xuyên Khê. Ban đầu, Muỗng sợ, chối hết. Nhưng khi nghe Tố nói sẽ trừ đám quan cường bạo, cho Muỗng làm lính triều để nuôi mẹ, Muỗng khai ra hết.

Ông Đa Trà hỏi thử Tố:

-Từ ngày phò vua giúp nước, quan pháp hình đã trừ được mấy đứa tham quan?

Tố đáp chưa.

Đa lại hỏi:

-Do sự trị vì anh minh của hoàng thượng, hết thảy đều trung chính, phải không?

Biết Đa chê khéo mình, Tố rất tức. Song, vẫn gượng đáp:

-Bọn mọt nước sâu dân thời nào cũng có. Hiềm nỗi bấy lâu ta cứ nghĩ các quan triều phần lớn đều phò tá tiên triều, chẳng ai dám làm buồn vong hồn tiên đế. Nay xảy chuyện vậy, ta quyết trừ khử.

Tố đi rồi, Đa gọi Xuyên, Giác

-Xem cung cách tra hỏi, ta biết đấy chẳng phải kẻ trung chính. Quan pháp hình chỉ vì thù ghét quan tể hầu đấy thôi. Không khéo, mẹ con Muỗng lại thành vật hy sinh của nạn tranh giành tước vị.

Giác thưa:

-Hay thầy cho con đem mẹ con bà ấy gởi ở chỗ khác.

Đa nói:

-Gởi đi đâu được. Vì quan pháp hình đã giao Muỗng cho ta, chờ ngày đem về triều để đối chấp.

Vưu Xuyên lo lắng, nói:

-Do con đem chuyện Muỗng nói với cha con, nay mới xảy ra cơ sự.

Đa bảo:

-Con không mách với quan vũ hầu, trước sau người ta cũng biết. Chẳng phải nhà phú hộ ở Xuyên Trung đã đuổi mẹ con Muỗng vì biết rõ sự việc ấy sao.

Khi biết có đứa hầu sống sót, Chuyết lập tức lệnh cho các thủ trấn truy tìm mười một tên quân hầu của mình với tội danh lấy cắp châu báu ở dinh quan tể hầu. Truy tìm mười một đứa, nhưng mười đứa đã nằm dưới mồ. Tương Húc sống dở chết dở, vì chuyện xén bớt vàng mà lộ ra, đầu ông ta sẽ rụng trước. Hương trưởng Xuyên Khê có đến nhà ông Đa Trà tra xét theo lệnh trên dinh, trên trấn. Nhưng Đa khai Muỗng là học trò của mình với tên khác, thành chẳng xảy chuyện chi.Tin quan tể hầu bị mất châu báu đến tai vua. Để chia xẻ với Chuyết, Du xuống chiếu thưởng năm mươi cân vàng cho ai bắt được tội phạm.Vợ Bào Tu là con gái Chuyết, đã chết từ lâu, Tu đã lấy vợ khác. Song, quan lễ nhạc cũng tỏ ra rất đau lòng trước sự mất mát của quan nhạc phụ

-Con sẽ xin vua đốt quân trộm cướp, để lấy mỡ thắp ở đền Cốc.

Mỵ về thăm cha, thấy cảnh nhà như có tang tóc

-Xin phụ thân chớ tiếc của tiền mà sinh bệnh. Quân ác độc trước sau cũng bị triều đình xử tội thôi.

Mỵ khuyên.

-Ta chết mất.

Chuyết bỗng thét. Rồi ngã xuống bất tỉnh. Từ hôm đó, không còn đến triều nổi.

Biết quan cơ chính Hiêu Thâm rất ghét Chuyết, nên Tố quyết định đến gặp Thâm để bàn cách trừ Chuyết.

-Ông cơ chính có biết ai đang làm lung lay cơ nghiệp của tiên vương không?

Nghe Tố hỏi đột ngột thế, Thâm giật nẩy người

-Có chuyện gì sao?

-Ông làm cơ chính, lẽ ra phải biết việc này trước ta.

Tố nói móc Thâm, rồi kể ra sự việc.

-Thằng đó loạn. Ta phải tâu ngay hoàng thượng.

Thâm giận dữ, bảo.

Tố cười:

-Ông định thả hổ về rừng ư? Nếu ông tâu vua, vua sẽ gọi Chuyết hỏi. Thằng ấy có cách để vua cho bọn ta là súc siểm. Chi bằng giữ kín chuyện cho đến khi luận được tội, buộc vua chiếu luật triều để định tội.

Theo kế sách của Tố, Muỗng sẽ đến dinh quan pháp hình tố Húc về tội cắp vàng ở Mi Sơn. Sau đó, quan pháp hình dẫn Muỗng vào chầu vua, xin xét xử. Tức nước vỡ bờ, Húc phải khai ra tội trạng của Chuyết.

Thâm tỏ vẻ phân vân:

-Nếu Húc không chịu khai thì sao. Chi bằng bắt tên hầu sống sót kia khai luôn cả Chuyết.

Tố nghe rất phải. Song vẫn thấy chưa yên tâm.

