Trò Chơi Chinh Phục Ông Xã Kiêu Ngạo Quá Nguy Hiểm

Lượt đọc: 7026 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 82
không thể nào hai ngươi đã đến loại trình độ này?.

❊ ❊ ❊

Buổi tối.

Bùi Tử Ninh tới nhà bạn tốt liền từ trong miệng cô nghe chuyện này, suy nghĩ hồi lâu cũng không nhớ tới Cố Nam Châu là người ở đâu, không khỏi nói: “Trong số nam sinh ưu tú trong lớp cũ chúng ta, Cố Nam Châu không tính là một trong số người đó! Mặc dù cậu ta thích chơi bóng rỗ, nhưng người được đánh giá là‘Lưu Xuyên Phong’(*) trong lớp chúng ta là Đỗ Tử Hạo.”

(*)Lưu Xuyên Phong là nhân vật có tên Kaede Rukawa trong bộ truyện Slam Dunk nổi tiếng ở Nhật bản

Tần Lạc vừa dọn dẹp sàn nhà vừa gật đầu, “Cũng là bởi vì loại tương phản này, cho nên mọi người đều rất chú ý tới lần tụ họp này! Rất nhiều bạn học nữ đều trong đám người chú ý tới Cố Nam Châu, mình đại khái liếc nhìn cậu ta một cái, đã thấy bỏ đi thời kỳ non nớt trẻ trung lúc học cấp 3, làm cho người ta có một loại cảm giác nhẹ nhàng lịch sự.”

Bùi Tử Ninh hơi trầm ngâm, chợt nghĩ đến cái gì đó kêu lên: “Lạc Lạc, cậu còn nhớ vào học kỳ hai lớp 10 chúng ta đã từng tới sân bóng rổ không? Cậu bị một nam sinh cao gầy đánh bóng đập trúng đầu, người nam sinh đã đã vội chạy tới xin lỗi không?”

Tần Lạc ngây người hai giây, đấy là chuyện xa xôi rồi, học kỳ hai lớp 10 đã là quá khứ chín năm trước rồi.

”Hình như là có chuyện này.”

”Người nam sinh kia chính là Cố Nam Châu!”

”Là cậu ta sao? Mình cũng không nhớ rõ.”

Tần Lạc suy nghĩ mê man, mỗi ngày đi qua sân bóng rỗ đều có nữ sinh bị bóng đập trúng, người ta cũng không phải là cố ý, cho nên cô không có để vào trong lòng.

Đối với Cố Châu này, cũng không có ấn tượng quá lớn

3 năm trường cấp 3, cô chỉ biết biết đi học, sau đó thi đậu đại học, như vậy sau này có thể tìm được một công việc tốt để nuôi sống mình, cuối cùng không cần giữ nhìn sắc mặt người nhà.

Đúng đoạn thời gian đó là lúc cô ở nhà họ Đồng gian nan nhất, gần như mỗi đêm trời tối trở về đều làm việc nhà, mỗi lần cầm sinh hoạt phí còn bị mẹ kế trách mắng

Suy nghĩ một chút, cũng thấy không muốn nhớ lại

Bùi Tử Ninh lại cực kỳ hưng phấn, “Mặc kệ nói thế nào, chúng ta cũng nhớ lại đã có chút dính líu với Cố Nam Châu, không phải đến tối ngày mốt trò chuyện có thể lấy ra làm đề tài sao?”

Tần Lạc vội vàng khoát tay, “Đây đã là truyện cũ từ tám trăm năm trước rồi còn lấy ra nói làm gì? Buổi tối ngày mốt chúng ta đi gặp bạn học cũ, sau đó ăn bữa miễn phí rồi trở về.”

Bùi Tử Ninh đưa ngón tay chọc chọc đầu bạn tốt, “Mình nói này Lạc Lạc, cậu có chút tham vọng hay không!”

Dừng một chút, gãi tóc nói: “Tại sao cái tên Cố Nam Châu này nghe có chút quen tai nhỉ?”

Tần Lạc liếc cô một cái, “Nói nhảm! Mặc dù mấy năm này cậu ta không hề lộ diện, nhưng dầu gì cũng là bạn học 3 năm ở trường cấp 3 với chúng ta, dĩ nhiên quen tai rồi.”

Bùi Tử Ninh lắc đầu, “Không phải vậy, mình nói là đã nghe qua ở đâu đó”

Cô còn đang khỗ não suy nghĩ, Tần Lạc cũng đã lấy từ trong túi mua hàng ra đồ ăn vặt và bia mua ở siêu thị.

