Trúc Cơ Thiên Kiếp, còn được gọi là Nhất Nhất Thiên Kiếp, người độ kiếp chỉ cần chống đỡ được một đợt lôi kiếp oanh kích mà không chết, liền có thể bước vào Trúc Cơ Cảnh, thoát khỏi phàm tục, trở thành một vị đạo cảnh Trúc Cơ tu sĩ có tuổi thọ dài lâu, có thể bay lượn trên trời dưới đất.
Kim Đan Thiên Kiếp, còn được gọi là Nhị Nhị Thiên Kiếp, người độ kiếp cần phải chống đỡ bốn đợt lôi kiếp oanh kích mới có thể bước vào Kim Đan Cảnh, trở thành một vị Kim Đan tu sĩ vô cùng mạnh mẽ.
Nguyên Anh Thiên Kiếp mà Tiêu Chấp hiện tại cần phải vượt qua, còn được gọi là Tam Tam Thiên Kiếp, hắn cần phải trong điều kiện còn sống, gồng mình chống đỡ chín đợt lôi kiếp oanh kích, mới có thể thành công bước vào Nguyên Anh Cảnh, trở thành một vị Nguyên Anh đại tu, đứng trên đỉnh cao của thế giới này!
Tại trung tâm đám kiếp vân hình phễu khổng lồ kia, sức mạnh lôi điện kinh khủng đang dần hình thành.
Rất nhanh, một đạo lôi kiếp đã từ đó ngưng tụ mà ra.
Ánh chớp chói lòa lóe lên, một tia sét to hơn cánh tay trẻ con tức thì xuyên thủng không khí, oanh kích về phía Tiêu Chấp.
Trong khoảnh khắc lôi kiếp giáng xuống, phía trên đỉnh đầu Tiêu Chấp xuất hiện hai tầng quang tráo mờ nhạt một vàng một đỏ, đây là dị tượng do Thiên Kiếp Trận và Lôi Hỏa Đan được kích hoạt tạo ra, chúng có thể tạo ra hiệu quả suy yếu nhất định đối với lôi kiếp.
Nhân Sâm Quả đang tỏa ánh kim quang trên người, hai tay múa loạn, hai chân đạp lung tung, hơn nữa còn phát ra tiếng kêu "chi chi", giãy giụa càng thêm kịch liệt, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay Tiêu Chấp.
Một tiếng "ầm" vang lên, lôi kiếp xuyên thủng hai tầng quang tráo vàng đỏ, oanh lên người Tiêu Chấp. Trên người Tiêu Chấp bùng lên ánh sáng trắng chói mắt, cơ thể chỉ hơi chấn động một chút, rất nhanh liền thẳng lưng trở lại.
Nguyên Anh Thiên Kiếp tổng cộng sẽ có chín đạo lôi kiếp, đạo lôi kiếp thứ nhất này chỉ là đạo yếu nhất, Tiêu Chấp dù không làm gì, chỉ dựa vào nhục thân mạnh mẽ của Kim Đan đỉnh phong cũng có thể dễ dàng chống đỡ nó.
Sau đạo lôi kiếp thứ nhất, chỉ trôi qua vài giây, tại trung tâm đám kiếp vân hình phễu khổng lồ đang xoay chuyển kia, đạo lôi kiếp thứ hai đã ngưng tụ xong xuôi.
Ánh chớp lóe lên, một tia sét to hơn, chói mắt hơn, xé rách hư không, xuyên thủng hai tầng quang tráo mờ nhạt vàng đỏ, oanh kích lên người Tiêu Chấp.
Cơ thể Tiêu Chấp lại hơi chấn động, sắc mặt tái nhợt đi một chút.
So với đạo lôi kiếp thứ nhất, uy lực của đạo thứ hai rõ ràng đã tăng lên một chút.
Tiếp đó là đạo lôi kiếp thứ ba, thứ tư, thứ năm, đạo sau to hơn đạo trước, đạo sau chói mắt hơn đạo trước.
