Mông Thiên Đế trầm mặc một lát rồi nói: "Mười viên Vũ Trụ Chi Tinh, thật sự là quá nhiều."
Sắc mặt Quan Sát Giả chùng xuống, đáp: "Cái này không tính là nhiều đâu. Mười viên Vũ Trụ Chi Tinh chủ yếu là thù lao để Ngân Sa ra tay. Hắn là cường giả cấp Bất Diệt, nếu thù lao quá ít, dù tôi và hắn có quan hệ không tệ thì cũng chẳng thể mời nổi hắn."
Mông Thiên Đế suy tư một lúc rồi nói: "Việc này liên quan trọng đại, tôi không thể tự quyết, phải báo cáo lên phía trên đã."
Quan Sát Giả làm một động tác mời tự nhiên.
Mông Thiên Đế lập tức thông qua thiết bị liên lạc để xin chỉ thị từ Tiêu Chấp.
Tại một hành tinh khổng lồ khác ở phía xa xôi, sau khi nhận được yêu cầu, Tiêu Chấp hồi đáp: "Mười viên Vũ Trụ Chi Tinh cũng không phải là không thể, nhưng phải tính cả năm viên Vũ Trụ Chi Tinh của giao dịch tại Cự Tinh Vũ Trụ vào đó."
"Năm viên Vũ Trụ Chi Tinh mà Tuần Sát Sứ lấy đi thì không tính. Nếu chúng ta có thể giết được Tuần Sát Sứ, bao gồm cả năm viên trên người hắn, tổng cộng Quan Sát Giả và Ngân Sa sẽ nhận được mười lăm viên Vũ Trụ Chi Tinh. Mười lăm viên này phân chia thế nào là việc của họ."
Một tiếng "tít" nhẹ vang lên, dòng chữ của Mông Thiên Đế lại hiện ra trên màn sáng trước mặt Tiêu Chấp: "Vũ Trụ Chi Tinh trong tay chúng ta chẳng còn lại bao nhiêu, mười lăm viên liệu có quá nhiều không?"
Tiêu Chấp trả lời: "Đại Xương thế giới có câu: Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Muốn hạ gục Tuần Sát Sứ, chúng ta không chịu bỏ ra chút máu thì không thể nào làm được."
Mông Thiên Đế: "Tôi hiểu rồi."
Kết thúc liên lạc với Mông Thiên Đế, Tiêu Chấp không khỏi thở dài. Đừng nói là Mông Thiên Đế, ngay cả bản thân hắn khi phải lấy ra nhiều Vũ Trụ Chi Tinh như vậy cũng thấy đau lòng.
Tiêu Chấp quay đầu nhìn Đại Uy Thiên Phật đang ngồi bên cạnh, hỏi: "Thiên Phật, ông có thể suy diễn được thực lực của kẻ tên Ngân Sa kia mạnh đến mức nào không?"
Đại Uy Thiên Phật lắc đầu: "Không thể."
Tiêu Chấp nghe vậy khẽ thở dài: "Nếu thực lực hắn quá yếu, thuộc hàng đáy trong cấp Bất Diệt, thì dù hai chúng ta cộng thêm hắn cũng khó mà đánh bại Tuần Sát Sứ. Nếu thực lực hắn quá mạnh, mạnh hơn cả hai chúng ta cộng lại, thì 'mời thần dễ tiễn thần khó'. Sau khi giết được Tuần Sát Sứ, nếu hắn nảy sinh ý đồ như gã đó, thì mưu tính bấy lâu nay của Thiên Giới chúng ta sẽ trở thành trò cười."
Thực lực của Ngân Sa không thể quá yếu, cũng không thể quá mạnh. Dù là thế nào đi nữa, đối với Thiên Giới đều rất bất lợi.
Đại Uy Thiên Phật chắp tay nói: "Cho nên tôi mới nói, đây là tia hy vọng sống duy nhất của Thiên Giới."
Tiêu Chấp nhất thời không nói nên lời.
Hay cho một tia hy vọng sống.