Bùi Tử Ninh vừa nhìn thấy vậy, cũng biết bạn tốt có lời muốn nói, “Xảy ra chuyện gì lớn?”

Tần Lạc mở nắp lon, “Mình quyết định tìm bạn trai!”

Bùi Tử Ninh vừa uống một hớp bia đều phun toàn bộ ra ngoài, không ngừng kéo khăn giấy ra lau, mà người đối diện hại cô chịu khổ chính là Tần Lạc đang lườm cô một cái, “Làm gì kích động như thế?”

Bùi Tử Ninh cố gắng ổn định, “Dĩ nhiên kích động! Cậu và Hoắc Cẩm Dương mới chia tay bao lâu! Hơn nữa không phỉa cậu và Đại Ma Vương là?”

Cô cũng học Tần Lạc gọi theo.

Nhắc tới Đại Ma Vương Tần Lạc một bụng tức, “Chính là không muốn có bất kỳ dính lứu với Đại Ma Vương nên mình mới phỉa vội vàng đi tìm bạn trai, Tử Ninh, nếu bên cạnh cậu có ai thích hợp thì giúp mình một chút, lần này mình quyết tâm làm lại.”

Dừng một chút, “Hơn nữa, là muốn thực sự tìm được một người đàn ông đáng tin kết hôn.”

Bùi Tử Ninh cầm bia lên uống một hớp, “Tìm đàn ông đáng tin, nói tới thì dễ, tìm được lại quá khó khăn, lúc này không biết đàn ông đáng tin đi đâu hết.”

Tần Lạc rất đồng ý lời bạn tốt nói, ngồi khoanh chân trên mặt đất, một tay chống cằm, “Mình thật sự không chịu nổi Đại Ma Vương động một chút là hôn mình, mình ghét trở thành cái loại con mồi đó của đàn ông!”

Bùi Tử Ninh khoa trương trợn tròn mắt, “Không thể nào! Hai ngươi đã đến loại trình độ này sao? Sẽ không phải đã......”

Tần Lạc gõ đầu cô một cái, “Tư tưởng của cậu có thể thuần khiết được không! Mình la cái loại phụ nữ tùy tiện đó sao? Anh ta hôn mình là do minh không tránh thoát được, nếu quan hệ thêm một bước thì như thế nào mình cũng sẽ không đồng ý.”

Bùi Tử Ninh bĩu môi, “Nhưng nếu như anh ta thật sự muốn dùng sức mạnh với cậu, cậu chắc chắn mình thoát được sao?”

Lời này ngược lại đang hỏi Tần Lạc, giả thiết thật sự có một lần như vậy, cô có thể phản kháng được sao?

Tần Lạc lại uống một ngụm bia, “Không muốn nói tới vấn đề phiền lòng này nữa, nhớ giúp mình xem xét bạn trai.”

Bùi Tử Ninh cho một dấu tay ok.

*****

Rất nhanh, đã đến thứ sáu.

Tần Lạc cảm thấy hai ngày nay mọi người lớp cũ đều nhiệt tình, nam nam nữ nữ đều nghị luận về Cố Nam Châu, nhưng chính chủ chỉ xuất hiện một lần, cũng chỉ nói một câu: hi vọng tối thứ sáu mọi người sẽ rảnh để tới.

Sau đó, cậu ta liền im hơi lặng tiếng.

Rất nhiều bạn học nữ đều rối rít mở QQ của cậu ta ra, còn cố ý vào tra xét album hình của cậu ta, chỉ tiếc không có gì cả, khiến không ít người nữ thất vọng.

Buổi chiều, Tần Lạc nhàm chán cũng mở QQ của cậu ta, chính là chỉ có cái hình mặc định của QQ, sau đó hồ sơ giới thiệu vắn tắt không có gì cả, không thấy được bất kỳ tin tức hữu dụng.

Cô bĩu môi, nếu như không có bạn học biết đó là cậu ta, chỉ sợ cậu ta càng thần bí hơn

Lương Tinh âm thầm nhô từ phía sau ra, “Buổi tối chúng ta cùng đi ca hát đi?”

Tần Lạc lắc đầu xin lỗi, “Tối nay bạn học trung học của tôi tụ họp, đã sớm hẹn rồi.”

