Tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận thứ năm này, nên bố trí ở gần thành phố Kinh Đô, đặt song song với tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận hiện có, hay là chọn một nơi khác để thiết lập?
Về việc chồng chéo lên tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận cũ để tăng cường khả năng phòng thủ, ít nhất là vào lúc này, Tiêu Chấp không hề cân nhắc đến.
Bởi vì theo góc nhìn của anh, làm như vậy chẳng khác nào lãng phí tài nguyên.
Phạm vi bảo vệ của một tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận là bán kính hai trăm cây số.
Nước Hạ hiện nay có hơn một tỷ dân, đang chen chúc trong cái không gian chật hẹp chỉ vỏn vẹn hai trăm cây số này. Nếu để tòa trận pháp mới chồng lên cái cũ, tuy sức phòng thủ tăng lên thật, nhưng môi trường sống của người dân sẽ chẳng được cải thiện chút nào. Một khi tai họa ập đến, họ vẫn chỉ có thể sống trong cái góc nhỏ bé này mà thôi.
Vì vậy, thứ mà nước Hạ thực sự cần lúc này chính là không gian, là nơi trú ẩn an toàn khi tai họa giáng xuống.
"Ừm, nếu đặt tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận mới ở gần Kinh Đô thì tiện cho việc quản lý tập trung. Nhưng một khi người dân trở về các tỉnh thành, nếu sau này lại xảy ra tai họa, họ lại phải lặn lội đường xa từ khắp cả nước đổ về đây, thật quá phiền phức."
"Nếu đặt tòa trận pháp mới ở nơi khác, dựa trên nguyên tắc gần đâu trú đó, hiệu quả sơ tán sẽ cao hơn nhiều."
"Tóm lại, mỗi phương án đều có cái lợi riêng, thật khó nghĩ..."
"Thôi, không nghĩ nữa. Tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận này cuối cùng nên đặt ở đâu, cứ để chính quyền quyết định đi."
Sau khi đã hạ quyết tâm, Tiêu Chấp không còn băn khoăn nữa. Anh khẽ động tâm niệm, lập tức hóa thành một con chim bằng vàng, vỗ cánh lao vút đi với tốc độ cực nhanh.
Vừa bay, Tiêu Chấp vừa cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
Lúc này, anh đang bay qua một vùng rừng núi ở phía nam nước Hạ.
Nói chính xác hơn, nơi dưới chân anh từng là một vùng rừng núi, nhưng giờ thì không còn nữa. Hiện tại, nơi đó đã bị thiêu rụi thành một mảnh đất trắng xóa, cây cối sạch bóng, sinh linh tuyệt diệt.
Đó là vì có người chơi từ thế giới Tinh Diệu đã phóng hỏa trong cánh rừng vô tận này.
Đây không phải lửa thường, mà là chân hỏa ngưng tụ từ chân nguyên lực của tu sĩ, đáng sợ hơn lửa thường gấp bội. Nó đốt cháy mọi thứ, ngay cả đá cũng có thể nung chảy, huống chi là cây cối.
Nếu không dập tắt, loại chân hỏa này có thể cháy mãi không dứt, vô cùng khủng khiếp.
Mặc dù ngọn lửa đã được các người chơi cấp Kim Đan của nước Hạ dập tắt, nhưng cánh rừng rộng lớn này thì vĩnh viễn không thể khôi phục lại được nữa.
Những cảnh tượng tương tự như thế này còn rất nhiều.
Làn sóng xâm lược của thế giới Tinh Diệu không chỉ giết chết một lượng lớn dân số, phá hủy nhiều thành phố, mà còn gây ra sự tàn phá nghiêm trọng đối với môi trường thế giới của Tiêu Chấp.
Tuy chưa đến mức diệt thế, nhưng hậu quả cũng đã rất nặng nề.
Tiêu Chấp có thể cảm nhận rõ ràng rằng không khí ở thế giới của mình không còn trong lành như trước, môi trường cũng trở nên khắc nghiệt hơn nhiều.