-Thế nào vua cũng hỏi ông trước khi cho hội triều thần. Chừng ấy ông nói sao?

-Ta sẽ bảo chém.

Tố hí hửng đến gặp Trấp.

-Kỳ này ta bứng rễ cây trao chỗ đại điện cho ông vũ hầu xem.

Biết Tố nói gì rồi, song Trấp vẫn giả vờ hỏi:

-Ở đại điện có cây trao nào đâu? Mà ông pháp hình làm thuốc chi lại lấy rễ trao?

Cứ ngỡ Trấp cũng thù ghét Chuyết như mình, Tố đáp:

-Biết ông cũng có bệnh như ta, nên nay quyết làm bằng được bài thuốc ấy.

Trấp cười mỉm:

-Làm sao ông biết ta đang bệnh gì.

Tố sốt ruột nói toạt ra mọi chuyện. Rồi gút lại:

-Kỳ này ta quyết chém Chuyết.nLúc hội triều thần luận tội thằng ấy, ông hãy đồng tình với ta

Trấp buột thở dài.

-Có chi vui hơn làm được việc ấy. Song, theo ta, cây kèo nhà tranh thay dễ, còn cột đình thần thay rất khó.

Tố lộ vẻ giận:

-Ta thay tuốt hết. Chỉ muốn biết, lúc hội triều thần luận tội thằng ấy, ông sẽ nói sao

Trấp ung dung đáp:

-Nói điều ích nước lợi dân, chứ nói sao.

Cuộc gặp Trấp làm Tố rất lo. Không khéo, ông không thay được cây cột ở đình thần, như Trấp nói. Chợt nghĩ đến Khưu Luân, Tố quyết đến dò ý.

-Quan pháp hình có điều chi cứ nói.

Thấy Tố ngập ngừng e ngại, Luân mở lời.

Tố vẫn giữ vẻ bề dưới:

-Lẽ ra, Tố này phải đến viếng quan tân khoa từ trước. Hiềm nỗi, công vụ bề bộn.

Luân cười:

-Tệ xá có chi mà viếng. Gia thất chưa yên bề. Làm quan nhưng vẫn ăn cơm lính.

Tố đâu hiểu điều đó.Vua ban ba chục quân hầu, Luân chỉ nhận hai. Một lo việc bếp núc, một lo chăm bón cây kiểng trong vườn. Đến bữa, thầy trò ngồi chung mâm.

Tố đột nhiên hỏi:

-Thưa, ở triều quan tân khoa nể ai nhất?

Đến lúc đó, Luân nghĩ Tố đến mình để lập bè kéo cánh, nên đáp:

-Vua lớn nhất, nên phải nể vua.

Tố có vẻ sợ hãi.

-Đây cũng thế. Nhưng muốn hỏi, trong các quan triều, quan tân khoa nể ai nhất?

-Ta, thì ta nể ta trước hết.

Luân đáp.

Tố không dấu được vẻ bối rối.

Luân cau mày nhìn ông ta hồi lâu, rồi tiếp:

-Quan pháp hình có công minh chính đại, mọi ngươi mới kính phục. Tức, ông phải có cái để ông nể ông trước đã.

Thấy không đủ sức dò ý Luân, Tố đành cáo lui.

Thống binh Viên Cưu chưa già, nhưng luôn tỏ vẻ an phận. Lúc đánh Vân Muôi, Cưu là cấp dưới của Trấp. Khi Trấp thăng vũ hầu, Cưu được thăng thống binh. Làm tướng thời bình chân tay lại mỏi mệt hơn lúc lên ngựa cầm cung. Cực chẳng đã Cưu mới đến chầu vua, vì thấy mình thừa thãi. Bao nhiêu năm qua, dường vua chưa có chuyện gì để hỏi quan thống binh. Tố lại muốn dò ý con người thẳng ngay rất ít lời ấy.

Cưu đang bắt sâu nơi vườn hoa. Thấy Tố, ông gật đầu chào, rồi im lặng quay vào nhà. Tố cũng im lặng, bước theo sau.

Nhìn hình quan vũ hầu Khưu Chiêu treo ở tiền sảnh, Tố bảo:

-Giá còn con người ấy ở triều thì hay qua, phải không ông thống binh?

Cưu đẩy chén sối sang phía Tố:

-Uống đi.

Tố mỉm cười:

-Ông là người sung sướng nhất trong bọn ta đấy.

Cưu chỉ im, hớp trà.

Tố chợt hỏi:

-Nếu trong đám quan triều có đứa dám xúc phạm vong hồn tiên vương, ông thống binh dám cầm gươm chém nó không?

Cưu cười:

-Ông mới giả sử, làm sao ta nói được.

-Là thật đấy, không giả sử đâu.

-Thì ta cũng chỉ mới nghe ông nói thôi

Thật ra, Tố chỉ cần Cưu gật đầu khi nghe vua hỏi « Ai trong các khanh bằng lòng chém đầu tên tham quan Đam Chuyết? «


Nguồn: NguyenthanhHien/ Tác giả VNthuquan - Thư viện Online -
NXB VĂN HỌC 2007
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 22 tháng 11 năm 2022