Lương Tinh làm bộ rất bất ngờ, “À? Bây giờ ai còn đi tụ họp bạn học gì chứ! Coi như bộ dạng nam sinh lúc còn trung học rất được bây giờ lớn lên không đứng đắn rồi, đi cũng nhìn không hơn!”

Tần Lạc đầu đầy hắc tuyến, Lương Tinh hoàn toàn đem việc tụ tập bạn học biến hình đi xem mặt sao.

”Chỉ là đi gặp bạn học cũ thôi.”

”A tôi quên, cô có bạn trai.”

Tần Lạc chỉ cười, cũng không có nói nữa, chuyện cô chia tay cũng không có muốn rêu rao khắp nơi đều biết, huống chi có bạn trai sẽ giảm đi nhiều việc nói xấu.

Cô cũng không muốn tìm phiền toái cho mình.

Trước giờ tan tầm, Tần Lạc chợt nhận được điện thoại bàn, nói là Đường thiếu kêu cô đi một chuyến tới tầng 59, sau đó không đợi Tần Lạc hỏi là chuyện gì thì đã cúp.

Tần Lạc: “”

Lúc cô vào thang máy, rõ ràng nghe được tiếng của Chu Thiến, “Không phải Đường thiếu lại đi coi trọng cô ấy chứ? Tại sao gần đấy cứ động một chút là tìm cô ấy?”

Hứa Vi trả lời: “Không phải chỉ có hai lần sao?”

Sau đó Chu Thiến nói cái gì nữa Tần Lạc cũng không nghe thấy, bởi vì thang máy đã đi lên.

Cô yên lặng đỡ trán, không biết làm sao.

Mới ra khỏi thang máy, Ninh Mông liền dẫn cô tới phòng họp, cũng ngay khúc quanh gặp được người cô không muốn thấy nhất -- Hoắc Cẩm Dương.

Hoắc Cẩm Dương thấy cô xuất hiện ở lầu 59 cũng rất bất ngờ, nhìn cô chằm chằm.

Ninh Mông không biết rối rắm trong đó, chỉ lễ phép giới thiệu: “Tiểu Tần, đây là Quản lý Hoắc mới tới công ty.”

Tần Lạc cực kỳ không muốn nói ra từng chữ, “Quản lý Hoắc.”

Hoắc Cẩm Dương nhìn cô, “Ninh Mông, tôi có lời phải nói với Tần Lạc, cô tránh đi một chút.”

Ninh Mông có chút kinh ngạc nhìn anh ta một cái, trong lòng khó hiểu: Tần Lạc thậm chí đến Đại công tử cũng biết?

Mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng trong miệng lại nói: “Quản lý Hoắc, tôi chỉ dựa theo sự phân phó của Đường thiếu làm việc, ngài cũng đừng làm khó tôi, tôi phải đưa tiểu Tần qua đó!”

Cô thân là thư ký riêng của Đường triều, ở lầu 59 này, trên căn bản chỉ nghe từ Đường thiếu và tổng giám đốc, những người khác, cô cũng phân theo tình huống xử lý.

Hoắc Cẩm Dương có chút không vui, nhưng Đường triều cũng là người anh ta không đắc tội nổi, nếu không phải chú ba gọi Tần Lạc, trong lòng anh ta thoáng yên một chút

”Nếu đã biết bên kia gấp gáp, vậy mấy cô cứ đi trước đi!”

”Cám ơn quản lý Hoắc.”

Ninh Mông thở phào nhẹ nhõm trong lòng, chỉ sợ gặp phải chuyện.

Tần Lạc cũng thở phào nhẹ nhõm, cô không muốn ở chung một chỗ với Hoắc Cẩm Dương, giữa bọn họ đã sớm không có gì để nói rồi.

Hai ngày trước cũng biết anh ta tới công ty nhậm chức, cũng biết sớm muộn gì cũng có ngày gặp phải, nhưng vẫn có chút không thích ứng được

Nghĩ lại một chút về sau ở công ty sẽ thường gặp Đại Ma Vương và cả tra nam*(đàn ông xấu), cô liền không ngừng đau đầu.

Đến phòng họp, Tần Lạc mới biết mình bị tạm thời kéo tới khi phiên dịch, cô có chút không biết làm sao, tổ ba nhiều phiên dịch như vậy, tại sao Đường thiếu cố tình muốn gọi mình tới đây?

