Tiêu Chấp gật đầu, đáp: "Được."
Hắn thầm nghĩ quả nhiên là vậy. Bởi vì sự tồn tại của năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy" từ "Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng", lần này hắn đến đây quả nhiên đã bị xem như một công cụ người.
Về việc này, Tiêu Chấp đã có chuẩn bị tâm lý từ trước nên không hề cảm thấy bất ngờ.
Thực ra, lúc ở trên đấu trường tranh đoạt bá chủ khu vực, sở dĩ hắn lựa chọn phô bày năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy", ngoài việc năng lực này có thể đã bị lộ ra từ trước, thì còn một nguyên nhân khác: hắn thực ra khá tình nguyện làm công cụ người này.
Bởi vì công cụ người là đối tượng có giá trị lợi dụng, sẽ không dễ dàng bị vứt bỏ.
Hắn trở thành một công cụ người đủ tiêu chuẩn, có thể giảm bớt phần nào khả năng thế giới Thanh Nguyên "qua cầu rút ván"...
Sau khi dặn dò Tiêu Chấp một câu, Lưu Sa Vương lại nhìn về phía Hổ Vương, nói: "Lão Hổ, lát nữa Thất Thái Chí Bảo vừa xuất thế, ngươi hãy dẫn mọi người cùng nhau, dùng tốc độ nhanh nhất đánh quái nhặt bảo rương. Nếu có địch nhân tới, Cái, ngươi đi cản địch."
"Được." Hổ Vương gật đầu.
"Được." Cái Vương cũng gật đầu theo.
Lưu Sa Vương tiếp tục nói thêm một số điều cần lưu ý khác, đám người chơi cấp Thần đều nghiêm túc lắng nghe.
Phương án hành động nhanh chóng được chốt lại, tiếp theo chỉ còn là chờ đợi.
Dưới chiếc dù đen, không gian nhất thời trở nên im lặng.
Tiêu Chấp truyền âm cho Viêm Vương, người thân thiết nhất với hắn trong thế giới Thanh Nguyên: "Viêm Vương, nghe nói các thiên khu không thông thương với nhau, chuyện này có thật không?"
Viêm Vương truyền âm đáp: "Đúng vậy, giữa các thiên khu quả thực không thông thương, mười hai thiên khu đều tách biệt. Tuy nhiên, nếu không phải là thế giới bá chủ, chỉ cần chịu trả một cái giá nhất định thì vẫn có thể chuyển khu. Còn thế giới bá chủ thì không được, những thế giới từng giữ vị trí bá chủ khu vực cũng không thể."
Tiêu Chấp nghe vậy, không khỏi nghĩ đến thế giới Thiên Kỳ.
Thế giới Thiên Kỳ từng là bá chủ của Thần Thiên Khu, mạnh mẽ vô song. Sau đó vì tất cả người chơi cấp Thần của thế giới này đều tử trận, tình thế xoay chuyển đột ngột, không chỉ mất đi vị trí bá chủ mà còn bị vô số thế giới người chơi khác bắt nạt. Thế giới thực tại của họ đã trở nên tan hoang, đang đứng bên bờ vực diệt vong.
Nếu có thể chuyển khu, thế giới Thiên Kỳ đã sớm chuyển sang thiên khu khác rồi.
Đáng tiếc, với tư cách là thế giới từng làm bá chủ, thế giới Thiên Kỳ không thể chuyển khu, chỉ có thể tiếp tục bị bắt nạt tại Thần Thiên Khu...
'Đây coi như là một mặt trái khác sau khi trở thành bá chủ khu vực sao...' Tiêu Chấp lẩm bẩm trong lòng.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Dưới chiếc dù đen, đám người chơi cấp Thần lặng lẽ đứng chờ, vừa quan sát tứ phía.
Xung quanh vẫn tĩnh lặng, chỉ có đầm nước đục ngầu không xa đang ùng ục sủi bọt khí.