Khi đạo lôi kiếp thứ sáu giáng xuống, quy mô của nó đã to hơn cả vòng eo người trưởng thành, ánh sáng tỏa ra chói mắt đến mức không ai dám nhìn thẳng. Lôi kiếp oanh kích lên người Tiêu Chấp, lần đầu tiên hắn phát ra tiếng gầm nhẹ đầy đau đớn, cơ thể hắn trong nháy mắt bị ánh sáng lôi điện trắng sáng nuốt chửng.
Đóa hoa sen tuyết trắng ngần tinh khiết đang trôi nổi giữa không trung lại lùi ra xa thêm vài trượng, từ bên trong truyền ra một giọng nữ lạnh lùng: "Còn lại ba đạo lôi kiếp, sau khi ăn quả Nhân Sâm này, hiệu quả chỉ duy trì được trong thời gian có hạn, đạo lôi kiếp tiếp theo giáng xuống thì đừng dùng quả Nhân Sâm này vội, đợi đến hai đạo lôi kiếp cuối cùng hãy dùng."
"Ta biết rồi..." Từ trong ánh sáng lôi điện chói mắt, truyền ra giọng nói trầm thấp đầy kìm nén đau đớn của Tiêu Chấp.
Cách sử dụng Nhân Sâm Quả ra sao, hắn còn hiểu rõ hơn vị Lam Sương Yêu Tôn này.
Lam Sương Yêu Tôn dựa vào kinh nghiệm tích lũy từ vô tận năm tháng, còn hắn, ngay từ lần đầu tiên tiếp xúc gần với Nhân Sâm Quả, hệ thống Chúng Sinh Thế Giới đã truyền cách sử dụng Nhân Sâm Quả vào ý thức của hắn rồi.
Sau khi nhắc nhở Tiêu Chấp một câu, tàn niệm của Lam Sương Yêu Tôn liền không nói thêm gì nữa.
Một khuôn mặt phụ nữ tinh xảo hiện ra từ nhụy hoa sen tuyết, đôi mắt nó đảo quanh, quét nhìn xung quanh.
Động tĩnh do Tam Tam Thiên Kiếp gây ra quá lớn, chắc chắn sẽ kinh động đến một số yêu vật mạnh mẽ ở gần đây.
Khu vực này là địa bàn của Yêu Tôn Ngô Sát, một núi không thể có hai hổ, trong khu vực này, yêu vật cấp Yêu Tôn khủng bố chắc là không có, còn về yêu vật dưới cấp Yêu Tôn thì số lượng khó mà nói được.
Những yêu vật này rất có thể sẽ tới xem náo nhiệt.
Không lâu sau, lại một đạo lôi kiếp giáng xuống, theo đạo lôi kiếp này, bầu trời trong chớp mắt mất đi tất cả màu sắc khác, trở nên trắng xóa.
Tiếng sấm đinh tai nhức óc, trong đó loáng thoáng có thể nghe thấy tiếng gầm nhẹ đau đớn của Tiêu Chấp.
Khi bầu trời khôi phục màu sắc vốn có, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ mọi thứ, có thể thấy Tiêu Chấp đang đứng lảo đảo, hình thái sơ khai của Thủy Hành lĩnh vực đã được hắn thu liễm vào trong cơ thể. Trên người hắn chảy đầy điện tương sáng rực chói mắt, quần áo, tóc tai, lông mày trên người đã sớm bị thiêu trụi, trông giống như một quả trứng luộc đã bóc vỏ rồi lại bị nướng trên lửa vài phút, trông vô cùng thê thảm.
Dưới lôi kiếp, mọi hộ thân linh bảo đều vô dụng, chỉ có thể dựa vào nhục thân, Chân Nguyên Lực, hình thái sơ khai của lĩnh vực cùng với ý chí lực của bản thân để gồng mình chống đỡ.
Giọng nữ lạnh lùng vang lên bên tai Tiêu Chấp: "Tiêu Chấp, có thể dùng quả Nhân Sâm này rồi."
"Đợi thêm chút nữa, ta còn có thể chống đỡ thêm một chút..." Tiêu Chấp khó khăn đáp lại.
Giọng nữ hừ lạnh một tiếng, không nói thêm lời nào.
Sau một hồi ngưng tụ, "rắc" một tiếng, bầu trời bị xé rách, một đạo lôi kiếp to hơn cả cột trụ đại điện từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt xé rách vòm trời, xuyên thủng hai tầng quang tráo vàng đỏ, oanh kích lên đầu Tiêu Chấp.