Đúng là chỉ còn một tia hy vọng thật sự...
Tại hành tinh khổng lồ phía xa kia, sau khi xin chỉ thị từ Tiêu Chấp, Mông Thiên Đế với vẻ mặt vô cảm truyền đạt lại lời của Tiêu Chấp cho Quan Sát Giả.
Chủ yếu là vì quá xót của, khiến Mông Thiên Đế lười chẳng buồn ngụy trang vẻ mặt của mình nữa.
Hắc Sát vì khuôn mặt vốn đã mờ ảo nên không nhìn ra biểu cảm gì.
Chân Thần Tộc Trưởng hơi cúi đầu xuống, cũng không rõ đang nghĩ gì.
Quan Sát Giả thì chọn cách im lặng, không biết đang tính toán điều gì.
Sau một hồi im lặng, Quan Sát Giả lên tiếng: "Các người tính toán như vậy có chút không thỏa đáng thì phải? Năm viên Vũ Trụ Chi Tinh của giao dịch Cự Tinh Vũ Trụ vốn dĩ thuộc về tôi."
"Vốn dĩ thuộc về ông?" Mông Thiên Đế nhìn về phía Chân Thần Tộc Trưởng đang ngồi cạnh Quan Sát Giả, nói: "Nếu xét nghiêm ngặt, năm viên Vũ Trụ Chi Tinh của Cự Tinh Vũ Trụ phải thuộc về Chân Thần Tộc Trưởng mới đúng chứ? Chân Thần Tộc Trưởng, ông thấy sao?"
Trên mặt Chân Thần Tộc Trưởng lộ ra nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Cự Tinh Vũ Trụ đúng là do ông ta khai phá, ông ta đã ở đó nhiều năm, theo lý mà nói thì nơi này đúng là của ông ta.
Nhưng trong tình cảnh hiện tại, ông ta thừa nhận cũng không được mà không thừa nhận cũng chẳng xong.
Thừa nhận thì đắc tội với Quan Sát Giả.
Không thừa nhận thì đắc tội với Thiên Giới.
Câu hỏi của Mông Thiên Đế chẳng khác nào đưa ông ta lên chảo lửa.
Điều duy nhất ông ta có thể làm là im lặng, cố gắng không đắc tội với bên nào.
Quan Sát Giả lạnh lùng nói: "Ông nói Cự Tinh Vũ Trụ không thuộc về tôi, vậy Hổ Phách Đao, Thế Giới Sơn, hai món siêu thần khí đó cùng với tôn khôi lỗi cấp vũ trụ kia, chẳng phải đều là do chính tay tôi lấy ra sao?"
Mông Thiên Đế gật đầu: "Đúng là vậy, nhưng những Vũ Trụ Chi Tinh đổi được từ những món đồ đó, Thiên Chủ đã đích thân giao cho ông rồi, không phải sao?"
Quan Sát Giả nghẹn lời.
Đúng là khi đó, Thiên Chủ đã đích thân trao số Vũ Trụ Chi Tinh có được từ giao dịch đó cho ông ta.
Tiếc là ông ta không giữ nổi, cuối cùng để năm viên đó rơi vào tay Tuần Sát Sứ.
Chuyện này, dù thế nào cũng không thể trách Thiên Giới được.
Mông Thiên Đế nói: "Vũ Trụ Chi Tinh còn lại của Thiên Giới không còn nhiều, thù lao chúng tôi đưa ra đã rất có thành ý rồi. Chúng ta liên thủ, chỉ cần giết được Tuần Sát Sứ, ông sẽ nhận được mười lăm viên. Còn về việc phân chia thế nào, đó là chuyện của ông."
Quan Sát Giả im lặng không đáp, nhưng có thể thấy ông ta đã bị thuyết phục.
Chân Thần Tộc Trưởng ngồi bên cạnh nhân cơ hội cười lấy lòng Quan Sát Giả: "Quan Sát Giả đại nhân, sau khi việc thành, xin ngài hãy nể tình thuộc hạ đã phục vụ ngài bao năm qua, lại còn dâng cả Cự Tinh Vũ Trụ, mà ban cho thuộc hạ một viên Vũ Trụ Chi Tinh. Ân tình của ngài, thuộc hạ tuyệt đối không quên."