Đầm nước này trông rất giống những nguồn nước trong Chư Sinh Tu Di Giới, nhưng thực tế lại khác biệt hoàn toàn.
Nước trong đầm này đều là nước lưu sa.
Đầm nước đục ngầu này do Lưu Sa Vương tốn công ngưng tụ thành, coi như là một nguồn nước "nhân tạo".
Nếu chiến đấu nổ ra gần đây, đầm nước lưu sa này sẽ có thể tạo ra những hiệu quả bất ngờ...
"Có người tới!" Lưu Sa Vương trầm giọng nói.
Đám thần nghe vậy, vội vàng nhìn theo ánh mắt của hắn.
Tiêu Chấp cũng vậy.
Kết quả, khi Tiêu Chấp thi triển thần thông "Kim Cương Diệu Mục" cấp viên mãn, thứ hắn nhìn thấy chỉ là một mảnh sương đen, ngoài ra không thấy gì cả.
"Khiến nhãn lực của hắn tăng gấp ba!" Một giọng nói xa xăm chỉ mình Tiêu Chấp nghe thấy vang lên.
Cùng lúc đó, sau lưng Tiêu Chấp, một bóng người đáng sợ với ba đầu tám tay hiện ra.
Ánh sáng vàng tỏa ra từ mắt Tiêu Chấp đột nhiên chói lòa gấp mấy lần, và cuối cùng Tiêu Chấp cũng nhìn thấy, trong tầm mắt hắn, có vài bóng hình trong suốt như bóng ma đang lao tới đây với tốc độ kinh người!
Tổng cộng có năm bóng hình, mỗi bóng hình đều đại diện cho một cường giả cấp Thần!
'Họ phát hiện ra chúng ta rồi sao?' Ý nghĩ này lập tức nảy ra trong đầu Tiêu Chấp.
Chỉ là, ý nghĩ này vừa xuất hiện, Tiêu Chấp liền phát hiện sự thật không phải vậy.
Bởi vì đội ngũ người chơi cấp Thần gồm năm người này, khi còn cách họ hơn 1000 dặm thì đã dừng lại, không tiến lại gần đây nữa.
Lúc này, Lưu Sa Vương hơi quay đầu nhìn Tiêu Chấp, thấp giọng nói: "Huynh đệ Tiêu Chấp, ngươi cũng thấy họ rồi chứ?"
"Ừm, thấy vài bóng hình rất mờ." Tiêu Chấp gật đầu đáp.
"Gia trì thêm nhãn lực cho ta, để ta xem xung quanh đây còn đội ngũ nào khác không." Lưu Sa Vương lại nói nhỏ.
"Được." Tiêu Chấp đáp ứng.
Suy nghĩ một chút, Tiêu Chấp dùng "Ngôn Xuất Pháp Tùy" gia trì gấp sáu lần nhãn lực cho Lưu Sa Vương.
Đôi mắt Lưu Sa Vương bỗng chốc sáng rực như trăng rằm.
Lưu Sa Vương cũng biết Tiêu Chấp sử dụng năng lực "Ngôn Xuất Pháp Tùy" sẽ tiêu hao lượng lớn thần lực, hắn lập tức quay đầu, quét nhìn khắp tứ phía.
"Xong rồi." Lưu Sa Vương nói sau khi quay đầu một vòng.
Tiêu Chấp lập tức chấm dứt việc gia trì nhãn lực cho Lưu Sa Vương.
"Thế nào?" Hổ Vương thấp giọng hỏi.
Viêm Vương, Vũ Vương cùng các vị Vương khác, cũng như Tiêu Chấp và Thần Ánh Sáng đều nhìn về phía Lưu Sa Vương.
Lưu Sa Vương quay đầu nhìn về phía bóng tối sâu thẳm bên trái, vẻ mặt khá ngưng trọng, nói nhỏ: "Bên này, cách chúng ta khoảng 2000 dặm, còn một đội ngũ nữa, số lượng là tám người."
Đám người cấp Thần nghe vậy, trên mặt đều lộ vẻ ngưng trọng.
