Trong lúc chờ vua ban áo mão, dinh cơ, Luân đến thăm Vưu Trấp. Bấy giờ là vừa sang thu. Thảo đường với bích bá nơi sân nhà quan vũ hầu đã bắt đầu thay lá.
Vưu Cơ có vẻ bối rối lúc trông thấy Luân ở cổng vườn.
-Thưa, muốn hỏi ai?
Luân mỉm cười, bảo:
-Không nhận ra ta sao?
Cơ rất đỗi vui mừng, khi biết Luân đã trúng tuyển khoa kỳ, lật đật đưa Luân vào gặp bác.
Trấp hỏi liền:
-Vưu Xuyên có nhắn gì ta không?
Luân thưa:
-Con đến thăm quan vũ hầu, và chuyển lời vấn an của Xuyên.
Trấp nói:
-Ta không ngờ cháu lại kịp ứng thí khoa này.
-Thưa, nhờ ơn thầy dày công dạy bảo, con mới được thế này.
Quan vũ hầu chợt dàu dàu nét mặt.
-Thấy cháu đỗ đạt, ta mừng mà không vui.
Luân lo lắng hỏi:
-Xin quan vũ hầu cho biết có điều chi bất trắc?
Trấp nhìn Luân
-Mừng vì biết cháu văn võ kiêm toàn. Song, lại gặp lúc triều nội lắm cảnh đa đoan.
-Nhưng đã đến nỗi nào chưa, thưa quan vũ hầu?
-Đến nỗi nào, thì chưa. Có điều, ta chỉ ngại uổng công phò tá.
Luân nghĩ ngợi giây lâu, rồi hỏi:
-Thưa, có phải quan vũ hầu muốn nói đến chuyện đạo lý ngàn xưa đã đổi?
Trấp thở dài:
-Cha cháu cùng ta theo phò tiên vuơng hơn nửa đời người. Chưa bao giờ nghĩ sự thế xảy ra như hôm nay. Mà ta vẫn chưa hiểu làm sao cháu lại đáp được những lời vấn ấy ở trường thi.
Luân thưa:
-Thầy con đi nhiều, biết rộng. Việc thiên hạ chép đủ cả ở sách Thịnh Quốc Thư. Do vậy con mới biết những lời vấn kia là theo đạo lý nước Bắc Mân.
Trấp nói:
-Ta chưa được đọc sách của ông Đa Trà. Nhưng có biết chuyện vua nước Bắc Mân đã thành ma thú.
Chỉ chuyện trò giây lát, Luân cáo biệt Trấp. Nhưng vừa ra đến cổng thì quay vào
-Xin quan vũ hầu thứ tội.
Trấp hỏi:
-Cháu lại quên điều gì ư?
Do sắp đặt sẵn, Luân nói rất trôi chảy:
-Thầy Đa Trà trước có lời vấn an, sau xin hỏi ý quan vũ hầu là để Xuyên ở đó cho đến lúc có khoa kỳ, hay trở về kinh khi đã thụ giáo xong.
Trấp cười:
-Thiên hạ là cha mẹ của vua. Nên bất kể ai cũng có thể ứng thí khoa kỳ. Song, đấy là chuyện vua nói. Còn riêng ý ta, Xuyên chỉ học thông kinh lược để làm công việc sửa túi nâng khăn.
Luân không kiềm được mừng vui, buột nói:
-Ý quan vũ hầu rất hợp với ý Xuyên.
Trấp hỏi:
-Ý con Xuyên thế nào? Hay nó muốn sớm chọn đường gia thất?
Luân vội đặt điều nói dối:
-Thưa không. Chỉ nghe Xuyên bảo chẳng muốn đua chen ở khoa trường.
Cho đến lúc ấy Luân mới thấy yên lòng. Vì ý Trấp thế, Xuyên sẽ sớm trở về kinh thành.
Bào Tu mang áo mão của vua đến dịch xá cho Luân.
Tiếp chiếu chỉ xong, quan tân khoa hỏi:
-Văn vũ khanh là tước chi, lại không phong ở triều?
Quan lễ nhạc Bào Tu lễ phép đáp:
-Thưa, đây là chức quan hoàng thượng mới đặt ra.Trên hết có vua. Dưới vua là quan tể hầu. Dưới tể hầu là văn vũ khanh.
Luân không kiềm được tức giận:
-Quan lễ nhạc lại thay vua ban áo mão cho quan đứng đầu văn võ ban là nghĩa làm sao?
Bào Tu lật đật quì.
-Xin quan tân khoa hiểu cho Bào Tu này.Vì đây là lệnh vua. Nếu không xong việc, ắt đầu Tu này chẳng còn..
Việc phong quan lẽ ra ở tại triều. Nhưng Du muốn thử con ngựa bất kham, nên đã sai Bào Tu làm thế.