Mông Thiên Đế không khỏi liếc nhìn Chân Thần Tộc Trưởng.
Rõ ràng Thiên Giới đã âm thầm hứa cho Chân Thần Tộc Trưởng một viên rồi, vậy mà ông ta còn muốn nhiều hơn, thậm chí công khai đòi hỏi Quan Sát Giả.
Tuy nhiên, điều này cũng dễ hiểu.
Nếu đổi lại là ông, có lẽ ông cũng sẽ làm vậy.
Đối mặt với khuôn mặt đầy vẻ nịnh nọt của Chân Thần Tộc Trưởng, Quan Sát Giả hừ một tiếng: "Chuyện này đợi sau khi thành công rồi hãy nói."
Có thể thấy, ông ta đã bị thuyết phục hoàn toàn.
Tại một hành tinh khổng lồ khác ở phía xa, sau khi chứng kiến cảnh này qua hình ảnh toàn ảnh, Tiêu Chấp không khỏi cảm thán: "Quả nhiên, thiên hạ熙熙 (nhộn nhịp) đều vì lợi mà đến, thiên hạ攘攘 (xô bồ) đều vì lợi mà đi. Chỉ cần đưa đủ nhiều, đủ hấp dẫn, đám thuộc hạ của Tuần Sát Sứ kia thực sự nói phản là phản ngay..."
Sau khi chốt xong điều kiện, những việc tiếp theo trở nên đơn giản hơn.
Mông Thiên Đế và mấy người tụ lại, bắt đầu bàn bạc về những việc kế tiếp.
Quan Sát Giả lên tiếng: "Tôi có khoảng tám phần nắm chắc việc mời được Ngân Sa. Vũ trụ nơi hắn đang ở không xa vùng không gian này lắm. Chỉ cần hắn đồng ý giúp, chậm nhất một tháng là hắn có thể giáng lâm xuống Cự Tinh Vũ Trụ hoặc Thiên Giới của các người."
"Cần tới một tháng sao..." Hắc Sát lên tiếng.
Chân Thần Tộc Trưởng cười nói: "Vị Thiên Đế này, một tháng thực ra đã rất ngắn rồi. Đa vũ trụ vô tận mênh mông vô bờ, nếu ở xa thì mười năm, trăm năm, thậm chí cả ngàn năm cũng chưa chắc đã tới kịp."
Tiêu Chấp ngồi trước hình ảnh toàn ảnh nghe vậy thì gật đầu.
Hắc Sát dành phần lớn thời gian để bế quan tu luyện, nên không hiểu rõ những kiến thức thường thức trong đa vũ trụ vô tận, nhưng Tiêu Chấp thì biết.
Một người khi thực hiện truyền tống xuyên giới qua kênh truyền tống cấp vũ trụ, trong một hơi thở có thể vượt qua một vũ trụ, thậm chí là vài vũ trụ. Điều này dễ khiến người ta có cảm giác rằng: Chỉ cần có kênh truyền tống, dù hai vũ trụ có cách xa nhau bao nhiêu thì cũng chỉ mất vài giây để xuyên qua.
Thực tế cũng đúng là như vậy.
Điểm khó của chuyện này nằm ở việc xây dựng kênh truyền tống.
Kênh truyền tống càng gần thì càng dễ xây dựng, sau khi xây xong cũng ổn định hơn, duy trì được lâu hơn và cái giá phải trả khi xuyên qua cũng ít hơn.
Ngược lại, độ khó khi xây dựng càng lớn, càng không ổn định, cái giá phải trả khi xuyên qua cũng càng cao.
Cự Tinh Vũ Trụ là do Tiêu Chấp quét được thông qua hệ thống Chúng Sinh khi quét đa vũ trụ vô tận.