Sau khi ở phòng họp ngây người mấy phút, Tần Lạc liền cảm nhận đến không khí không phải nghiêm túc bình thường, mỗi người đều tập trung cao độ, trầm ngâm nín thở, làm hại cô cũng không thể xốc lại hoàn toàn tinh thần ứng đối, chỉ sợ nghe lầm một từ

Trong lúc lơ đãng, cô liếc về Hoắc Kỷ Thành ngồi ngay chính giữa, đều nói đàn ông chăm chỉ làm việc là có sức quyến rũ nhất

Thật đúng là phải thừa nhận điểm này.

Cô ngồi góc vừa lúc có thể nhìn thấy gò má của anh, đường nét sắc sảo, ngũ quan tuấn tú như được điêu khắc lập thể, cũng khó trách được người gọi là Nam Thần quốc dân.

Nhìn bộ mặt đó, anh vẫn đáng giá cái danh hiệu này.

Trong lúc hội nghị, Tần Lạc phát hiện thỉnh thoảng mắt mình lại quét qua người nào đó, điều này làm cô có chút ảo não, ngay sau đó hít vào một hơi thật sâu, bắt buộc minhf phải tập trung tinh thần nghe nội dung phiên dịch.

Sau khi hội nghị kết thúc, Tần Lạc muốn nhanh chóng rời đi khỏi lầu 59, nơi này không thích hợp với cô!

Đường Triều thấy cô dáng vẻ cô vội vàng liền gọi cô lại, “Đi nhanh như vậy làm gì? Tôi còn có chuyện tìm cô, đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Tần Lạc: “ “

Được rồi! Cô chỉ có thể đi theo Đường thiếu vào phòng làm việc của anh ta.

Cùng lúc, còn đụng phải Hoắc Cẩm Dương, nhưng cô lại mắt nhìn thẳng, giống như không nhìn thấy anh ta.

Hoắc Cẩm Dương liếc mắt nhìn bóng lưng Tần Lạc, suy nghĩ một chút, đi tới phòng làm việc của chú ba.

Hoắc Kỷ Thành mới vừa ngồi xuống liền nghe được có tiếng gõ cửa, trầm giọng mở miệng, “Vào đi.”

Hoắc Cẩm Dương đẩy cửa vào.

”Hoắc tổng, có chuyện tôi muốn nói với chú một chút.”

Giọng nói quen thuộc khiến Hoắc Kỷ Thành ngẩng đầu lên, cha cho phép Hoắc Cẩm Dương vào công ty rèn luyện, mình cũng không phản đối, ngoại diên cũng không phải là cương vị quan trọng, hơn nữa Phó giám đốc là người của mình, nên Hoắc Cẩm Dương cũng không tạo nổi gió to sóng lớn gì.

Nếu ý đồ anh cả rõ ràng, đương nhiên mình sẽ cho anh ta nếm thử một chút ngon ngọt mới được.

”Hả? Chuyện gì?”

”Có thể điều Tần Lạc tới làm như thư ký cho cháu không?”

”Không thể.”

Hoắc Kỷ Thành không chút suy nghĩ cự tuyệt, lý do này anh sẽ không đồng ý.

Hoắc Cẩm Dương lập tức hỏi ngược lại: “Tại sao? Chẳng qua cô ấy chỉ là một nhân viên phiên dịch nhỏ, cho dù tổ 3 có thiếu cô ấy cũng không sao, cô ấy cũng không có quan trọng như vậy, tại sao chú ba lại không chịu buông cô ấy chứ?”

Ngón tay Hoắc Kỷ Thành khẽ gõ mặt bàn, “Đầu tiên, Tần Lạc đã là một thành viên tổ ba, cô ấy đã phụ trách rất nhiều hạng mục quan trọng, cũng là nhân tài được bồi dưỡng trong tổ phiên dịch, sau đó, cô ấy có quan trọng hay không cũng không có quan hệ gì với cháu, cháu muốn để cho cô ấy làm thư ký của mình, cháu có hỏi qua ý kiến của cô ấy sao?”

Hoắc Cẩm Dương chẹn họng một hồi, “Chú ba, chú nên biết Tần Lạc là bạn gái trước của cháu, ở công ty cháu và cô ấy cũng quen thuộc, cháu nói lên cái yêu cầu này cũng là muốn nhanh chóng quen thuộc với công việc của công ty, vẫn hi vọng chú có thể suy tính lần nữa.”