Thế nhưng, tình trạng này không phải là không thể thay đổi.
Năng lực của tu sĩ không chỉ dùng để giết chóc phá hoại, mà còn có thể dùng để sản xuất, xây dựng và cải tạo môi trường tồi tệ này.
Ví dụ, tu sĩ lĩnh ngộ được Thủy hành pháp tắc có thể dùng pháp tắc đó để thanh lọc nguồn nước, thậm chí thực hiện dự án dẫn nước từ nam ra bắc, biến những vùng sa mạc khô cằn trong nội địa thành ốc đảo xanh tươi.
Hoặc như tu sĩ lĩnh ngộ được Mộc hành pháp tắc, có thể điều khiển Mộc hành chi lực để thúc đẩy thực vật phát triển nhanh chóng.
Một hạt giống muốn lớn thành cây đại thụ, bình thường phải mất ít nhất mười mấy, thậm chí vài chục năm. Nhưng một khi dùng Mộc hành chi lực để thúc đẩy, chỉ trong chốc lát là có thể hoàn thành quá trình đó.
Về lý thuyết, chỉ cần có đủ số lượng tu sĩ nắm giữ Mộc hành pháp tắc, thì trong thời gian ngắn, họ có thể khiến trái đất đang đầy rẫy thương tích này hồi phục lại như xưa, thậm chí trở nên thích hợp cho con người sinh sống hơn trước.
Không lâu sau, tại Kinh Đô, nước Hạ.
Lúc này, Kinh Đô và vùng ngoại ô vẫn sáng đèn rực rỡ, người đông như kiến cỏ, mật độ dân số đạt đến mức khó tin.
Khủng hoảng vừa mới qua đi, người dân nước Hạ tập trung ở Kinh Đô và vùng phụ cận vẫn còn đang lưu lại đây, chưa kịp trở về quê hương của mình.
Bên trong tòa cao ốc trụ sở quân đội Chúng Sinh, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra. Nội dung thảo luận chính là về tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận thứ năm.
Trong phòng họp, các quan chức quân đội Chúng Sinh đang bàn tán sôi nổi, ai nấy đều mặt mày hồng hào, tỏ ra vô cùng phấn chấn.
Tiêu Chấp ngồi trên ghế, nhìn cảnh tượng này, trên mặt cũng nở một nụ cười nhẹ.
Anh không có ý định tham gia thảo luận, bởi vì anh không muốn nhúng tay quá sâu vào những quyết sách này.
Một là vì chí hướng của anh không ở đây, anh không hứng thú với những việc này, anh cho rằng những chuyện như vậy cứ để chính quyền xử lý là tốt nhất.
Anh luôn quan niệm rằng, những người chơi như mình, dù thực lực có mạnh đến đâu cũng không nên can thiệp quá nhiều vào thực tại. Bản thân anh như vậy, những người chơi khác cũng nên như vậy.
Hai là anh cũng không có thời gian. Đối với anh, quan trọng nhất vẫn là tu luyện, tu luyện và tu luyện, cố gắng hết sức để nâng cao thực lực của bản thân.
Phó tư lệnh quân đội Chúng Sinh là Lưu Nghị đang ngồi cạnh Tiêu Chấp. Lúc này, ông hơi nghiêng đầu, hạ thấp giọng nói với Tiêu Chấp: "Tiêu Chấp, cậu vừa nói trong tài khoản của cậu vẫn còn hơn 210 triệu điểm Chúng Sinh. 100 triệu điểm Chúng Sinh có thể đổi được một tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Trận, nếu là 200 triệu điểm thì..."
Tiêu Chấp cũng hạ thấp giọng: "Tư lệnh Lưu, ý ông là?"
Lưu Nghị nói nhỏ: "Có thể bố trí thêm một tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Trận nữa không? Như vậy, đất nước chúng ta cũng sẽ trở nên an toàn hơn một chút."
Tiêu Chấp trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Được, vậy thì hai tòa đi. Hơn 10 triệu điểm Chúng Sinh còn lại chắc cũng đủ để tôi dùng một thời gian."