Trong ánh điện trắng chói mắt, Tiêu Chấp đang đứng lảo đảo giống như bị một thiên thạch từ trên trời rơi xuống đập trúng, trực tiếp cắm đầu xuống đất, bị đập mạnh vào mặt đất.
Trên mặt đất chảy tràn ánh điện chói mắt như nước.
Ngoài vòng tròn ánh sáng vàng, những nơi khác chảy tràn nham thạch nóng bỏng được hình thành sau khi mặt đất bị thiêu nóng chảy, xa hơn nữa, băng tuyết bị nhiệt độ cao làm tan chảy, rồi lại bị khí hóa trong chớp mắt, hơi nước trắng xóa bốc lên, khiến cả một vùng rộng lớn xung quanh trở nên mù mịt hơi nước.
Trong đống điện tương lỏng, Tiêu Chấp giãy giụa hồi lâu mới miễn cưỡng đứng dậy, hắn gầm nhẹ một tiếng, hộ thể chân nguyên bộc phát, cả người tỏa ánh sáng trắng bay lên, lơ lửng ở tầm thấp cách mặt đất hơn một trượng.
Lúc này hắn bị lôi kiếp điện cho cháy sém, thê thảm vô cùng, trông đã không còn ra hình người.
Tiếp theo, thứ Tiêu Chấp cần đối mặt là đạo lôi kiếp thứ chín, cũng chính là đạo lôi kiếp cuối cùng trong Tam Tam Thiên Kiếp.
Chỉ cần có thể chống đỡ đạo lôi kiếp này mà không chết, sau một hồi lột xác, Tiêu Chấp liền có thể trở thành một vị Nguyên Anh đại tu.
Quả Nhân Sâm tỏa ánh sáng vàng vẫn đang không ngừng giãy giụa trong tay Tiêu Chấp.
Lần này, Tiêu Chấp không do dự nữa, trực tiếp đưa quả Nhân Sâm vào miệng, thi triển "Kình Thôn Công", "rắc rắc" nhai ngấu nghiến, rồi nuốt chửng!
Theo quả Nhân Sâm được Tiêu Chấp nuốt xuống, trên người Tiêu Chấp tỏa ra ánh sáng vàng, hình thành một tầng hộ thể thần mang màu vàng, bao phủ lấy hắn bên trong.
So với tám đạo lôi kiếp trước đó, thời gian ngưng tụ của đạo lôi kiếp thứ chín rõ ràng dài hơn nhiều.
Phải mất hơn 10 giây ngưng tụ, mới có một tia sét to bằng ngón tay từ trên cao giáng xuống, xé rách vòm trời, đánh tan hai tầng quang tráo vàng đỏ, oanh kích lên người Tiêu Chấp.
Đây là một tia sét màu tím, ánh sáng không chói mắt lắm, nhưng khi nó oanh lên người Tiêu Chấp, cơ thể Tiêu Chấp lại chấn động mạnh, phát ra tiếng kêu thảm thiết, tầng hộ thể thần quang màu vàng trên người sau khi sáng lên một chút liền tối sầm lại trong chớp mắt, cơ thể hắn đình trệ trên không trung một lát rồi bốc khói rơi xuống, "bùm" một tiếng rơi vào trong điện tương.
Khi đạo lôi kiếp thứ chín này giáng xuống, uy áp mênh mông tan biến, trên cao, đám mây hình phễu đang xoay chuyển tốc độ cao kia, tốc độ xoay đã nhanh chóng chậm lại, ở trung tâm, những con lôi xà điện mãng tích tụ cũng nhanh chóng tiêu tan.
Kiếp vân rất nhanh đã bị cơn gió mạnh trên cao thổi tan.
Điện tương chảy tràn trên mặt đất cũng nhanh chóng biến mất.
Gió lạnh buốt thổi tới, đống nham thạch nóng bỏng trong chớp mắt đã bị đông cứng thành đá cứng màu đen, trên đá lại nhanh chóng kết thành một lớp sương giá mỏng.