Những người có tư cách đến đây tranh bảo, không ngoài dự đoán, đều là cấp Thần.
Tám vị cấp Thần!
Số lượng còn nhiều hơn cả phe họ!
Nói xong, Lưu Sa Vương lại nhìn Tiêu Chấp, dặn dò: "Huynh đệ Tiêu Chấp, ngươi tiết kiệm thần lực chút, chỉ cần gia trì năng lực 'Ngôn Xuất Pháp Tùy' cho ta là được."
Tiêu Chấp gật đầu: "Được."
Hắn vốn định tự gia trì "Ngôn Xuất Pháp Tùy" cho bản thân để nhìn thử đội ngũ tám người kia, nhưng Lưu Sa Vương đã nói vậy, hắn chỉ đành bỏ cuộc.
Cứ thành thật làm một công cụ người vậy.
Viêm Vương thấp giọng nói: "Hiện tại, bao gồm cả chúng ta, có tổng cộng ba đội ngũ. Hai đội kia chắc cũng là đội của thế giới bá chủ, thực lực không thể xem thường. Chúng ta lần đầu tham gia tranh đoạt Thất Thái Chí Bảo đã gặp phải tình cảnh này, đúng là..."
Lưu Sa Vương trầm giọng: "Không loại trừ khả năng xung quanh đây còn những đội người chơi khác đang ẩn nấp. Bởi vì đồng thuật ta nắm giữ chỉ là một môn thần thông cao cấp cấp đại viên mãn, dù được huynh đệ Tiêu Chấp tăng cường gấp mấy lần bằng 'Ngôn Xuất Pháp Tùy', những kẻ nắm giữ thuật ẩn thân cấp Tiên thuật, thực lực cực kỳ mạnh mẽ, có lẽ vẫn có thể tránh được sự dò xét của ta. Hy vọng những tồn tại mạnh mẽ như vậy không xuất hiện ở đây..."
Tiêu Chấp nghe vậy, không khỏi mím môi.
Những tồn tại mạnh mẽ mà Lưu Sa Vương nhắc đến, tự nhiên không phải là cường giả cấp Thần bình thường, mà là Thần linh cao cấp!
Trong thế giới Chúng Sinh, có tổng cộng mười hai đại thiên khu, về lý thuyết sẽ có mười hai thế giới bá chủ tồn tại. Trong mười hai thế giới bá chủ này, hoàn toàn có khả năng tồn tại Thần linh cao cấp.
Tương truyền, thế giới Thiên Kỳ từng là bá chủ của Thần Thiên Khu, chính là nơi tồn tại một vị Thần linh cao cấp!
Hổ Vương trầm giọng: "Những tồn tại mạnh mẽ như vậy chắc sẽ không xuất hiện ở đây, vì theo quy tắc của hệ thống Chúng Sinh, tin tức về Thất Thái Chí Bảo mà họ nhận được là mơ hồ nhất, biết đâu giờ họ còn cách chúng ta vạn dặm!"
"Hy vọng là vậy." Lưu Sa Vương trầm giọng nói: "Lát nữa bảo vật xuất thế, chúng ta phải tốc chiến tốc thắng, không được giấu nghề, tất cả phải dốc toàn lực, phải đoạt bảo trong thời gian ngắn nhất rồi rút lui, mọi người nghe rõ chưa?"
"Rõ." Mọi người đều gật đầu.
Tiếp theo, dưới chiếc dù đen, không gian lại rơi vào im lặng.
Thời gian tiếp tục trôi qua từng giây từng phút.
Cứ cách một khoảng thời gian, Lưu Sa Vương lại bảo Tiêu Chấp dùng "Ngôn Xuất Pháp Tùy" gia trì nhãn lực để thăm dò xung quanh.
Tin tốt là trong khu vực này vẫn chỉ có hai đội người chơi đó đang ẩn nấp, không có thêm đội nào khác kéo tới.