Không lâu sau, cuộc họp kết thúc.
Chính quyền nước Hạ quyết định bố trí tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận thứ hai tại thành phố Đông Châu.
Sau đó bố trí tòa thứ ba tại thành phố Tây Đô.
Từ nay về sau, sự phát triển của nước Hạ sẽ xoay quanh ba tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận này. Ba điểm này chắc chắn sẽ trở thành những khu vực có mật độ dân số cao nhất cả nước, thậm chí là cả thế giới, trở thành những nơi phồn hoa nhất.
Ngay khi cuộc họp kết thúc, Tiêu Chấp rời đi.
Anh hóa cầu vồng bay về phía thành phố Đông Châu.
Sau khi bố trí xong một tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận ở Đông Châu, anh lại hóa cầu vồng bay đến thành phố Tây Đô.
Tiếp tục tiêu tốn 100 triệu điểm Chúng Sinh để bố trí thêm một tòa trận pháp nữa tại Tây Đô, Tiêu Chấp quay trở lại Kinh Đô, sau đó rời khỏi thế giới thực tại để trở về thế giới Chúng Sinh.
Tại thế giới Chúng Sinh, Tiêu Chấp khoanh chân ngồi nhắm mắt, tiếp tục thông qua Thần giới để không ngừng bổ sung thần lực.
Lúc này, tâm trạng anh khá tốt.
Mối họa thế giới Tinh Diệu đã bị anh tiêu diệt hoàn toàn. Sau khi loại bỏ được mối họa này, thế giới của anh đã có thể yên tâm phát triển.
Còn anh cũng có thể tĩnh tâm tu luyện để tiếp tục nâng cao thực lực.
Bản nguyên thần thông có thể bắt đầu sắp xếp rồi.
Mấy môn tiên thuật của anh cũng cần dành thời gian nâng cấp tiếp, lợi ích từ việc nâng cấp các tiên thuật này là cực kỳ lớn, có thể giúp tăng mạnh thực lực của anh.
Còn có thần thông Như Ý Thân cũng cần thời gian để nâng cấp. Tuy chỉ là thần thông, nhưng nó lại là chìa khóa để tiến vào Hỗn Loạn Không Gian.
Mà việc đi lại thông qua Hỗn Loạn Không Gian trong các vết nứt không gian là kỹ năng bắt buộc phải nắm vững sau khi anh thành thần.
Theo anh biết, các cường giả cấp Thần, đặc biệt là thần linh cấp trung trở lên, đều đi lại bằng cách này.
Còn có Thủy hành pháp tắc mà anh đã lĩnh ngộ.
Nếu anh muốn tiếp tục nâng cao cảnh giới tu vi, từ thần linh sơ cấp đột phá lên thần linh trung cấp, thì anh buộc phải tu luyện Thủy hành pháp tắc từ cấp Đại Thành lên cấp Viên Mãn.
Cảnh giới tu vi vẫn rất quan trọng. Tuy nó không phải là tiêu chuẩn duy nhất để đo lường chiến lực, nhưng lại là một tiêu chuẩn cực kỳ quan trọng.
Thông thường, một thần linh sơ cấp gần như không thể đánh bại một thần linh trung cấp.
Lấy bản thân anh làm ví dụ, thực lực của anh trong số các thần linh sơ cấp đã được coi là hàng đầu, từng lập chiến tích một trận giết chết ba vị thần linh sơ cấp. Thế nhưng khi đối mặt với thần linh trung cấp, thực lực của anh vẫn còn hơi thiếu hụt.
Hiện tại, anh vẫn chưa đủ tự tin để đánh bại bất kỳ vị thần linh trung cấp nào.
Ngoài ra, nếu có thể, anh còn muốn học luyện khí thuật, thu thập nguyên liệu để luyện chế một món thần binh thuộc về riêng mình. Tuy nhiên, việc này không được ưu tiên cao, trước đó anh còn rất nhiều việc phải xử lý...