Từ dịch xá đến dinh cơ quan tân khoa phải qua những dinh cơ của các quan triều. Bao dấu cũ vẫn còn lưu nơi đây. Luân cứ thấy nhớ đến Xuyên. Võng lọng, ngựa xe, giờ đủ cả. Chỉ thiếu mỗi Xuyên để mừng Luân bảng hổ có tên.
-Sao vắng lặng thế này?
Luân hỏi, lúc cùng Bào Tu bước vào ngôi nhà cũ kỹ, nằm rất xa khu dinh thự của các quan triều.
Tu cố dấu vẻ bối rối.
-Đây là lệnh của hòang thượng, thưa quan tân khoa.
-Vua muốn ta sống cách biệt với mọi người ư?
-Thưa, điều này thì Tu này không hiểu thấu.
Quan tân khoa boăn khoăn trong lòng.
-Trước kia ai ở nhà này, quan lễ nhạc có biết không?
Tu lại bối rối, đáp:
-Nghe đâu là một võ quan thời tiên đế. Nhưng nay đã mất.
Một dinh thự bỏ hoang? Luân sinh nghi trong lòng, nên hỏi:
-Nhưng vị võ quan ấy đã chết thế nào, quan lễ nhạc biết không?
Tu tái mặt:
-Xin quan tân khoa chớ hỏi.
-Thế có điều chi uẩn khúc chăng?
-Thưa, nếu nói ra, ắt đầu Tu này chẳng còn.
-Là con quan văn hầu Khưu Chiêu, ta thề sẽ giữ kín chuyện
Tu lật đật dập đầu, lạy.
-Điều cấm kỵ từ lâu, xin quan tân khoa chớ bắt Tu này phải nói ra.
Luân giận dữ tuốt gươm khỏi vỏ.
-Ta phải giết ngươi, đồ quan hèn.
Chuyện xảy tự thời Hiêu Lịch. Trong một lần đi tuyển ngựa ở Tây Biên, quan kỵ binh Đam Lữ đã gặp Sưu Mia, cô gái mồ côi cha mẹ, chủ nhân của một đôi ngựa quí. Ngựa đã được đưa về, nhập vào đàn ngựa chiến của triều đình. Còn Sưu Mia thì trở thành vợ người võ quan trẻ. Mia vốn quen với cuộc sống yên tĩnh, nên Lữ đã xin vua được ở ngôi nhà cách biệt với mọi người. Giặc Vân Muôi tiến đánh Chang Lang. Lữ ra đi lúc Mia vừa tròn mười tám. Bấy giờ triều đình rất trọng vọng những phụ nữ có chồng ra trận. Trong lúc xa Lữ, Sưu Mia được hưởng cuộc sống vô cùng sung túc. Vào các buổi chiều, Mia thường cỡi con ngựa non đi dạo ở ngoại thành Xương Quơn. Đám lính cấm vệ chết mê chết mệt vì Mia. Song, chẳng ai dám chạm tới vợ quan kỵ binh. Bấy giờ, thái tử Hiêu Du vừa tròn mười tám. Đêm nào cũng vui vầy cùng đám gái trinh ở vườn thượng uyển, Du đâm chán, muốn tìm đến một phụ nữ đã có chồng con. Mấy lần gặp Mia, Du thầm để ý. Lúc ấy, Mia bước sang tuổi hăm tám, nhan sắc lại mặn mà hơn. Lửa tình trong Du mỗi ngày một đượm. Một đêm, Du đến gõ cửa dinh quan kỵ binh Đam Lữ. Tưởng chồng về, Mia vội vàng ra đón..
Du ôm Mia, rồi liền buông ra.
-Dẫu thần linh cấm cản, ta cũng không rời bỏ em đâu.
Mia quì, khóc:
-Xin hoàng tử gia ân cho kẻ hèn này được trọn nghĩa với chồng.
Du cười ha hả.
-Ai lại đi nói với con vua như thế.
Du to khỏe. Lại dày dạn trong chuyện ái ân. Nên Mia chỉ chống cự chốc lát thì lã người. Vua Hiêu Lịch phải cho Đam Lữ trở về kinh thành, vì Sưu Mia lâm trọng bệnh. Mia thuật hết mọi chuyện cho chồng nghe. Rồi cắn lưỡi, chết. Chỉ Đam Chuyết là chỗ họ hàng với Lữ, mới biết vì sao Lữ đã treo cổ quyên sinh nơi dinh thự ấy. Lúc Tu đã thành con rể, Chuyết có kể cho nghe chuyện này, và dặn kín miệng kẻo rơi đầu. Nay bị Luân dọa giết, Tu phải nói ra.
Nửa đêm hôm ấy, Khưu Luân vứt tung áo mão, định bỏ quan, quay lại Xuyên Lâm.
Nhưng cứ nghĩ đến lời cha dạy, Luân lại thôi.