"Còn một phút cuối." Lưu Sa Vương trầm giọng: "Tất nhiên, thời gian hệ thống Chúng Sinh cho chúng ta không hẳn là chính xác hoàn toàn, có thể chưa tới một phút, cũng có thể phải mất vài phút thậm chí một khắc nữa bảo vật mới xuất thế..."
Câu nói của Lưu Sa Vương vừa dứt, trước mắt Tiêu Chấp đã cảm nhận được ánh sáng, đó là ánh sáng bảy màu, vô cùng chói mắt.
Ngay khoảnh khắc ánh sáng bảy màu xuất hiện, lòng Tiêu Chấp liền run lên!
Tới rồi!
Thất Thái Chí Bảo xuất thế!
Tiêu Chấp lập tức nhìn theo hướng phát ra ánh sáng.
Thứ hắn thấy là một khối ánh sáng bảy màu chói lòa như mặt trời!
Chỉ trong một khoảnh khắc, Tiêu Chấp đã ước tính được khoảng cách giữa họ và khối ánh sáng này.
170 dặm!
Khoảng cách giữa họ và khối ánh sáng bảy màu là 170 dặm!
Gần như cùng lúc đó, Tiêu Chấp cảm nhận được một lực hút khổng lồ tác động lên cơ thể mình.
Tiêu Chấp không hề cố gắng chống lại lực hút này, mà để mặc nó kéo mình lao vút về phía khối ánh sáng bảy màu!
Lưu Sa Vương không hổ là Thần linh trung cấp, phản ứng cực nhanh. Ngay khoảnh khắc Thất Thái Chí Bảo xuất thế, hắn đã dẫn đồng đội cùng lao về phía khối ánh sáng bảy màu với tốc độ nhanh kinh người.
Dẫu vậy, Lưu Sa Vương vẫn chưa hài lòng với tốc độ của mình.
"Tiêu Chấp!" Lưu Sa Vương quát thấp.
Câu nói vừa dứt, một luồng sức mạnh huyền diệu đã tác động lên người hắn, khiến tốc độ bay tăng vọt gấp mấy lần!
Rõ ràng, khi Lưu Sa Vương còn chưa kịp ra lệnh, Tiêu Chấp đã bắt đầu hành động rồi.
Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng lơ lửng sau lưng Tiêu Chấp lúc này cũng nghiêng bình tịnh thủy màu đen trong tay, đổ chất lỏng trong bình xuống đám người chơi cấp Thần, gia trì một lượt "Huyết Tế Thuật" cho tất cả mọi người.
Lưu Sa Vương không khỏi quay đầu nhìn Tiêu Chấp, ném cho hắn một ánh mắt tán thưởng.
Mặc dù thực lực của người chơi bị áp chế cực lớn trong Chư Sinh Tu Di Giới, nhưng Lưu Sa Vương dù sao cũng là Thần linh trung cấp, lại được "Ngôn Xuất Pháp Tùy" gia trì tốc độ gấp mấy lần, tốc độ của hắn vẫn nhanh đến mức khó tin.
Rất nhanh, Lưu Sa Vương đã dẫn đồng đội áp sát khối ánh sáng bảy màu rực rỡ kia!
Khối ánh sáng bảy màu này nhìn từ xa rất chói mắt, khiến người ta không dám nhìn thẳng như mặt trời giữa trưa, nhưng khi tới gần thì lại không thấy chói mắt như vậy nữa.
Một màn sáng bảy màu chắn trước mặt mọi người.
Có màn sáng này ngăn cản, Tiêu Chấp và đồng đội hoàn toàn không thể nhìn thấy tình hình bên trong.
"Thời gian không còn nhiều, mọi việc cứ theo kế hoạch mà làm!" Lưu Sa Vương quát.
Dưới chân hắn, mặt đất cát đá vốn khô cằn bỗng chốc trở nên ẩm ướt, rồi tích tụ thành một vũng nước lưu sa đục ngầu.