Nghĩ như vậy, những việc anh có thể làm, những thứ có thể dùng để nâng cao thực lực, thật sự là quá nhiều.
"Sau khi xác định thế giới thực tại đã thực sự an toàn, sau khi sắp xếp ổn thỏa cho con Thương Thanh Xà kia, mình sẽ bế quan tu luyện một đợt vậy." Tiêu Chấp thầm nghĩ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trong lúc vô thức, thần lực trong cơ thể Tiêu Chấp đã được bổ sung hoàn tất, khôi phục lại trạng thái đầy đủ.
Sau khi bổ sung xong thần lực, Tiêu Chấp đứng dậy rời khỏi phủ đệ của mình để đi đến trụ sở Đại Xương Thần Môn.
Anh cần đến đó để gặp Đại Xương Chân Quân và Ngọc Hư Tử, nhằm giải quyết chuyện của con Thương Thanh Xà kia.
Không lâu sau, Tiêu Chấp rời khỏi trụ sở Đại Xương Thần Môn, vẻ mặt khá thoải mái.
Mọi việc đã được xử lý ổn thỏa, điều này khiến tâm trạng anh lúc này khá tốt.
Một ngày cứ thế trôi qua.
Trong phủ đệ nội thành, Tiêu Chấp đang ngồi xếp bằng nhắm mắt trong sân bỗng từ từ mở mắt, sắc mặt hơi tái nhợt.
Vừa rồi, anh vừa trải qua một trận đại chiến với đám tà tăng trong ảo cảnh Phật quốc do [Đại Uy Thiên Vương Pháp Tướng] ngưng tụ thành. Kết quả là anh bại trận bị giết, bị đá ra khỏi ảo cảnh đó.
Lúc này, Lý Khoát không ở bên cạnh anh mà đã đến phủ đệ mới để ở cùng vợ con.
Tiêu Chấp lặng lẽ ngồi xếp bằng, đang tổng kết lại được mất trong trận chiến thì dường như cảm nhận được điều gì, tâm niệm khẽ động, lên tiếng: "Vào đi."
Cấm chế xung quanh phủ đệ tách ra như rèm nước, mấy vị tu sĩ trẻ tuổi bước vào trong.
Người dẫn đầu để đầu đinh, Tiêu Chấp rất quen thuộc, chính là Dương Bân.
"Anh Chấp, chúng tôi đến rồi." Dương Bân vừa đi về phía Tiêu Chấp vừa lên tiếng.
"Chấp thần."
"Chấp thần." Những người chơi khác khi nhìn thấy Tiêu Chấp đều tỏ ra khá câu nệ, không được tự nhiên.
Tiêu Chấp gật đầu, vung tay lên, một tấm ngọc bài xuất hiện giữa không trung rồi bay về phía Dương Bân.
Anh nói: "Thông tin tư liệu về hợp kích trận pháp đều ở trong này, cầm lấy đi."
Đúng vậy, hợp kích trận pháp chính là thứ mà chính quyền các nước ở thế giới của Tiêu Chấp từng mơ ước bấy lâu.
Trước kia, Lý Bình Phong đã dùng đủ mọi cách, mọi thủ đoạn mà vẫn không có được, nhưng giờ đây Tiêu Chấp lại lấy ra một cách dễ dàng.
Hợp kích trận pháp này là thứ anh thu được trong quá trình rà soát thảm họa tại lãnh thổ đế quốc Tinh Diệu trước đó.
Anh là thần linh, hơn nữa còn là một vị thần linh rất mạnh mẽ. Ngay cả khi không lấy được từ lãnh thổ đế quốc Tinh Diệu, với thực lực của mình, nếu anh đi hỏi xin Thái thượng hoàng của Tức Mộc Hoàng Triều, khả năng cao vị Thái thượng hoàng đó cũng sẽ đưa cho anh.
Đối mặt với tấm ngọc bài bay tới, Dương Bân vội vàng đưa tay đón lấy, sau đó trân trọng cất vào trong nhẫn trữ vật của mình.