Lý do quét được lúc đó là vì Cự Tinh Vũ Trụ nằm ở ngay gần đây.
Hỗn độn hư không nơi Thiên Giới tọa lạc và Cự Tinh Vũ Trụ xét về địa lý thì nằm cùng một vùng, coi như là hàng xóm.
Cho nên, Thiên Giới ngưng tụ một kênh truyền tống cấp vũ trụ đến Cự Tinh Vũ Trụ không cần quá nhiều thời gian, tiêu hao cũng không lớn.
Nếu Cự Tinh Vũ Trụ cách quá xa Hỗn độn hư không, đừng nói là hệ thống Chúng Sinh có quét được hay không, dù có quét được vị trí thì muốn mở một kênh truyền tống tới đó cũng mất thời gian hơn bây giờ rất nhiều, độ ổn định của kênh truyền tống tạo ra cũng sẽ giảm mạnh.
Xét theo một nghĩa nào đó, việc Ngân Sa cần một tháng để tới nơi, cũng tương đương với việc hắn cần một tháng để ngưng tụ kênh truyền tống. Khi kênh truyền tống đã ổn định, hắn có thể tới ngay lập tức...
Tất nhiên, việc ngưng tụ kênh truyền tống còn liên quan đến cấp độ năng lượng của vũ trụ mục tiêu. Cấp độ càng cao thì độ khó càng lớn.
Nhưng khi khoảng cách xa đến một mức độ nhất định, yếu tố này sẽ trở nên nhỏ dần...
Ngay lúc Tiêu Chấp đang suy nghĩ những điều này, trong hình ảnh toàn ảnh trước mắt, Mông Thiên Đế lên tiếng: "Thực lực của vị Ngân Sa này thế nào?"
Tiêu Chấp nghe vậy liền ngồi thẳng người dậy.
Đây cũng là vấn đề mà hắn cực kỳ muốn biết.
Quan Sát Giả đáp: "Thực lực Ngân Sa không bằng Tuần Sát Sứ."
Mông Thiên Đế hỏi tiếp: "Vậy so với Thiên Chủ và Thiên Phật của Thiên Giới chúng tôi thì sao?"
Quan Sát Giả suy nghĩ một chút rồi nói: "Thực lực hắn chắc là mạnh hơn Thiên Chủ và Thiên Phật của các người. Dù sao thì vạn năm trước hắn đã là cường giả cấp Bất Diệt rồi, còn Thiên Chủ và Thiên Phật của các người mới trở thành cường giả cấp Bất Diệt được bao lâu chứ? Xét về nội hàm thì chắc chắn không bằng hắn."
Nghe thấy câu này, Tiêu Chấp thầm nghĩ: "Cái đó thì chưa chắc."
Hắn thừa nhận thời gian mình trở thành cấp Bất Diệt còn ngắn, nội hàm quả thực chưa đủ sâu, nhưng chuyện tu luyện mạnh lên đâu chỉ dựa vào tích lũy thời gian, ngoài ra còn rất nhiều yếu tố bất định khác.
Lấy chính bản thân hắn làm ví dụ.
Tính đến nay, hắn tu luyện được hơn một ngàn năm.
Những người tu luyện cùng thời với hắn, nhiều kẻ vẫn còn đang lẹt đẹt ở cảnh giới Nguyên Anh.
Vậy có thể nói hắn và đám Nguyên Anh đó có nội hàm ngang nhau sao...
Tiêu Chấp và Quan Sát Giả cách nhau không biết bao nhiêu vạn dặm, những lời Quan Sát Giả nói hắn đương nhiên không thể phản bác, chỉ có thể lẩm bẩm trong lòng vài câu.
Trong hình ảnh toàn ảnh, thấy Quan Sát Giả nói vậy, Mông Thiên Đế gật đầu không tỏ thái độ: "Nếu thực lực Ngân Sa có thể mạnh hơn Thiên Chủ và Thiên Phật thì tốt quá rồi."
Quan Sát Giả cười nói: "Nếu Ngân Sa đồng ý tham chiến, hắn sẽ tới Thiên Giới hay tới vũ trụ này?"