Hơi nước bốc lên hóa thành bụi băng rơi xuống.
Trên mặt đất, đang có một bóng người cháy đen cuộn tròn.
Bóng người cháy đen cuộn tròn này chính là Tiêu Chấp.
Tiêu Chấp toàn thân cháy đen cuộn tròn trên mặt đất lạnh lẽo, không chút nhúc nhích.
Không lâu sau, một đóa hoa sen tuyết xoay chuyển bay tới, lơ lửng trên không trung Tiêu Chấp.
Sau khi lơ lửng một hồi, từ bên trong đóa hoa sen tuyết này tỏa ra từng chút bụi phấn màu xanh nhạt như mảnh băng.
Bụi phấn này như có sự sống, rơi xuống khắp nơi trên cơ thể Tiêu Chấp, rồi tỏa ra ánh sáng xanh nhạt.
Cơ thể cháy đen cuộn tròn của Tiêu Chấp được những bụi phấn màu xanh này nâng lên bay đi, hướng về phía ngoài băng nguyên.
Lúc này, từng bóng người to nhỏ khác nhau bước ra từ những ngọn núi băng khổng lồ bên ngoài băng nguyên.
Con to lớn cao tới trăm trượng, đây là một con cự mãng màu đen hóa thành từ đá đen, trên người tỏa ra khí cơ sắc bén khủng bố, xét về cường độ khí cơ, ít nhất cũng là yêu vật khủng bố cấp Yêu Vương đỉnh phong.
Ngoài nó ra, còn có một Phong Cự Nhân hoàn toàn ngưng tụ từ gió màu xanh, chiều cao vượt quá trăm trượng, nơi nó đi qua đá bay cát chạy, cường độ khí cơ của nó cũng đạt tới cấp Yêu Vương đỉnh phong!
Đặt ở thế giới bên ngoài, loại Yêu Vương đỉnh phong như thế này đã đủ để khuấy đảo một phương, khiến cho một quận hay thậm chí một đạo phải đau đầu không thôi.
Ở đây, trong khu vực nhỏ bé này, bao gồm cả con rết cấp Yêu Vương đỉnh phong bị Tiêu Chấp đánh lén giết chết trước đó, vậy mà tổng cộng xuất hiện tới 3 con!
Ngoài hai con yêu vật khủng bố cấp Yêu Vương đỉnh phong này, còn có mấy con yêu vật cấp Yêu Vương cũng từ chỗ ẩn nấp của mình chui ra, còn nhiều yêu vật cấp Đại Yêu hơn thì đang đứng ở phía xa lạnh lùng quan sát.
Chúng đều bị động tĩnh khổng lồ do Tiêu Chấp độ kiếp gây ra thu hút tới.
Trước đó chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ, bây giờ lại lần lượt chui ra.
Đường đi bị chặn, đóa hoa sen tuyết mà tàn niệm của Lam Sương Yêu Tôn ký sinh lơ lửng giữa không trung.
Một khuôn mặt phụ nữ tinh xảo lạnh lùng nổi lên từ nhụy hoa sen tuyết, khuôn mặt phụ nữ mở miệng, quát lớn với những yêu vật chặn đường phía trước: "Tất cả cút cho ta!"
Khi nói, một luồng khí cơ khủng bố thuộc về Yêu Tôn cuồn cuộn như thủy triều tuôn ra, tràn về khắp bốn phương tám hướng.
Tiếng kêu thảm thiết các loại vang lên liên tiếp, những yêu vật mạnh mẽ chặn đường này tức thì tan tác như chim muông, chạy trốn còn nhanh hơn cả thỏ.
Giọng nữ lạnh lùng hừ nhẹ một tiếng, thu hồi luồng khí cơ khủng bố đặc trưng của Yêu Tôn.
Hoa sen tuyết dẫn dắt cơ thể cháy đen cuộn tròn của Tiêu Chấp tiếp tục bay về phía trước.
Sau khi bay về phía trước một đoạn, Phong Cự Nhân khổng lồ kia lại xuất hiện, theo sát phía sau từ xa.
Những yêu vật mạnh mẽ khác đều đã rút lui, nhưng nó lại đi theo.
Theo từ xa một lúc, nó bắt đầu thử tiến lại gần.