Ngược lại Hoắc Kỷ Thành không ngờ cậu ta sẽ kiên trì như vậy, “Cháu đã gọi tôi là chú ba, vậy thì tôi càng phải phê bình cháu, nơi này là công ty, cháu mới ngày thứ ba đi làm đã chạy tới phòng làm việc của tôi chỉ mặt gọi tên yêu cầu điều bạn gái trước tới làm thư ký cho mình, thử hỏi bạn gái bây giờ cháu biết sẽ nghĩ ra sao?”

Dừng một chút, “Còn nữa, sau khi anh cả biết sẽ đồng ý sao?”

Hoắc Cẩm Dương không ngờ chú ba sẽ mang cha ra làm áp lực mình, chỉ trong nháy mắt dũng khí vừa rồi tiêu tán hầu như không còn, “Cháu biết rồi.”

Hoắc Kỷ Thành không mặn không lạt liếc anh ta một cái, “Nếu tới công ty đi làm, thì nên làm tốt công việc.”

Thái độ Hoắc Cẩm Dương lập tức thay đổi, “Cám ơn chú ba dạy bảo, cháu đi ra ngoài trước.”

Hoắc Kỷ Thành gật đầu.

Hoắc Cẩm Dương xoay người rời đi, trong lòng lại cực hận, chỉ trách bây giờ mình không quyền không thế, nếu như bây giờ anh ta ngồi vào cái vị trí kia của chú ba, không phải là cả tập đoàn Đế An do mình quản sao?

Chỉ cần nghĩ đến có một ngày đó, tế bào toàn thân anh ta cũng bắt đầu sôi trào

Sau khi anh ta rời đi, Hoắc Kỷ Thành đi tới trước cửa sổ sát đất, tự mình châm một điếu thuốc, khóe môi khẽ nhếch lên, hiện lên nụ cười bí ẩn.

Xem ra, Hoắc Cẩm Dương cũng chưa hoàn toàn chết tâm đối với Tần Lạc

Cậu ta là muốn chơi với lửa!

********

Chừng bảy giờ 40 phút.

Tần Lạc và Bùi Tử Ninh mới lững thững chạy tới khách sạn Hải Ninh, đây chính là một trong số khách sạn năm sao ở thành phố, ăn một bữa ở đây cũng thật đắt, chớ nói chi là bao xuống một phòng lớn.

Vào đại sảnh, liền có nhân viên phục vụ tới đây hỏi thăm hướng dẫn chỗ ngồi, nghe nói là là người ở sảng Phương hoàng, vội vàng mang hai cô lên.

Xa xa ở trên hành lang, hai cô đã nghe thấytiếng nam nữ đang nói truyện từ trong phòng bao truyền ra, phần lớn đều rất quen thuộc, dù sao lúc tốt nghiệp 3 giọng nói mỗi người đều đã định hình, căn bản không chút thay đổi.

Tần Lạc và Bùi Tử Ninh vừa đi tới cửa, liền nghe bên trong có tiếng đàn ông ồn ào, “Lại là hai mỹ nữ tới!”

Tần Lạc nhìn chung quanh trong phòng một vòng, nhìn đâu cũng thấy người, đoán chừng có ba khoảng ba mười người, có nam và nữa đều không thiếu.

Có vào khuôn mặt rất quen thuộc, có vài khuôn mặt có chút xa lạ

Lớp trưởng Tiếu Tiến lớn giọng kêu lên, “Lúc ấy Tần Lạc và Bùi Tử Ninh trong lớp chúng ta hai chị em như hoaa! Không chỉ có vóc người xinh đẹp, thành tích học tập cũng tốt, nghe nói sau khi tốt nghiệp trung học thìthi đậu đại học danh tiếng, hiện tại một người theo nghề phiên dịch, một người là bác sĩ, điển hình như Bạch Phú Mỹ!”

Tần Lạc liếc Tiếu Tiến một cái, “Cậu bớt nói hai câu không ai bảo cậu câm đâu!”

Trong lớp Tiếu Tiến nổi danh phần tử tích cực, với ai cũng hòa đồng, cũng cười giỡn, cho nên quan hệ mọi người với cậu ta không tệ.

Bị mỹ nữ nói, Tiếu Tiến chỉ cười “ha ha” hai tiếng, sau đó vui vẻ kéo người nam người dáng dấp lịch sự đầy ý giới thiệu: “Người tổ chức lền hội tụ này, Cố Nam Châu, hai vị này theo thứ tự là Tần Lạc và Bùi Tử Ninh.”