"Phá cho ta!" Cơ thể Hổ Vương đột ngột phình to, hóa thành một con hổ trắng khổng lồ toàn thân rực cháy ngọn lửa xám, giơ một móng vuốt vỗ mạnh vào màn sáng bảy màu trước mặt.
Viêm Vương thì cơ thể bùng nổ thành một khối lửa xanh u tối, đủ loại đòn tấn công hệ Hỏa bắn xối xả như súng máy vào màn sáng.
Gần như cùng lúc, Vũ Vương, Cái Vương, Thần Ánh Sáng cũng ra tay, lần lượt tung ra những chiêu thức mạnh nhất của mình, oanh tạc màn sáng bảy màu.
Tiêu Chấp cũng ra tay, nhưng chỉ dùng đòn tấn công thông thường, cầm thần khí Tử Cực Đao chém vào màn sáng.
Không chỉ hắn, công cụ người Lý Khoát do hệ thống Chúng Sinh mô phỏng cũng từ trên người hắn bay ra, cùng hắn tấn công.
Đúng lúc này, những tia nước đục ngầu bắn lên, một chiếc nguyệt nha xẻng đen kịt từ vũng nước dưới chân Lưu Sa Vương bay ra, được Lưu Sa Vương chộp lấy trong tay.
Cùng lúc đó, thân hình Lưu Sa Vương đột ngột cao lên mấy trượng, trở thành một gã đại hán uy vũ, da đồng, râu tóc đỏ rực, cơ bắp cuồn cuộn, khí thế kinh người đến tột độ.
"Tiêu Chấp!" Lưu Sa Vương giơ cao chiếc nguyệt nha xẻng trong tay, quát lớn.
Không chỉ thân hình thay đổi, ngay cả giọng nói của hắn cũng biến đổi, trở nên vang dội như chuông đồng.
"Ta biết rồi!" Tiêu Chấp đáp.
Trong nháy mắt, chiếc nguyệt nha xẻng trong tay Lưu Sa Vương trở nên đen kịt vô tận, như muốn nuốt chửng cả ánh sáng xung quanh.
Sau khi được cường hóa gấp mấy lần, thần khí nguyệt nha xẻng này đã xuất hiện hiệu ứng mới.
Hiệu ứng của nó là đồng hóa và ăn mòn.
Khi Lưu Sa Vương vung nguyệt nha xẻng nện vào màn sáng bảy màu, màn sáng này rung chuyển dữ dội, khu vực tiếp xúc với nguyệt nha xẻng đều bị nhuộm thành màu đen.
"Tất cả tấn công vào vùng màu đen đó!" Lưu Sa Vương gầm lên như sấm, lại nện thêm một xẻng nữa.
Các vị cấp Thần khác cũng tập trung hỏa lực tấn công vào vùng bị nhuộm đen này.
Khu vực bị ăn mòn bởi màu đen có khả năng phòng thủ rõ ràng thấp hơn các vùng khác. Dưới sự tập trung hỏa lực của các vị thần, khu vực này nhanh chóng bị phá vỡ như chẻ tre, rồi gây ra phản ứng dây chuyền, khiến cả màn sáng bảy màu vỡ vụn thành vô số ánh sáng bảy màu rơi xuống như mưa.
Cấm chế bảy màu bị phá, hiện ra trước mắt các vị thần là một vị tăng nhân.
Tăng nhân này giữa mày có một điểm chu sa, khoác pháp y kim tuyến, ngồi trên một đóa hoa sen vàng, sau đầu xoay chuyển một vòng kim luân, tướng mạo trang nghiêm, toàn thân tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
"Nhìn bộ dạng này chắc là Bồ Tát! Là quái bảo rương cấp Bồ Tát!" Vũ Vương có chút kinh ngạc nói.
Các vị Vương khác của thế giới Thanh Nguyên lúc này cũng lộ vẻ vui mừng.
Thần Ánh Sáng lại hét lên vào lúc này: "Tới rồi! Hai đội kia đều tới rồi!"