"Tới Cự Tinh Vũ Trụ đi. Tại Cự Tinh Vũ Trụ có hệ thống bao phủ toàn bộ vũ trụ. Hệ thống ở đây tuy không ra sao, nhưng khi mở toàn công suất thì vẫn đủ để cảm nhận vị trí của Tuần Sát Sứ. Hãy lấy vũ trụ này làm nơi quyết chiến với Tuần Sát Sứ." Mông Thiên Đế nói.
Dừng một chút, Mông Thiên Đế nói tiếp: "Còn về thời gian quyết chiến..."
Quan Sát Giả nói: "Khi đó, lúc tôi giao dịch với Thiên Chủ của các người, thời hạn đã định là một tháng. Một tháng sau, người của tôi rút hoàn toàn khỏi Cự Tinh Vũ Trụ, Cự Tinh Vũ Trụ thuộc về các người, còn Thiên Chủ của các người sẽ giao năm viên Vũ Trụ Chi Tinh còn lại cho tôi. Giao dịch này Tuần Sát Sứ đều biết, thời hạn đến là hắn sẽ tới lấy năm viên này từ tay tôi."
Mông Thiên Đế lập tức hiểu ý Quan Sát Giả: "Ông muốn ra tay với Tuần Sát Sứ trước khi năm viên Vũ Trụ Chi Tinh này rơi vào tay hắn?"
"Không sai." Quan Sát Giả gật đầu.
Hắc Sát ngồi bên cạnh, người vốn ít nói, lúc này lên tiếng: "Thời gian không kịp đâu. Ông nói Ngân Sa cần một tháng để tới, mà bây giờ cách thời hạn giao dịch chỉ còn hơn mười ngày."
Quan Sát Giả đính chính: "Tôi vừa nói là: chậm nhất cần một tháng, nếu thuận lợi thì mười mấy ngày là đủ. Nếu thời gian thực sự không kịp, chênh lệch vài ngày, tôi sẽ tìm cách trì hoãn thêm."
Mông Thiên Đế lại bắt đầu xin chỉ thị của Tiêu Chấp qua thiết bị liên lạc. Sau khi xin chỉ thị, Mông Thiên Đế gật đầu: "Được, thời gian quyết chiến cứ định như vậy, Thiên Giới không có ý kiến. Quan Sát Giả, ông có thể cho tôi phương thức liên lạc của Ngân Sa không? Nếu ông không thuyết phục được hắn, tôi có thể thử xem sao."
Quan Sát Giả lắc đầu: "Chuyện này không phiền ông đâu, cứ để tôi lo. Ông không phải người tộc Tinh Hằng, lại chẳng có giao tình gì với hắn, tiếp xúc trước chỉ tổ phản tác dụng."
Mông Thiên Đế nghe vậy chỉ cười.
Ông vừa rồi chỉ là tiện miệng hỏi thôi, cũng chẳng mong Quan Sát Giả đưa cho mình phương thức liên lạc của Ngân Sa.
Dù sao thì chỗ dựa lớn nhất hiện tại của Quan Sát Giả chính là cường giả cấp Bất Diệt tên Ngân Sa này.
Nếu đưa phương thức liên lạc cho ông, thì Quan Sát Giả làm "trung gian" này còn ăn chênh lệch kiểu gì?
Bốn người tụ lại bàn bạc mật thêm vài tiếng đồng hồ.
Chủ yếu là Mông Thiên Đế và Quan Sát Giả thảo luận, còn Hắc Sát và Chân Thần Tộc Trưởng chỉ thỉnh thoảng mới góp vài câu.
Vài tiếng sau, mọi chuyện cần bàn đã xong, Quan Sát Giả đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Mông Thiên Đế cũng đứng dậy, đưa tay về phía Quan Sát Giả nói: "Hợp tác vui vẻ."
Quan Sát Giả do dự một chút rồi cũng đưa tay ra, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của Mông Thiên Đế: "Hợp tác vui vẻ."