Tiêu Chấp tiện miệng hỏi: "Tình hình ở thế giới thực tại thế nào rồi?"
Dương Bân đáp: "Tình hình cũng ổn. Chính quyền nước Hạ chúng ta quyết định chia dân số thành ba phần, để mọi người lần lượt sinh sống trong ba tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận. Nếu không có việc gì cần thiết, người dân tốt nhất đừng ra ngoài, đừng rời khỏi ba nơi này."
Trên mặt Tiêu Chấp không khỏi lộ ra vẻ suy tư: "Đây là muốn dựa vào ba tòa Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận này để thiết lập trật tự mới sao? Nhưng như vậy cũng tốt, ít nhất khi gặp nguy hiểm, việc ứng phó sẽ trở nên thong dong hơn nhiều. Chỉ là như vậy thì nơi chúng ta sinh sống lại trở nên quá chật hẹp, quá đông đúc."
Một người chơi phía sau Dương Bân cười nói: "Đây không phải vấn đề quá lớn. Công nghệ của chúng ta hiện đang phát triển vượt bậc, chẳng bao lâu nữa chúng ta có thể xây dựng những tòa nhà cao hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tầng. Đến lúc đó, diện tích đất trong hộ thành đại trận sẽ được tận dụng triệt để. Người dân nước ta dù có ở hết trong hộ thành đại trận thì mỗi hộ gia đình đều có thể được phân nhà, cũng sẽ không thấy quá chật chội đâu."
Một người chơi khác lúc này cũng lên tiếng: "Thực ra, không chỉ nước Hạ chúng ta, các nước khác như Gia Quốc, Ấn Quốc cũng chuẩn bị làm như vậy. Tất cả đều định gom dân số về vòng tròn thủ đô được bao phủ bởi Thiên Địa Cửu Ngưng Đại Trận, sau đó nghỉ ngơi dưỡng sức trong vòng tròn thủ đô an toàn đó. Chật một chút cũng không sao, ít nhất là giữ được mạng sống."
Tiêu Chấp gật đầu, vẻ mặt đầy suy tư.
Trong thế giới thực tại hiện nay, sự tồn tại của phòng ngự đại trận thực sự quá quan trọng.
Người bình thường quá đỗi mong manh. Nếu không có hộ thành đại trận bảo vệ, chỉ cần một tu sĩ Kim Đan xâm nhập vào thế giới thực tại cũng có thể dễ dàng giết chết vô số người dân.
Đặc biệt là sau khi trải qua làn sóng xâm lược quy mô lớn trước đó của thế giới Tinh Diệu, rất nhiều người thà chen chúc trong khu vực được hộ thành đại trận bao phủ, sống chung với người khác, còn hơn là ra ngoài hộ thành đại trận để sống trong cảnh nơm nớp lo sợ.
(Vốn đã hứa bắt đầu bù chương từ tháng 4, nhưng vì một số việc nên bị trì hoãn. Vừa hay tháng 5 có sự kiện nhân đôi nguyệt phiếu, vậy thì bù vào tháng 5 nhé. Cầu nguyệt phiếu, đã "phật hệ" lâu như vậy, đây chắc cũng là tháng cuối cùng cầu phiếu của cuốn sách này rồi, các tháng sau sẽ không cầu nữa. Mong các vị độc giả nể mặt, có thể tặng thêm vài tấm nguyệt phiếu, nếu không có nguyệt phiếu thì phiếu đề cử cũng được. Ngoài ra, thành tích của cuốn sách này hiện đã tệ đến mức chạm đáy rồi, tác giả đang phải "uống gió tây bắc" đây. Nếu là tác giả chỉ nhìn vào thành tích thì chắc đã cắt chương từ lâu rồi, vẫn hy vọng các vị độc giả có thực lực kinh tế có thể ủng hộ đăng ký bản quyền cho cuốn sách này, tọa độ tại Khởi Điểm, QQ Đọc sách, xin cảm ơn~ Hôm nay sẽ có 2 chương với tổng cộng 8000 chữ~)