Hoa sen tuyết lại bộc phát luồng khí cơ khủng bố đặc trưng của Yêu Tôn.
Phong Cự Nhân giống như con thỏ bị kinh hãi, sợ hãi vội vàng bỏ chạy xa, chỉ là không lâu sau, nó lại xuất hiện, còn tiến lại gần hơn trước.
Hoa sen tuyết đành phải một lần nữa bộc phát khí cơ khủng bố để dọa lui Phong Cự Nhân này.
Lặp đi lặp lại vài lần như vậy, Phong Cự Nhân gần như đã thăm dò rõ thực hư của hoa sen tuyết rồi.
Khi hoa sen tuyết một lần nữa bộc phát khí cơ khủng bố thuộc về Yêu Tôn, lần này, con Phong Cự Nhân này không rút lui nữa, nó phát ra một tiếng rít như gió bão gào thét về phía hoa sen tuyết, một cánh tay gắng sức vung về phía trước!
Cánh tay này tách khỏi cơ thể nó, hóa thành một lưỡi đao gió màu xanh khổng lồ, gào thét, xoay chuyển cắt về phía hoa sen tuyết.
Tốc độ bay của hoa sen tuyết kém xa nó, trong chớp mắt đã bị nó tiếp cận!
Khuôn mặt phụ nữ nổi lên trên hoa sen tuyết lần đầu tiên lộ ra vẻ sợ hãi.
"Đáng chết! Ta Lam Sương Yêu Tôn tung hoành một đời, cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này, thật đáng chết!" Giọng nữ lạnh lùng phát ra tiếng kêu thảm thiết đầy không cam lòng.
Nhìn đóa hoa sen tuyết này sắp bị lưỡi đao gió màu xanh khổng lồ kia cắt làm đôi, lúc này, Tiêu Chấp đang lơ lửng trên không trung với cơ thể đen như than củi, nhắm mắt cuộn tròn, cơ thể khẽ run lên, ngay sau đó liền mở mắt.
Đôi mắt hắn đang tỏa sáng, trong trẻo sáng ngời như một vũng nước mùa thu, tạo thành sự tương phản rõ rệt với cơ thể đen như than củi của hắn.
Tiêu Chấp mở mắt, cơ thể không hề cử động, nhưng có ánh sáng xanh như nước tuôn ra từ trong cơ thể hắn.
Ánh sáng xanh như nước này trong nháy mắt đã nuốt chửng đóa hoa sen tuyết phía trước vào trong đó, tiếp tục tuôn về phía trước, trong chớp mắt đã bao phủ phạm vi hơn trăm trượng.
Một bóng người xuất hiện trước mặt hoa sen tuyết, tay cầm một thanh trường đao có hình dáng giống Bi Thương Đao, một đao chém lên lưỡi đao gió màu xanh đang lao tới!
Lưỡi đao gió bị chém tan tác, bóng người vung đao cũng bị lưỡi đao gió này xoắn thành những giọt nước bay múa đầy trời.
Lại một bóng người hiện ra, lơ lửng bên cạnh đóa hoa sen tuyết này, bóng người này có độ giống với dáng vẻ trước kia của Tiêu Chấp hơn chín phần.
Khuôn mặt phụ nữ tinh xảo nổi lên trên hoa sen tuyết, vẻ sợ hãi trên mặt thu lại, nó hướng ánh mắt về phía bóng người có độ giống với Tiêu Chấp hơn chín phần này, giọng lạnh lùng nói: "Ngươi hoàn thành lột xác nhanh vậy sao?"
Bóng người lắc đầu, nói: "Chưa, vẫn cần một chút thời gian mới có thể hoàn thành lột xác, đây không phải thấy Yêu Tôn đại nhân gặp nguy hiểm sao? Ta sao có thể mặc kệ, trơ mắt nhìn Yêu Tôn đại nhân gặp nạn?"
Nghe vậy, giọng nữ lạnh lùng trở nên dịu dàng hơn một chút: "Ngươi chưa hoàn thành lột xác, đối phó được nó không?"
"Đương nhiên không vấn đề gì!" Bóng người nói, trong giọng nói tràn đầy sự tự tin.