Lúc này Tần Lạc mới nhìn kỹ đối phương một cái, so với trong hình trầm ổn rất nhiều, diện mạo thuộc loại sạch sẽ lịch sự, mang theo chiếc kính gọc bạc, nhưng không che đậy nổi được khí chất của mình.

”Chào cậu.”

”Đã lâu không gặp.”

Hai người gần như đồng thời mở miệng, nhưng lời nói ra lại không giống nhau.

Tần Lạc không có ấn tượng gì lớn với cậu ta, hơn nữa quả thật nhiều năm không thấy, cho nên lễ phép nói một câu ‘ chào cậu’, trung quy cũng không nói sai.

Nhưng bốn chữ của Cố Nam Châu lại bao hàm thâm ý “Đã lâu không gặp”.

Dù sao hai người cũng là bạn học trong trường trung học đã lâu, nói”Đã lâu không gặp” cũng không còn ai cảm thấy có cái gì lạ, rất nhanh, mọi người nọi chuyện cùng nhau.

Cố Nam Châu liếc mắt nhìn Tần Lạc, “Bây giờ cậu làm nghề phiên dịch sao?”

Tần Lạc gật đầu, “Cậu thì sao?”

Giọng nói Cố Nam Châu từ tính nhã nhặn, “Hành nghề luật sư.”

Tần Lạc không khỏi quan sát cậu ta lần nữa, “Oa! Không tệ lắm! Hiện tại luật sư rất nổi tiếng!”

Cố Nam Châu cúi đầu cười yếu ớt, “Cũng được. Vậy về sau tài liệu mình cần phải phiên dịch có thể tìm cậu giúp một tay không?”

Nói xong, lại bổ sung một câu, “Cho thù lao.”

Tần Lạc nhếch miệng cười, “Dĩ nhiên! Chúng ta là bạn học cũ mà! Mình sẽ cho cậu mộtcái giá hữu nghị.”

Đáy mắt Cố Nam Châu lướt qua một chút ý cười, “Tốt!”

Không đợi hai người trò chuyện thêm mấy câu, thì có những cô gái khác tới đây quấn Cố Nam Châu, “Luật sư Cố, về sau mình gặp vẫn đề tranh cãi luật pháp có thể tìm cậu giúp một tay hay không?”

Cố Nam Châu mỉm cười gật đầu, “Dĩ nhiên.”

”Luật sư Cố, cậu đặc biệt phụ trách một loại án kiện à?”

”Loại án kiền tố tụng quốc tế.”

Đối với câu hỏi của các bạn học, Cố Nam Châu nhất nhất đáp lại, tính tình dịu dàng, rất nhiều cô gái đối với bộ dạng cậu ta mà nở hoa hồng.

Bùi Tử Ninh lặng lẽ kéo bạn tốt đến một bên, “Lạc Lạc, Cuối cùng mình cũng nhớ! Còn nhớ tối ngày hôm trước mình đã nói với cậu là cảm thấy đã ngh qua tên của Cố Nam Châu không? Cậu ta chính là đại luật sư tiếng tăm lừng lẫy trong giới luật sư, những vụ án qua tay cậu ta chưa từng có thua! Hơn nữa bây giờ cậu ta và hai người bạn hợp tác mở ra một sở luật sư, được nhiều Đại Xí Nghiệp tranh nhau xin làm cố vấn!”

Tần Lạc liếc mắt, “Những nội dung này đã truyền ra trong đám bạn học chúng ta, không phải là bí mật gì.”

Bùi Tử Ninh vội la lên: “Là mình đột nhiên nhớ tới, còn nhớ rõ cái người luật sư trước kia giúp cậu trên tòa án không? Mình chính là đã nghe nói, hơn nữa bệnh viện bọn mình trước đây cũng từng tìm cậu ta, những Tiểu y tá ngày ngày đều đi nghị luận về luật sư Cố, mình cũng vậy không để ý, lúc này mới nhớ tới.”

Tần Lạc bĩu môi, “Vậy thì thế nào? Chẳng lẽ cậu có ý với người ta?”

Con người Bùi Tử Ninh đảo lòng vòng, “Ngược lại mình cảm thấy luật sư Cố có ý với cậu.”

Tần Lạc tức giận mắng bạn tốt, “Cậu nói mò gì đấy? Rõ ràng luật sư Cố đều luôn dịu dàng vời tất cả bạn nữ, cậu nhìn khóe môi cậu ta đi, lúc nào cũng hơi nhếch lên.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 5 tháng 5 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »